|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
để bụng.”
“Thế thì tớ yên tâm.” – Lòng Du Hạo nhẹ nhõm rồi chợt cậu thấy một chiếc lá vương trên mái tóc cô gái – “Có lá trên tóc cậu.”
Du Hạo giơ tay lên toan lấy chiếc lá khô thì Yến Phi giật mình lùi ra xa, nói lớn:
“Không! Đừng!”
Du Hạo ngạc nhiên trước phản ứng khá dữ dội của cô vợ trẻ. Về phía Yến Phi, trong thoáng nó chốc bất động, do vẫn còn bị ám ảnh bởi hình ảnh Du Hạo… uống máu!
“Cậu sao vậy Phi Phi?”
Yến Phi hít sâu cố lấy lại bình tĩnh:
“Tớ không sao! Thôi chúng ta đi ăn tối!”
Dứt lời, Yến Phi bước thật nhanh như thể chạy trốn. Phía sau, Du Hạo nhíu mày khó hiểu nhưng cũng bước theo vợ.
Trong phòng ăn, Du Phương tròn xoe mắt:
“Tiểu Phi, sao em lại ngồi kế A Thiện? Bình thường em hay ngồi cạnh A Hạo mà!”
“Dạ… thỉnh thoảng cũng nên thay đổi chỗ ngồi. Với lại hôm nay em muốn ngồi bên nhóc A Thiện!” – Yến Phi biện bạch.
“Chắc chị Tiểu Phi thích em rồi!” – Du Thiện lém lỉnh.
Yến Phi phì cười. Ngồi đối diện bên kia bàn, Du Hạo thoáng nhìn qua Yến Phi, đôi mắt đầy nghĩ ngợi.
Bà chủ Du gắp thức ăn cho Du Thanh:
“Con ăn nhiều vào, mẹ thấy con hơi ốm đó.”
Du Thanh gật đầu. Thấy thế, Du Hạo cũng gắp miếng trứng chiên cho Yến Phi:
“Phi Phi, cậu thích trứng chiên đúng không?”
Yến Phi cười nhưng vẫn với vẻ gượng gạo:
“Umh, nhưng bụng tớ hơi khó chịu nên không muốn ăn trứng.” – Yến Phi liền lấy miếng trứng chiên đó đưa qua cho cậu em chồng – “A Thiện, em cũng thích trứng mà. Em ăn đi.”
“Dạ, chị dâu tốt thật!”
Nhìn Yến Phi cười nói với Du Thiện, Du Hạo bắt đầu phát hiện ra sự bất thường của cô gái. Dường như Yến Phi muốn tránh cậu!
… Bà chủ Du đóng cửa phòng lại. Yến Phi đến gần khẽ áp tai lên cánh cửa, vài giây sau nghe tiếng “cạch”, đó là tiếng khóa chốt. Con bé lấy trong túi áo ra chiếc chìa khóa dự phòng, tay siết chặt, ánh mắt kiên quyết lạ lùng.
Bà chủ Du đi xuống phòng khách thấy bốn đứa con đang ngồi.
“Lát nữa “chúng” đến mấy đứa phải cẩn thận.”
“Mẹ yên tâm, chúng không đánh lại bọn con đâu.” – Du Thiện chảnh.
“Mẹ, Phi Phi ngủ rồi chứ?” – Du Hạo hỏi.
“Ừ, mẹ cũng đã khóa phòng thật kỹ để nó không gặp nguy hiểm.”
Du Phương nhìn em trai:
“Em có chuyện gì sao?”
Du Hạo lắc đầu. Du Thanh ngồi kế bên, cứ giáng mắt vào cuốn sách ma thuận dày cuộm, vẻ như chẳng bận tâm gì.
Nửa đêm hôm đó, ngoài vườn hoa nhà họ Du, gió chẳng biết vì sao lại thổi dữ dội, những cánh hoa bay xào xạt. Ở giữa vườn hoa có bốn bóng người đang đứng. Tất cả đều im lặng như lắng nghe âm thanh nào đấy.
“Không biết lần này “chúng” có bao nhiêu?” – Du Thiện lên tiếng, dè chừng.
“Bao nhiêu thì chúng ta cũng phải diệt trừ hết!” – Giọng Du Thanh vang khẽ.
“Tiểu Thanh nói đúng. Lát nữa hai đứa phải cẩn thận!” – Du Phương nhìn sang bên trái – “Cả em nữa A Hạo!”
Du Hạo cười, mắt cứ nhìn vào màn đêm đen như tìm kiếm thứ gì:
“Em biết rồi, chị yên tâm! Suỵt! Hình như “chúng” đến!”
Bốn đứa bỗng chốc im lặng…
Đột nhiên từ bên dưới đất bắt đầu rung chuyển nhẹ rồi nứt ra, hàng ngàn bụi đất bay tung tóe…
Bốn đứa trẻ vẫn đưa mắt nhìn, nhìn cái thứ gì đen xì dài ngoằn từ dưới đất đang trồi lên qua các khe nứt. Không chỉ có một mà còn nhiều thứ như thế nữa dần dần xuất hiện. Những chiếc bóng liêu xiêu hiện dưới ánh trăng sáng rực. Đêm nay là đêm trăng tròn.
“Cuối cùng bọn bây cũng xuất hiện!” – Du Hạo cất tiếng, nghe lạnh băng – “Lũ Dạ Ma, Tử thần của đêm tối!!!”
Những cái bóng cao đen xì đó chính là bọn Dạ Ma. Cứ về đêm thì cuộc chiến của bốn đứa trẻ nhà họ Du với bọn Dạ Ma lại bắt đầu. Và đặc biệt, cuộc giao đấu càng trờ nên khốc liệt hơn vào các đêm trăng tròn!
Im lặng đến ngạt thở, không gì khác ngoài tiếng gió thét. Rồi một con trong số bọn Dạ Ma rít lên, não nề và còn cảm nhận được mùi hôi của đất ẩm:
“Chào người quen cũ! Hôm nay bọn ta và các ngươi lại tiếp tục cuộc chiến! Cuộc chiến của Dạ Ma và Nhật Ma, lũ “Ma ngày”!…”
Con Dạ Ma đó vừa dứt lời giễu cợt thì Du Hạo đã bay đến, nhanh như chớp dùng tay trái đánh mạnh vào người nó. Con Dạ Ma văng ra xa trúng vào thân cây, thân hình đen xì ấy nổ tung tan ra thành những đóm đỏ lập lòe. Du Hạo đáp xuống đất, xoay qua nhìn đám Dạ Ma còn lại:
“Cuộc chiến bắt đầu thôi!”
Thế là bốn đứa trẻ lao vào cuộc…
Trong khi đó, Yến Phi đang dò dẫm bước đi trên những bậc thang. Con bé đã dùng chìa khóa dự phòng mở cửa và bước xuống nhà dưới. Thật nhẹ nhàng, nó không muốn tạo ra tiếng động. Dĩ nhiên Yến Phi tìm xuống đây là vì có âm thanh hơi ồn ào ở ngoài vườn. Đây là lúc thích hợp tìm hiểu xem “cái quái gì” đang diễn ra trong ngôi biệt thự họ Du. Yến Phi lần mò đi trong đêm tối đặc quánh, cố gắng đến cửa chính để ra vườn xem thử chuyện gì. Két! Yến Phi mở cửa, ngạc nhiên là cửa không khóa.
“Quái lạ, đêm khuya thế này mà mọi người còn làm gì?” – Cô gái họ Yến tự nhủ.
Chợt, Yến Phi nghe âm thanh ồn ào phát ra từ bên phải khu vườn nhà. Con bé đảo mắt nghĩ ngợi, hít sâu thật sâu rồi khẽ khàng đi vòng qua bên phải.
Ngay bụi cây, Yến Phi thấy bà chủ Du, ba chị em Trúc Lâm đang đứng nhìn cái gì với vẻ mặt lo âu. Yến Phi liền đưa mắt về phía trước…
Đôi mắt Yến Phi mở to bất động khi thấy hình ảnh Du Hạo đang bay trên không trung, tay cầm một vệt sáng dài giống như tia sét, cậu dùng sức ném mạnh tia sáng ấy lao vào những cái bóng đen xì đáng sợ kia. Chúng rú lên rồi nổ bùm. Giống con Dạ Ma ban đầu, thân thể chỉ còn lại là những đóm đỏ sáng rực. Chưa hết, ở cách đó không xa, Du Thanh và Du Thiện cũng vung các quả cầu sáng rực về phía lũ bóng đen. Cuối cùng, Du Phương, cô chị chồng hay đùa đang xoay người tung các cú đá vào bọn liêu xiêu đen ngòm.
Trong phút chốc toàn thân Yến Phi đơ ra, đầu óc thì trống rỗng chẳng chứa thứ gì. Trước mắt nó giờ đây không phải là chị Tiểu Phương, bé Thanh, nhóc A Thiện và… Tiểu Hạo Tử như bình thường nữa. Họ là con người hay là… Đột nhiên Yến Phi xoay lại, một gương mặt dài đen thui chỉ thấy hai con mắt đỏ kè đang nhìn nó cười nhăn nhở.
“Cứu… cứu… tớ… Tiểu Hạo Tử!!!” – Giọng Yến Phi vang lên thất thanh.
Tất cả giật mình quay qua, Yến Phi đang vùng vẫy trong tay một con Dạ Ma.
“Trời, Tiểu Phi!” – Bà chủ Du thốt lên khi thấy con dâu bị bắt.
“Cô chủ Yến Phi!” – Ba cô hầu cũng đồng thanh kêu lớn.
Bốn đứa nọ dừng cuộc chiến lại. Du Phương tròn xoe mắt, kinh ngạc:
“Tiểu Phi!”
“Chị Tiểu Phi!” – Du Thiện lo lắng.
Còn Du Thanh thì nhìn sang Du Hạo trong khi anh trai đang đứng bất động:
“Phi Phi!”
“Khà, khà thú vị thật!” – Con Dạ Ma bắt Yến Phi cười lớn – “Nhà họ Du lại có thêm một cô gái là người sao?”
“Có thêm cô gái là người???” – Yến Phi nhủ thầm trong hoang mang.
Con ma đưa mắt nhìn xuống cô gái xa lạ, đôi mắt đỏ kè đầy thích thú:
“Mày gan thật khi dám vào nhà họ Du!”
Yến Phi còn chưa hiểu câu nói ấy thì Du Hạo đã cất tiếng:
“Thả cô ấy ra! Cô ấy chẳng liên quan gì cả!”
“Không liên quan ư? Nó đang ở trong nhà họ Du mà!… Xem ra, nó có vẻ quan trọng với mày, Du Hạo! Nếu tao hút máu nó thì sẽ thế nào nhỉ?” – Con Dạ Ma có vẻ ham hố với ý nghĩ ấy
“Hút… hút… máu?” – Yến Phi lắp bắp, bần thần kinh khủng.
“Dừng lại đi! Mày không thể làm thế!” – Du Hạo từ từ bước đến gần.
“Mày đừng đến gần nếu không tao giết nó!” – Con Dạ Ma bóp chặt cổ Yến Phi, đe doạ – “Lũ Nhật Ma chúng mày chỉ đối xử tốt với loài người! Đáng ghét!”
“Bởi vì Nhật Ma nợ con người món nợ ân tình!” – Giọng Du Thiện bất chợt vang lên từ phía sau, thật lớn.
Con Dạ Ma giật mình quay lại, từ trên cao Du Thiện giơ chân đá mạnh vào mặt nó. Con Dạ Ma
choáng váng. Nhân lúc đó Du Hạo lao đến cực nhanh. Cậu nắm tay Yến Phi kéo ra khỏi người con Dạ Ma rồi tay còn lại đặt lên đầu nó. Du Hạo ấn mạnh, một luồng phép tỏa ra trong lòng bàn tay chảy dọc xuống bọc lấy cơ thể con Dạ Ma. Nó trợn mắt, miệng há hốc. Bùm! Nó banh xác chỉ còn tro bụi đỏ dần tắt lịm.
“Kết thúc thôi!” – Du Phương hét, đánh hai tay lên trước mặt, những dải phép màu lao như lốc xoáy về đám Dạ Ma còn lại.
Đồng loạt các tiếng nổ bùm vang lên nghe như các tia lửa nổ.
Yến Phi đưa mắt nhìn, khu vườn lại chìm vào màn đêm đen, không còn thấy những cái bóng đen cao liêu xiêu nữa, chỉ còn gió và các cánh hoa lụi tàn.
“Phi Phi, cậu không sao chứ?” – Du Hạo đặt tay lên vai cô vợ trẻ, hỏi gấp.
Yến Phi sực tỉnh, khẽ nhìn Du Hạo rồi từ từ lùi ra xa… Con bé giương mắt nhìn mọi người. Họ cũng nhìn nó.
“Thật ra, mọi người là gì vậy? Chuyện gì vừa xảy ra thế?”
“Tiểu Phi, con hãy bình tĩnh…”
“Mẹ, con không hiểu gì cả! Con không biết nhà họ Du là gì hết! Mọi người là cái gì vậy?” – Yến Phi hét lên, dường như đã mất bình tĩnh vì nỗi sợ hãi đang đè nặng.
“Cậu muốn biết tớ và mọi người là cái gì ư?” – Du Hạo lên tiếng – “Được, chuyện đã đến nước này rồi thì đành phải cho cậu biết!”
“Đừng, A Hạo! Chưa phải lúc.” – Du Phương ngăn.
“Chị Tiểu Phương,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




