|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
chị đừng ngăn anh A Hạo nữa, cứ để anh ấy nói. Trước sau gì chị Yến Phi cũng sẽ biết vì vậy hãy cho chị ấy biết sự thật và để chị ấy tự lựa chọn!” – Du Thanh kiên quyết.
“Biết sự thật gì? Lựa chọn cái gì? Thật ra mọi người là ai???” – Yến Phi hoang mang cùng cực.
“Là MA!!!” – Lời Du Hạo thật rõ.
Ầm!!! Sấm sét vang lên. Gió gào thét. Trời sắp mưa.
Yến Phi sững người, mắt mở to bàng hoàng dường như không tin vào tai mình. Nó hỏi, giọng như run lên:
“Cái gì… là m… ma ư?!”
“Phải, tớ và gia đình tớ đều là ma nhưng…”
Du Hạo chưa kịp nói hết câu thì Yến Phi đã ngắt lời, giọng nghe trầm đi:
“Là ma sao??? Thảo nào… lần đầu tiên bước chân vào nhà họ Du tớ đã cảm thấy ngôi biệt thự này rất kỳ lạ. Thảo nào, giá tiền thưởng cao như thế mà chẳng có ai đến làm dâu. Thảo nào, cái bình tự nhiên vỡ, còn “tục lệ” khóa cửa nữa chứ. Thảo nào, người họ Du không thể ra nắng. Rồi còn bé Thanh và A Thiện lại biết bay!”
Bà chủ Du liền nhìn qua hai đứa con. Du Thiện khẽ cúi đầu.
“Thảo nào, cậu lại có sức mạnh ngăn chiếc xe. Thảo nào, Trúc Lâm cứ hễ đi siêu thị thì lại mua máu. Và thảo nào…” – Yến Phi quay qua nhìn Du Hạo, đôi mắt ngấn lệ – “Cậu lại uống máu!”
Du Phương vô cùng sửng sốt:
“Tiểu Phi, em…”
Tí tách! Tí tách! Những giọt mưa bắt đầu rơi xuống…
“Hóa ra vì mọi người là ma! Gia đình chồng của tôi là ma!” – Yến Phi cười cười, trông ngây dại – “Tiểu Hạo Tử! Tớ từng bảo nếu có chuyện gì hãy cho tớ biết đừng giấu tớ. Tớ đã cho cậu cơ hội nhưng cậu không nói!”
Trước sự trách móc xót xa của cô gái, Du Hạo chì biết lặng thinh. Đứng bất động một lúc rồi Yến Phi từ từ quay bước…
“Cô chủ Yến Phi! Cô đi đâu vậy?” – Trúc Linh lo lắng.
Yến Phi dừng bước:
“Tôi phải rời khỏi nơi này!”
Chợt, Du Hạo nắm lấy tay Yến Phi. Xoay lại, con bé thấy đôi mắt cậu thật tha thiết, chính xác hơn là van nài:
“Đừng! Phi Phi! Cậu đừng đi! Tớ xin cậu đừng đi!”
Yến Phi cố ngăn xúc cảm đang sắp nổ tung trong lồng ngực, nói khẽ:
“Làm ơn để tớ đi!… Cậu và mọi người khiến tớ thấy sợ hãi!!!”
Mắt Du Hạo mở to, bần thần. Cái siết tay của cậu dần buông lỏng. Và Yến Phi nhanh chóng rút tay lại. Con bé chạy vụt ra khỏi vườn nhà họ Du. Cơn mưa càng lúc càng nặng hạt.
“Ha, con đã nói, chị ta rồi cũng giống những cô gái kia…”
Du Thanh dứt lời thì xoay đi trở vào nhà. Những người nọ nhìn nhau, không còn bất kỳ âm thanh nào phát ra ngoài tiếng mưa rơi thật lớn. Sự ra đi của Yến Phi, mặc dù trước đó đã nằm trong dự đoán nhưng họ vẫn cảm giác hụt hẫng và đau xót.
Du Phương đặt tay lên đôi vai run nhẹ của em trai. Bên cạnh, Du Hạo cúi đầu. Mưa làm mái tóc cậu rũ dài che hết gương mặt đang khẽ khóc…
*****
Bõm! Bõm! Bõm! Yến Phi chạy hối hả trên đường, trong làn mưa buốt giá. Bàn chân trần đạp vào những vũng nước, văng tung tóe.
“Tại sao? Tại sao lại như thế? Tại sao mọi người lại là ma? Cả cậu nữa, Tiểu Hạo Tử!”
Yến Phi dùng tay bịt miệng lại để không bật ra tiếng khóc. Con bé cứ chạy và chạy… Trên trời những hạt mưa không ngừng tuôn xối xả xuống đất!
Cô gái họ Yến đã trốn chạy khỏi ngôi biệt thự họ Du…
Chương 12: Sự lựa chọn!
Cốc! Cốc! Cốc! Tiếng gõ cửa vang lên dồn dập. Song Song cựa mình, mở mắt ra thấy trời còn tối và đang mưa lớn. Con bé với tay lấy đồng hồ, nheo nheo mắt:
“Trời ạ! Mới hơn một giờ sáng thôi mà ai đã kêu cửa vậy?”
Song Song xuống giường mặc áo khoác vào, mở đèn:
“Rồi! Nghe rồi, từ từ! Chán thật!”
Mở cửa ra, Song Song kinh ngạc khi thấy Yến Phi đứng trước cửa, toàn thân ướt sũng như chuột lột, đôi chân trần tím tái, lạnh cóng. Cô bạn đang co người và cúi đầu.
“Tiểu Phi! Chuyện gì vậy? Sao cậu lại dầm mưa vào nửa đêm thế này?” – Song Song lo lắng hỏi.
Yến Phi từ từ ngước mặt lên, tuy gương mặt ướt đẫm nước nhưng vẫn thấy được những giọt lệ lăn dài. Nó thổn thức, giọng nghẹn ngào nức nở:
“Tiểu Song!… Tớ… tớ…. đã rời khỏi nhà họ Du rồi!”
“Rời nhà họ Du? Là sao?” – Song Song thấy Yến Phi run rẩy, liền bảo – “Mau, mau vào nhà tớ thay đồ, những chuyện khác tính sau!”
Yến
Phi từ từ bước vào nhà cô bạn. Bên trong, Song Song bật lò sưởi lên:
“Cậu chờ tớ một tí, tớ đi chuẩn bị nước nóng cho cậu tắm! Phải thay đồ ướt ra ngay kẻo bị cảm lạnh mất.”
Yến Phi khẽ gật đầu rồi ngồi phịch xuống ghế, đôi mắt cứ mở to bần thần, chẳng còn cảm giác cơ thể đang lạnh cóng nữa. Mọi thứ, mọi thứ bỗng trở nên trống rỗng vô hình như chưa hề xảy ra. Yến Phi thấy mệt, rất mệt, bây giờ chỉ muốn ngủ một giấc thôi. Chợt giọng Song Song vang lên khiến nó bừng tỉnh:
“Tớ đã pha nước xong, cậu mau tắm rồi thay đồ!”
Yến Phi đứng dậy đôi chân bước thật chậm vào nhà tắm…
… Song Song đặt tách trà nóng lên bàn, dịu dàng nói:
“Cậu uống đi cho ấm!”
Yến Phi mặc chiếc áo tay dài, bên ngoài quấn một tấm chăn dày, ngồi co ro, khẽ đưa tay đón lấy tách trà nghi ngút khói. Song Song nhìn gương mặt không chút thần sắc của bạn, hỏi:
“Đã xảy ra chuyện gì vậy, Tiểu Phi?”
Yến Phi khựng người, ánh mắt lại bất động, sự việc lúc nãy ùa về chiếm ngự hết đầu óc rối bời kia. Con bé khẽ cúi mái đầu, tay siết chặt tách trà:
“Tiểu Song, tớ xin lỗi! Lẽ ra tớ nên nghe lời cậu! Lẽ ra tớ nên tin rằng việc cậu nói về Du Hạo là đúng…”
“Du Hạo?” – Song Song nhíu mày – “Chẳng lẽ, là…”
“Du Hạo, cậu ấy… là một con ma thật sự! Không những thế… cả nhà họ… Du cũng đều… là
ma!” – Giọng Yến Phi lạc dần, không còn nghe rõ.
Song Song thẩn thờ trong giây lát rồi thở ra:
“Vậy là tớ đã nói đúng!” – Thấy Yến Phi vẫn im lặng, mái tóc đen trải dài trên bờ vai chốc chốc cứ run lên, nó cười – “Thôi, đừng nghĩ ngợi gì nữa, uống trà xong cậu hãy ngủ một giấc cho khỏe. Tớ sẽ nhường giường cho cậu chịu không, như thế là nhất rồi!”
Yến Phi từ từ ngước mặt lên, cười nhẹ:
“Cám ơn cậu!”
“Ơn nghĩa gì chứ! Nào đi theo tớ vào phòng!” – Song Song kéo nhẹ tay bạn.
Yến Phi leo lên giường, đắp chăn ngang người và nằm xuống.
“Ngủ đi nhé, đừng nghĩ ngợi gì cả, ngủ thật ngon vào! Sáng mai chúng ta sẽ nói về chuyện này sau. Chúc cậu ngủ ngon!” – Song Song chống hông bảo.
“Ừ, chúc cậu ngủ ngon.”
Song Song tắt đèn rời khỏi phòng. Khi cửa đã đóng lại thì Yến Phi khẽ xoay người nằm nghiêng một bên, bấy giờ nước mắt mới trào ra, chảy dài xuống gối ướt đẫm. Nó cắn môi để tiếng khóc không bật lên thành tiếng. Ở ngoài Song Song đứng dựa lưng ngay cửa. Tuy rất khẽ nhưng con bé biết cô bạn thân đang… khóc! Song Song quay đi, giấu tiếng thở dài.
Sáng hôm sau, Song Song tỉnh giấc trên chiếc niệm nhỏ ngoài phòng khách. Nó cựa mình ngồi dậy. Trời đã sáng, vài tia nắng nhạt màu len qua khung cửa sổ làm sáng cả căn phòng. Song Song vươn vai ngáp dài bỗng tiếng Yến Phi vang lên lảnh lót:
“Dậy rồi sao người đẹp? Ngủ dậy trễ quá đấy!”
Song Song đưa mắt nhìn:
“Tiểu Phi, sao cậu dậy sớm thế?”
“Tớ quen rồi, ở nhà họ Du mãi nên…”
Yến Phi ngưng lại, dường như phát hiện ra mình vừa nói câu không nên nói. Song Song thấy thế liền lảng sang chuyện khác:
“Chà, mùi gì thơm vậy? Cậu nấu bữa sáng à?”
“Ờ, cậu mau làm vệ sinh cá nhân rồi vào ăn sáng với tớ!”
…Yến Phi dọn ra bàn mấy đĩa thức ăn, Song Song xuýt xoa:
“Ồ, sáng nay chắc tớ sẽ gặp may! Yến Phi vào bếp nấu bữa sáng cho tớ.”
“Đồ quỷ! Thôi ăn mau kẻo nguội!”
Song Song cầm đũa lên gắp thức ăn bỏ vào mồm ngay. Nó nhai nhóp nhép, miệng vẫn cố nói:
“Ngon đó, kiểu này còn hơn ông chủ Quản, tay nghề khá thật!”
Yến Phi cười. Song Song tiếp:
“Chà, nhắc mới nhớ chú Quản bảo sẽ tăng lương cho tớ nhưng tớ từ chối. Tớ bảo chú ấy cứ lấy tiền dư đó mua thêm vài thứ cần thiết cho tiệm mì như thế sẽ hay hơn.”
“Cậu làm thế là đúng.” – Yến Phi cười xong nhìn cô bạn đang nhai mgon lành – “Cậu… không hỏi tớ về chuyện đêm qua sao?”
Song Song vẫn tiếp tục gắp thức ăn một cách điềm nhiên:
“Chuyện đêm qua à? Có gì đâu để hỏi với lại cậu đang buồn nhắc đến làm gì.”
Yến Phi dừng đũa, thở ra:
“Song Song à, bây giờ tớ không biết phải làm gì tiếp theo nữa.”
Song Song nuốt hết thức ăn xuống bụng, bảo:
“Có gì đâu, đã biết gia đình họ Du là ma, cũng đã rời khỏi nơi đó rồi thế thì bây giờ cậu trở về cuộc sống như trước đây. Về lại nhà cũ, làm ở tiệm mì. Mà cậu cũng đã trả hết nợ vậy cậu không còn gì để lo.”
Nghe Song Song “tu” một hơi dài xong, Yến Phi nói khẽ:
“Rời khỏi nhà họ Du, trở về cuộc sống trước đây! Hơi… Ừm, cậu nói đúng, tớ sẽ quay về với cuộc sống cũ.”
Song Song cười tươi:
“Phải đây! À, cậu nên nghĩ cách để giải thích cho Diễm Quỳnh và chú Quản biết nhé, đừng để họ biết nhà chồng cậu là gia đình ma!”
Yến Phi gật gật, mỉm cười.
Song Song bước ra khỏi nhà, không quên quay qua dặn dò:
“Hôm nay cậu khoan hãy đến tiệm mì làm, đợi vài ngày cho tâm trạng vui vẻ trở lại rồi tính. Thôi tớ đi nhé, trưa tớ sẽ tranh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




