watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7730 Lượt

tay?”

“Umh.” – Du Hạo vẫn ngây thơ đáp mà không phát hiện ra sự bất thường.

“Tiểu Hạo Tử, làm sao cậu lại có một sức mạnh lớn như thế?”

“Ơ…” – Bấy giờ Du Hạo mới khựng lại vì câu nói của Yến Phi.

Đúng rồi, buổi trưa vì sợ chiếc xe sẽ tông vào bức tường nên Du Hạo mới dùng sức mạnh của mình ngăn nó lại. Cậu đã hành động không kịp suy nghĩ và vô tình để lộ sự “bất thường” của bản thân trước mặt Yến Phi.

“Sao cậu không trả lời tớ?” – Yến Phi dò xét khi thấy Du Hạo im lặng.

Du Hạo nuốt nước bọt, thấy cổ họng khô dần. Cậu thật sự không biết phải giải thích với Yến Phi thế nào.

“Tiểu Hạo Tử, cậu… đang giấu tớ chuyện gì đúng không?” – Yến Phi sốt ruột hỏi.

“Phi Phi, không phải như thế…Ôi!” – Đột nhiên Du Hạo nhăn mặt, đưa tay bóp ngực. Lòng ngực đau nhói như bị kim châm.

Yến Phi lo lắng hỏi:

“Cậu sao vậy Tiểu Hạo Tử?”

Con bé chạm vào bàn tay của Du Hạo và vô cùng kinh ngạc:

“Sao… sao… tay cậu lại lạnh thế? Lạnh như băng vậy!”

Chưa hết, bàn tay của Du Hạo đang trắng bệch thì tự dưng chuyển qua xanh xao, càng lúc càng xanh hơn. Yến Phi còn chưa hiểu chuyện gì thì Du Hạo bảo:

“Cậu… Phi Phi… mau rời khỏi… đây… nhanh lên!”

“Nhưng… Tiểu Hạo Tử…”

“Nhanh lên!!!” – Du Hạo hét – “Tớ bảo cậu mau rời khỏi đây!”

Yến Phi giật mình. Đây là lần đầu tiên, Du Hạo lớn tiếng với nó như vậy, đến mức muốn xé toạc không gian của buổi chiều tĩnh lặng.

“A Hạo, em sao thế?” – Giọng Du Phương vang lên từ phía sau.

Cô chị gái hớt hải chạy đến đỡ em trai.

“Giúp… giúp… em với…” – Du Hạo nói không nên lời, người muốn lịm đi.

“Tiểu Phi, em hãy trở về nhà trên!” – Thấy Yến Phi có vẻ chần chừ, Du Phương giục – “Mau
lên! Nghe lời chị, rời khỏi đây!”

Dứt lời Du Phương dìu Du Hạo vào nhà gỗ và nhanh chóng đóng sập cửa lại. Yến Phi đứng sững người. Chuyện gì thế, Du Hạo bị gì vậy? Mắt con bé cứ đảo liên tục rồi ngước nhìn ngôi nhà gỗ im lìm. Nhất định phải tìm hiểu xem chuyện gì đang diễn ra! Nghĩ vậy, Yến Phi từ từ bước ra phía sau ngôi nhà gỗ, nơi đó có một cửa sổ luôn khép hờ.

“Tuy mình làm thế này là không đúng nhưng mình thật sự muốn biết Du Hạo gặp chuyện gì!” –
Yến Phi tự nhủ.
Khẽ khàng Yến Phi đưa mắt nhìn vào bên trong, thấy Du Hạo ngồi trên giường mặt nhăn nhó dường như rất đau, làn da xanh xao đến đáng sợ. Kế bên Du Phương đang loay hoay làm gì đó, vài giây sau cô xoay qua và đưa cho em trai một cái ly thủy tinh. Vì nó trong suốt nên Yến Phi đã thấy được thứ dung dịch đặc sệt bên trong. Và cô gái thật sự kinh hoàng khi thấy dung dịch ấy chính là… máu tươi!

Phải, Du Hạo đã uống cái thứ nước đỏ sệt ấy.

Yến Phi lập tức xoay mặt đi vì thấy buồn nôn. Con bé nhanh chóng dùng hai tay bịt miệng lại để không phát ra âm thanh nào. Toàn thân run rẩy, tim đập mạnh, Yến Phi không hiểu sao lại muốn khóc. Chính xác hơn là sợ! Nó đang bắt đầu thấy sợ người chồng Du Hạo này!

“Em thấy đỡ hơn chưa?”

“Dạ, đỡ một chút rồi. Máu tanh thật!” – Giọng Du Hạo đã bình thường trở lại.

“Tanh thì cũng phải uống chứ biết làm sao. Cũng may lúc nãy chị đến kịp nếu không thì em
“lộ” trước mặt Tiểu Phi rồi!” – Tiếng thở nhẹ nhõm của Du Phương vang khẽ.

“Umh, nhưng chị ơi, hình như Phi Phi đã phát hiện ra gì đó. Cậu ấy nghi ngờ em.”

“Thế ư? Chà gay thật! Em yên tâm để hôm nào gặp Tiểu Phi chị sẽ tìm hiểu xem sao. Dù gì thì
chưa phải lúc để Tiểu Phi biết sự thật về em và về cái nhà họ Du này!”

Bên ngoài, nghe hết những lời trò chuyện của hai chị em, Yến Phi từ từ hạ tay xuống.

“Sự thật” về nhà họ Du và Tiểu Hạo Tử?!”

Bước vào nhà với tâm trạnh bần thần, Yến Phi mệt mỏi chẳng còn biết trời trăng gì nữa. Bỗng, tiếng bà chủ Du từ trong phòng khách vang ra:

“Hai đứa gan lắm! Dám dùng phép ngay trong nhà!”

Đảo mắt, Yến Phi lập tức bước đến, đứng nép sát vào cửa lắng nghe xem “còn chuyện gì nữa”.

“Bọn con chỉ dùng phép chút xíu hà. Với lại nhân lúc chị Tiểu Phi rời nhà chúng con mới dùng phép.” – Nghe giọng thì biết là của Du Thiện.

“Con còn nói nữa.” – Bà chủ Du mắng.

Tiếp đến giọng của Du Thanh:

“Mẹ à, tuy là thế nhưng chúng con cũng đang luyện phép để đối phó với “bọn chúng”!”

Im lặng, một lúc sau bà chủ Du thở ra:

“Đêm nay thế nào “bọn chúng” cũng đến! Mấy đứa nhớ cẩn thận!”

“Bọn chúng” là ai? Lại là chuyện gì đây? Hay… đêm nay mình rình xem sao! Yến Phi nhủ
thầm rồi như phát hiện ra gì đó liền kêu khẽ:

“Suýt chút thì quên, phòng của mình đến đêm thì bị khóa làm sao tìm hiểu? Mà khoan đã, rất
có thể cái trò khóa phòng quái quỷ đó không phải là “tục lệ” gì cả mà nhằm “che giấu một sự thật gì đấy”. Nhất định mình phải tìm hiểu xem nhà họ Du thật ra đang che giấu điều gì! Nhưng làm sao để ra khỏi phòng nhỉ? Làm sao đây?”

Còn đang vắt óc suy nghĩ thì chợt, Yến Phi nhìn ra cửa sổ, Trúc Lâm đang tưới hoa ngoài vườn. Mắt con bé tròn xoe khi thấy chùm chìa khóa treo lủng lẳng ngay hông váy cô hầu.

Chậm rãi bước đến chỗ Trúc Lâm loay hoay với mấy chậu cây cảnh, Yến Phi cất giọng:

“Trúc Lâm tưới cây à?”

Trúc Lâm quay lại thấy Yến Phi đứng sau lưng mỉm cười.

“Cô chủ Yến Phi! Dạ, em đang tưới cây! Có chuyện gì không ạ?”

“Không.” – Yến Phi lắc đầu rồi vờ nhìn xuống chùm chìa khóa – “Đây có phải là chìa khóa phòng trong nhà?”

Trúc Lâm cầm chùm chìa khóa lên, bảo:

“Vâng, đây là chìa khóa của các phòng trong nhà. Nhưng đây chỉ là chìa khóa dự phòng, bà chủ mới giữ chìa khóa chính.”

“À!” – Yến Phi cố tỏ ra tự nhiên xong gợi ý – “Cho tôi xem một chút nhé?”
Chương 11: Bí mật hé mở!

Trúc Lâm gật đầu đưa chùm chìa khóa cho cô chủ. Yến Phi đón lấy xem xét tỉ mỉ.

“Tổng cộng có hai mươi ba chìa ứng với hai mươi ba phòng trong biệt thự.” – Trúc Lâm giải
thích – “Trên mỗi chìa đều có dán số phòng. Mà cô cần chìa khóa ư?”

“Đâu có, chỉ thắc mắc chút thôi.” – Yến Phi chợt thấy chìa khóa dán số mười chín – “Đây chắc là chìa khóa dự phòng của phòng tôi rồi!”

“Vâng, phòng cô chủ Yến Phi là phòng số mười chín.”

Yến Phi xem thật kỹ chìa khóa dán số mười chín, trong đầu dần nghĩ ra một cách…

Yến Phi ngồi trong phòng khách, thấy Trúc Lâm từ ngoài vườn bước vào, liền gọi:

“Trúc Lâm! Trúc Lâm đến uống thử trà do tôi pha xem!”

Trúc Lâm đi đến:

“Thưa, uống trà gì ạ?”

“À, trà này là bí quyết “gia truyền” của tiệm mì Tân Quản đó. Tôi pha thử cho mọi người uống,
tiện thể Trúc Lâm cũng uống xem có ngon không!”

“Dạ, cám ơn cô!”

Yến Phi nhẹ nhàng cầm tách trà lên đưa cho Trúc Lâm. Khi cô hầu sắp chạm tay vào tách thì Yến Phi… buông tay! Thế là tách trà rớt xuống đổ cả lên chiếc váy của Trúc Lâm.

“Ối! Xin lỗi, tôi xin lỗi! Tự dưng tôi lại buông tay!”

Vờ cuống quýt thật tự nhiên, Yến Phi lấy khăn tay lau lau vết trà trên váy cô hầu. Đối diện, Trúc Lâm xua tay:

“Dạ, không sao đâu ạ, cô đừng bận tâm.”

“Đâu được là lỗi của tôi mà.” – Yến Phi vẫn tiếp tục công việc “lau chùi” – “Chà, màu trà này đậm quá chắc Trúc Lâm phải đi thay đồ thôi!”

“Dạ, vậy em đi thay đồ.”

“Trúc Lâm mau tháo tạp dề và những thứ khác trong người xuống rồi thay đồ nhanh kẻo nước trà thấm lâu sẽ rất khó giặt!” – Yến Phi khéo léo đề nghị.

“Vâng.” – Trúc Lâm nghe lời liền tháo tạp dề trắng ra, lấy vài thứ linh tinh và cả chùm chìa khóa dự phòng nữa.

“Em vào thay đồ. Cô giữ hộ em những thứ này nhé!”

Yến Phi gật đầu. Trúc Lâm rời khỏi phòng khách. Yến Phi đưa mắt nhìn rồi với tay lấy chùm chìa khóa dự phòng trên bàn. Nhìn tới nhìn lui, chẳng có ai cả, Yến Phi lấy trong túi áo ra một chiếc chìa khóa khác.

“Chìa khóa nhà cũ của mình khá giống chìa khóa phòng mười chín vậy mình sẽ…”

Đảo mắt, Yến Phi nhanh chóng lấy chìa khóa phòng mười chín ra thay vào đó là chìa khóa nhà cũ. Rồi con bé tháo số mười chín của chìa dự phòng dán lên chiếc chìa thay thế nọ. Vậy là kế hoạch đánh tráo xong xuôi!

Một lúc sau Trúc Lâm bước trở vào phòng khách, Yến Phi cười:

“Thay đồ xong rồi à? Đây tạp dề và mấy thứ đồ của Trúc Lâm!”

Trúc Lâm mặc tạp dề vào. Cô cầm chùm chìa khóa dự phòng lên kiểm tra lại, vì không để ý kỹ nên không phát hiện ra chìa khóa mười chín đã bị thay.

“Nào, bây giờ uống trà tiếp.” – Yến Phi đẩy nhẹ tách trà về phía cô hầu.

Trúc Lâm mỉm cười, đón lấy. Trong lúc Trúc Lâm mải uống trà, Yến Phi siết chặt bàn tay đang giữ chìa khóa dự phòng của phòng mười chin.

*****

Gần tối, Yến Phi tìm đến nhà gỗ. Vừa bước vào, Yến Phi đã gặp ngay Du Hạo. Không hiểu sao nhưng nó thấy anh chàng có gì đó hơi khác ngày thường, hình như là trông cậu khỏe hơn, nước da trắng hồng và gương mặt cũng thần sắc hơn. Tóm lại là giống như một người khỏe mạnh bình thường.

“Tiểu Hạo Tử, đến giờ ăn rồi!” – Yến Phi lên tiếng.

“Vậy à, ừ tớ sẽ lên nhà trên ngay.” – Du Hạo bảo – “Phi Phi! Lúc chiều, tớ xin lỗi vì đã lớn tiếng với cậu.”

Yến Phi cười gượng:

“Có gì đâu… Tớ không

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT