watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7737 Lượt

biết
thật cặn kẽ về “nguồn gốc” của mọi người! Tại sao nhà họ Du vốn là ma lại muốn kết hôn với
con người?”

Tất cả những người kia đưa mắt nhìn nhau, Yến Phi ngồi xuống chiếc ghế ở cạnh đó giương mắt nhìn họ như thể chờ đợi “sự thật”. Bà chủ Du bảo:

“Con đã muốn thế thì để chị Du Phương nói cho con nghe về dòng họ Du cũng như là về loài Nhật Ma!”
Chương 13: Trở về nhà!

Du Phương thở ra, một lúc sau mới lên tiếng:

“Ngoài thế giới của loài người còn có một thế giới song song cùng tồn tại là thế giới ma. Từ xa xưa, ma là loài rất đáng sợ, chuyên hút máu và làm hại người. Thế nhưng bên cạnh đó cũng có những con ma hiền lành. Và những con ma hiền lành này không biết từ khi nào đã trở thành bạn của con người. Rồi trải qua mấy trăm năm, những con ma hiền đột nhiên có các dấu hiệu kỳ lạ đó là chúng dần dần xuất hiện được vào ban ngày, có thể hiện hình nhiều lần trước mặt con người. Nguyên nhân là do, trong quá trình tiếp xúc những con ma hiền vô tình nhận được lượng lớn dương khí từ người. Thế là từ đó, trong thế giới ma chia làm hai nhóm: một nhóm ma chỉ xuất hiện về đêm, chuyên hút máu, làm hại con người, nhóm Dạ Ma. Nhóm còn lại là những con ma xuất hiện được vào ban ngày, làm bạn và luôn giúp đỡ loài người, nhóm Nhật Ma, còn gọi là Ma ngày!”

“Vậy mọi người là nhóm Nhật Ma?” – Yến Phi hỏi.

“Umh!” – Du Phương tiếp – “Sau đó, loài người tốt bụng đã đồng ý kết hôn với những con Nhật Ma, sinh ra thế hệ con lai đầu tiên mang hai dòng máu của người và ma. Điều đó trong thế giới ma gọi là dòng máu không thuần chủng. Thế hệ con lai ấy có hình dáng của con người và có phép thuật của loài ma. Tuy nhiên, những Nhật Ma lai cũng còn những hạn chế là chưa thể tiếp xúc với ánh nắng, vẫn phải uống máu mỗi tháng một lần để duy trì sức mạnh. Cũng từ đấy, luật lệ tổ tiên Nhật Ma ban ra rằng: Các thế hệ Nhật Ma đều phải cố gắng lấy vợ hoặc chồng là con người, để làm gì em biết không? Đó là để giúp cho Nhật Ma ngày càng tiến hóa! Và sự thật đúng như thế, trải qua mấy trăm năm, những Nhật Ma lai ngày càng phát triển lên bậc cao mới. Em hãy nhìn chị, bé Thanh, A Thiện và A Hạo thì sẽ hiểu, cả bốn đều chẳng khác nào con người, từ hình dáng đến cách sống, việc ăn uống sinh hoạt… Việc lấy vợ hoặc chồng là con người mục đích rất đơn giản, giúp cho Nhật Ma dần dần trở thành loài người. Bây giờ em đã hiểu tại sao nhà họ Du lại tìm một cô con dâu là người rồi chứ?”

“Vâng, bây giờ thì em đã hiểu!”

“Nhưng việc lấy vợ hoặc chồng là con người chẳng dễ dàng chút nào. Mặc dù con người làm bạn với Nhật Ma nhưng đa số họ đều không dám lấy ma. Cũng chính vì thế đã gây ra vết thương lòng cho anh A Hạo. Một năm qua, tổng cộng có ba mươi cô gái đến xin làm dâu rồi sau đó tất cả ba mươi người đều lần lượt bỏ đi khiến anh ấy buồn bã thậm chí có lúc anh ấy nghĩ rằng không cần lấy vợ nữa!” – Du Thiện bỗng nhiên chững chạc hẳn.

Nghe thế Yến Phi thấy nhói cả tim. Bỗng chốc nó nhớ lại lời Du Hạo lúc trước “…Trước đây cũng có vài người xuất hiện trong ngôi nhà này nhưng rồi họ lần lượt bỏ đi..”

“Em còn muốn hỏi gì nữa nào, Tiểu Phi?”

“Dạ, còn về việc… Tiểu Hạo Tử uống máu? Em không rõ lắm.”

“À, cái đó hả? Thật ra tất cả các Nhật Ma đều như vậy không riêng gì A Hạo. Mỗi Nhật Ma đều có thời kỳ cần máu. Và khi Nhật Ma nào đến thời kỳ của mình nó sẽ rất mệt mỏi, yếu ớt, da thường xanh, lạnh băng, chỉ đến khi uống máu vào thì mới khỏe mạnh trở lại. Đó là lý do vì sao gần một tháng qua em thấy A Hạo có vẻ yếu ớt là vậy. A Hạo cứng đầu lắm, dù đã đến thời kỳ cần máu nhưng nó nhất quyết không chịu uống vì rất ghét máu. Nó muốn trở thành một con người thật sự. Thế nhưng dù sao đi nữa, cơ thể của thế hệ Nhật Ma bây giờ vẫn còn đòi hỏi phải có máu!” – Du Phương nhún vai, tặc lưỡi.

“Thảo nào hôm qua em thấy sức khỏe cậu ấy rất tệ hóa ra là vì thế!” – Yến Phi nhớ lại.

“Ừ, chiều hôm qua vì đến cùng cực nên A Hạo đành phải uống máu. Còn chị và hai đứa này thì đã uống rồi. Nhưng em yên tâm, Nhật Ma chỉ uống máu động vật thôi vì vậy em không cần sợ sẽ trở thành “bữa trưa” đâu!”

Yến Phi bật cười trước lời nói đùa của chị chồng.

“Thế còn lũ Dạ Ma thì sao ạ?”

“Dạ Ma là những con ma rất độc ác, chuyên hút máu và rất thích làm hại con người. Nhật Ma phải tìm cách bảo vệ con người khỏi tay Dạ Ma! Vì đó là lời hứa của tổ tiên Nhật Ma: Tất cả thế hệ Nhật Ma sau này dù thế nào đi nữa vẫn luôn bảo vệ con người! Như A Thiện nói, Nhật Ma nợ con người món nợ ân tình!” – Du Phương cười – “Thế nên thỉnh thoảng vể đêm thường có các cuộc chiến xảy ra giữa hai phe đối nghịch, Nhật Ma và Dạ Ma. Dạ Ma mạnh nhất là vào đêm trăng tròn, khi đó chúng sẽ được hiện hình. Chính thế nên đêm qua em mới thấy được hình dáng của những con Dạ Ma!”

Yến Phi gật gù, giờ thì những điều thắc mắc đã rõ hết rồi. Chỉ chờ có vậy, Du Thiện hớn hở:

“Nãy giờ chị đã nghe chị Tiểu Phương nói về nhà họ Du và Nhật Ma bây giờ đến lượt chị Tiểu
Phi cho mọi người biết vì sao chị lại quay về?”

“A Thiện nói đúng, con hãy nói đi!” – Bà chủ Du giục.

Yến Phi ngồi im trong chốc lát, vài giây sau giọng vang lên thật khẽ:

“Khi biết mọi người là ma con đã rất sợ nên lập tức bỏ đi ngay không chút luyến tiếc. Con tự nhủ sẽ không về nhà họ Du nữa, sẽ trở về với cuộc sống trước đây của mình. Nhưng rồi suốt cả ngày hôm nay con lại rất nhớ mọi người. Nhớ mẹ, nhớ chị Tiểu Phương hay đùa, nhớ nhóc A Thiện nghịch ngợm, cả gương mặt khó chịu của bé Thanh, nhớ ba chị em Trúc Linh và nhớ Tiểu Hạo Tử, để rồi con phát hiện ra một điều…”

Yến Phi đưa mắt nhìn tất cả mọi người, mỉm cười:

“Con phát hiện ra rằng… không biết từ lúc nào con đã xem nhà họ Du là gia đình của mình!!!
Con phát hiện mình bắt đầu yêu thương mọi người, thấy cần mọi người.”

Câu nói của Yến Phi khiến những người nọ tròn xoe mắt. Ai ai cũng ngớ ra vì ngạc nhiên.

“Có thật là cô chủ Yến Phi không sợ nhà họ Du nữa?” – Trúc Lam dịu dàng hỏi.

Yến Phi cười cười, tiếp:

“Bố mẹ tự tử để lại cho em một món nợ lớn. Suốt bốn năm, ngày nào bọn cho vay cũng đến. Chúng đập phá và làm đủ mọi thứ để bắt em phải đưa tiền. Buồn cười thật! Chúng là con người nhưng lại mang linh hồn của quỷ dữ trong khi người nhà họ Du là ma nhưng có tấm lòng của con người. Yến Phi đã không sợ “quỷ dữ” thì vì sao lại đi sợ “con người”? Yến Phi nói thế chị Trúc Lam thấy đúng không?”

“Ôi, Tiểu Phi!” – Bà chủ Du và Du Phương xúc động.

Nhanh như cắt, Du Thiện nhảy bổ vào lòng Yến Phi, reo lên sung sướng:

“Tuyệt quá! Chị Tiểu Phi, em biết chị sẽ không bỏ rơi mọi người mà!”

Yến Phi cười tươi:

“Nhóc con!”

Bỗng, tất cả thấy Du Thanh đi lại gần Yến Phi. Con bé không đợi chị dâu nói gì đã hỏi:

“Chị sẽ ở lại nhà họ Du?”

Yến Phi gật đầu. Du Thanh tiếp:

“Chị sẽ không bỏ đi nữa?”

“Đúng thế, bé Thanh! Chị sẽ không bao giờ bỏ đi nữa!”

“Tại sao?”

Yến Phi nhìn đôi mắt tròn của cô em chồng khó tính, vẫn cái nhìn không thân thiện nhưng Yến Phi đã mỉm cười đáp:

“Bởi vì mọi người là gia đình của chị, ngốc ạ!”

Du Thanh, cái nhìn không chớp, lại vẫn luôn khó chịu… Thế rồi, Du Thanh chợt mỉm cười. Lần đầu tiên, Yến Phi biết được rằng nụ cười của cô bé khó gần đó lại đáng yêu như thế. Và cũng là lần đầu tiên Du Thanh giơ hai tay ôm lấy Yến Phi, thật chặt cùng câu nói đầy tình cảm:

“Chào mừng chị đã trở về nhà, chị Tiểu Phi!”

Yến Phi ngẩn người rồi cười thật tươi, đưa tay ôm lấy cô bé.

Trong khu vườn của ngôi nhà gỗ, Du Hạo đứng lặng lẽ. Những làn gió thổi nhẹ nhàng cuốn đi các cánh hoa tàn lụi. Ánh mắt Du Hạo nhìn xa xăm như nghĩ ngợi rồi đôi mắt long lanh bỗng chốc ngước nhìn trời. Có một cánh hoa vô tình rơi xuống đáy mắt đó, cảm giác như nó lăn tăn như dòng nước.

“Cậu đã khỏe chưa mà đứng đây?”

Giọng nói ấm áp quen thuộc vang lên, Du Hạo lập tức xoay qua. Đôi mắt ngây ngô mở to ngạc nhiên khi thấy Yến Phi đứng mỉm cười. Yến Phi bước đến gần anh chàng, hỏi:

“Sao vậy? Không vui khi gặp lại tớ à?”

“Phi Phi, là cậu ư? Tớ không mơ chứ?” – Lần đầu thấy Du Hạo lúng túng như thế.

Yến Phi cười nhẹ rồi khẽ cầm tay Du Hạo:

“Cậu có cảm nhận được hơi ấm của tớ không, Tiểu Hạo Tử?”

Đúng rồi, không phải mơ, là thật. Du Hạo cảm nhận rất rõ hơi ấm trong lòng bàn tay kia. Du Hạo đưa tay rờ lên mặt cô gái, giọng hơi run run:

“Là cậu sao, Phi Phi? Cậu đã trở về? Nhưng hôm qua cậu…”

“Tiểu Hạo Tử!” – Yến Phi ngắt lời anh chàng – “Cậu có còn cần tớ nữa không?”

Du Hạo vẫn chưa hiểu ý của câu nói ấy thì Yến Phi đã tiếp:

“Chỉ cần cậu nói vẫn cần tớ ở bên cạnh thì tớ sẽ không bao giờ rời xa cậu nữa! Không bao giờ!”

“Thật ư? Tại sao vậy Phi Phi? Tại sao cậu chọn ở lại bên cạnh tớ?”

Một vùng trời chợt đầy hoa, bay lất phất đẹp như tranh. Gió đột nhiên reo lên giai điệu hạnh phúc khi Yến Phi nói một câu:

“Vì tớ rất thích cậu, Tiểu Hạo Tử!”

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT