watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7747 Lượt

Du Hạo tròn xoe mắt. Đôi mắt ngây ngô chẳng biết vì sao lại ngân ngấn nước. Du Hạo mỉm cười, gương mặt đẹp như thiên thần. Cậu ôm lấy Yến Phi, thì thầm:

“Lẽ ra tớ phải nói câu ấy với cậu từ lâu rồi!”

Yến Phi cười thật tươi và ôm chặt người con trai đó. Tựa cằm lên bờ vai chồng, con bé ngước nhìn bầu trời trong xanh, một hồi ức ùa về…

“Đừng! Đừng đi! Bố mẹ đừng bỏ Phi Phi!”

“Phi Phi, ngoan đi con! Bố mẹ đi một lát sẽ về ngay, sẽ về mà…”

“Tạm biệt con, Phi Phi!”

Mẹ Yến Phi tháo bàn tay nhỏ bé của cô con gái mười bốn tuổi ra rồi cùng chồng bước đi. Yến Phi còn lại một mình, đôi mắt đầy nước dõi theo hai chiếc bóng khuất dần, khuất dần…

Vài phút sau, một người đi đường la lên hoảng hốt:
“Có người nhảy lầu tự tử!”

Yến Phi quay lại và chạy hối hả đến nơi đó. Trước mặt nó, bố mẹ nằm bất động trong vũng máu, mắt mở to trừng trừng. Yến Phi khụy xuống, ánh mắt vô hồn, bất động. Đúng lúc ấy, một tờ giấy rơi ra từ tay người mẹ. Cô bé khẽ nhìn xuống, những dòng chữ quệch quạc hiện dần:

Bố mẹ xin lỗi con, Phi Phi. Bố mẹ mong con mãi hạnh phúc, hãy vững tin lên con nhé. Yêu con, Phi Phi!

Lúc bấy giờ nước mắt Yến Phi mới trào ra, càng lúc càng nhiều, nỗi đau như xé toạt tâm hồn nhỏ bé. Đau đớn đến nỗi Yến Phi gào khóc thảm thiết. Hai tay ôm lấy bố mẹ và nó không ngừng nói trong nước mắt:

“Làm ơn! Làm ơn đừng bỏ con! Đừng bỏ Phi Phi! Vì sao, bố mẹ nói yêu Phi Phi mà lại bỏ con một mình? Vì sao???”

Những người xung quanh chỉ đứng nhìn…

Yến Phi nhắm mắt lại, hai dòng lệ chảy dài, quặn thắt cả tim. Hình ảnh Du Hạo nắm tay con bé cùng với ánh mắt tha thiết của cậu đêm qua lúc này hiện ra trong đầu Yến Phi. Sẽ không còn ai bị người mình yêu thương bỏ rơi nữa! Yến Phi thầm nhủ.

Khi đã nói lời yêu thương một ai thì trong lúc tuyệt vọng nhất xin hãy ở lại bên cạnh người đó!

*****

Sáng hôm sau, từ cổng, Yến Phi và ba chị em Trúc Linh bước vào. Không biết vì sao mà sáng nay cả bốn đã dậy rất sớm đến siêu thị mua một vài thứ cần thiết để làm cái gì đó!

“Phiền mọi người quá, phải cùng tôi ra ngoài lúc mờ sáng thế này!”

“Cô chủ Yến Phi đừng nói thế, đây là nhiệm vụ của chúng em mà.” – Trúc Lâm cười hiền.

“Nhưng cô chủ định làm món gì sao? Em thấy cô mua nhiều cacao lỏng lắm.”

“Hôm nay là một ngày khá đặc biệt nên tôi muốn làm vài thứ tặng mọi người. Lát nữa Trúc Lam sẽ biết thôi!” – Yến Phi cười típ mắt.

Xong, Yến Phi chạy vèo vào nhà. Ba cô hầu đưa mắt nhìn nhau khó hiểu.

“Chào buổi sáng, cô chủ Du Phương!” – Trúc Linh cất tiếng chào khi thấy Du Phương đi xuống phòng ăn.

Du Phương ngáp dài, vươn vai uể oải:

“Mọi người dậy sớm thế ư?”

“Dạ, cô chủ Yến Phi muốn ra ngoài sớm nên chúng em cũng phải dậy theo.”

“Vậy ư? Tiểu Phi mới sáng mà đã làm gì nhỉ?”

“Cô chủ Yến Phi bảo, một chút nữa sẽ cho mọi người biết!”

Du Phương thấy rất tò mò. Cùng lúc ấy Du Thanh và Du Thiện cũng xuất hiện. Du Thanh đến bên ghế ngồi xuống:

“Có gì mà mọi người nói chuyện rộn ràng vậy?”

“Đúng đó, bộ có gì vui hả, nói em nghe đi!” – Du Thiện vẻ hớn hở lắm.

“Việc này lát nữa cậu chủ Du Thiện hãy hỏi cô chủ Yến Phi sẽ biết!” – Trúc Lam dọn thức ăn lên bàn.

Du Thiện nhíu mày khó hiểu. Chợt giọng bà chủ Du vang lên:

“Chà sáng nay ai cũng dậy sớm nhỉ? Sao không thấy Tiểu Phi?”

“Chào bà chủ, cô chủ Yến Phi còn trong bếp ạ. Vài phút nữa cô ấy sẽ ra sau!”

“Con bé lại định làm gì vậy? À, A Hạo đâu?”

Bà chủ Du vừa dứt lời thì…

“Chào mọi người, buổi sáng tốt lành!” – Tiếng Du Hạo vang vang, nghe giọng xem ra rất vui thì phải.

“Chào cậu chủ Du Hạo!”

Du Hạo ngồi vào ghế. Du Phương nhìn em trai bằng ánh mắt vô cùng gian manh:

“Ồ, trông em khá quá nhỉ?”

“Ý chị là gì chị Tiểu Phương?” – Du Hạo hỏi lại.

Du Phương không nói mà chỉ cười cười. Ở bên cạnh, Du Thanh phủ khăn ăn lên chân, bảo:

“Ý chị Tiểu Phương là hôm qua thấy anh mặt mày ủ rũ thế mà hôm nay lại tươi tỉnh yêu đời
như vậy chắc là nhờ chị Tiểu Phi rồi!”

“Đúng, chiều hôm qua em còn thấy hai anh chị ôm nhau nữa cơ!” – Du Thiện trêu.

“Không phải đâu! Tại… anh bất ngờ khi Phi Phi trở về thôi!” – Du Hạo gãi đầu rồi lảng sang chuyện khác – “Mà sao không thấy Phi Phi?”

“Sao, chưa chi mà nhớ rồi hả?” – Du Phương được dịp nên giễu tiếp.

“Đâu có, vì không thấy cô ấy nên…”

“Nên anh thấy nhớ chứ gì?” – Du Thiện cười ngất.

Du Hạo hơi lúng túng, không biết nói gì. Xem ra cậu có vẻ yếu thế trước sự chọc ghẹo của Du Phương và em trai quái quỷ Du Thiện.

Đúng lúc, Yến Phi từ phòng bếp chạy lên, thở mệt nhọc:

“Chào, mọi người! Xin lỗi đã để mọi người đợi lâu!”

“Tiểu Phi, mới sáng mà con bận làm gì dưới bếp vậy?” – Bà chủ Du trông mồ hôi lấm tấm trên trán con dâu.

“Dạ…” – Yến Phi kéo ghế ra – “Con làm một số thứ nên hơi bận rộn.”

“Chị làm gì thế chị Tiểu Phi?” – Du Thiện tò mò.

“Lát sau em sẽ biết, nhóc ạ!”

“Thôi, bây giờ đông đủ rồi chúng ta ăn sáng nào!” – Du Phương vỗ tay.

Sau khi dùng bữa sáng xong, tất cả quay quần trong phòng khách. Bà chủ Du nhìn con dâu, hỏi:

“Có chuyện gì mà con bảo mọi người vào đây thế?”

“Dạ, thật ra con có thứ muốn tặng cho mọi người!”

Yến Phi cúi xuống, lúi húi một lúc rồi vài giây sau hai tay ôm cả đống thứ gì mà chẳng ai rõ. Con bé đưa mắt sang mọi người, mỉm cười:

“Hôm nay là lễ Valentine nên con quyết định làm chocolate tặng cho tất cả thành viên trong nhà!”

“Valentine? Chocolate?” – Mọi người ngạc nhiên.

Yến Phi cười gật đầu. Nó bắt đầu đến từng người tặng từng gói Chocolate óng ánh. Mọi người đón lấy, nhìn vào miếng bọc trong suốt, hai đầu buộc những vải ruy băng kết thành chiếc nơ xinh xắn, là một miếng Chocolate khá lớn hình ngôi sao. Khi đến bên Du Hạo, Yến Phi ngại ngùng, mắt không dám nhìn trực diện cậu:

“Tặng… tặng cậu, Tiểu Hạo Tử! Valentine vui vẻ!”

“Cám ơn cậu, Phi Phi!” – Du Hạo cười tươi đón lấy.

Du Hạo đưa mắt vào miếng bọc trong suốt, là miếng Chocolate hình trái tim!

Sau khi tặng hết cho mọi người, Yến Phi gãi đầu:

“Xin lỗi, Chocolate con làm sẽ không được ngon nhưng hy vọng mọi người sẽ thích! Chúc mọi người ngày Valentine vui vẻ!”

“Từ trước đến giờ, người nhà họ Du có biết gì về việc tặng quà trong ngày Valentine gì đó đâu. Hôm nay tự dưng Tiểu Phi lại làm Chocolate tặng mọi người, mọi người cám ơn con còn chưa hết chứ làm sao lại chê Chocolate của con được chứ!” – Bà chủ Du nhẹ nhàng.

“Đúng đó, Trúc Linh cám ơn cô chủ Yến Phi!” – Trúc Linh bảo.

“Trúc Lam và Trúc Lâm cũng cám ơn cô!”

“Chị rất cám ơn em, Tiểu Phi!” – Du Phương nháy mắt.

“Chúng

em cũng vậy, chị Tiểu Phi!” – Du Thanh với Du Thiện đồng thanh.

Du Hạo bước đến rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay cô vợ trẻ, nói bằng chất giọng dịu dàng nhất:

“Thật sự rất cám ơn cậu, Phi Phi!”

“Có gì đâu, chỉ là Chocolate Valentine thôi mà!” – Yến Phi cười cười, bảo.

Du Hạo lắc đầu, mắt nhìn Yến Phi đầy yêu thương:

“Không! Điều cậu cho mọi người còn nhiều hơn thế nữa!!!”

Yến Phi ngiêng đầu, đôi mắt tròn xoe không chớp. Vài giây sau, nó khẽ mỉm cười:

“Không phải, mà là mọi người đã “cho” Yến Phi mới đúng!”

Dứt lời Yến Phi ôm chằm lấy Du Hạo. Anh chàng đờ ra chốc lát rồi cũng ôm chặt cô vợ trẻ. Những người nọ nhìn nhau mỉm cười.

Tất cả họ đều được nhận từ nhau rất nhiều thứ!

Bỗng, tiếng Du Thiện oang oang:

“Chị Tiểu Phi à, tuy em rất cám ơn chị về món quà bất ngờ này nhưng sự thật thì… Chocolate chị làm hơi… ẹ!”

Tất cả bật cười.
Chương 14: Ngày Valentine tuyệt vời!

Ngoài cổng, Du Hạo hỏi:

“Cậu phải đến tiệm mì?”

“Ừ! Song Song mới gọi điện đến bào hôm nay là Valentine nên tiệm mì đông khiếp, ba người họ làm không xuể nên nhờ tớ đến giúp! Chắc hôm nay tớ sẽ về muộn, xin lỗi mọi người!” –
Yến Phi rầu rĩ.

“Có gì đâu, cậu cứ đến giúp tiệm mì không sao cả! Nếu có về khuya cậu nhớ cẩn thận.”

“Ừm, biết rồi! tớ đi đây!”

Yến Phi rời khỏi nhà, Du Hạo dõi mắt nhìn theo. Chợt, giọng Du Phương vang lên từ phía sau:

“Thấy buồn khi không có Tiểu Phi bên cạnh hả?”

“Chị Tiểu Phương, bé Thanh, A Thiện!” – Du Hạo quay lại thấy ba người.

“Anh A Hạo này, anh đã nghĩ ra cách nào để “cám ơn” chị Tiểu Phi chưa?”

“Phải đó! Với lại hôm nay lại là ngày Valentine nữa, anh phải chuẩn bị quà cho chị ấy chứ!” – Du Thanh nhắc nhở.

Du Hạo gãi đầu:

“Anh biết làm gì đây? Anh không giỏi về quà cáp!”

Du Phương vỗ vai em trai thật kêu:

“Biết ngay mà, nhưng đừng lo, em trai ngốc của chị! Chị của em sẽ giúp em chuẩn bị một món quà thật lãng mạn để tặng Tiểu Phi.”

“Em nữa, em cũng sẽ phụ chị Tiểu Phương!” – Du Thiện lúc nào cũng hăm hở.

“Vậy thì phiền mọi người.”

“Có gì mà phiền! Thế thì bây giờ chúng ta bắt đầu chiến dịch thôi. Phải hoàn thành nội trong chiều hôm nay!” – Du Thanh nghĩ ngợi.

*****

“Trời

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT