|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
thủ ghé về nhà với cậu một chút!”
“Được rồi, tớ có phải trẻ con đâu.”
“Ừ. Này, nhớ trông nhà cẩn thận tớ về thấy mất món nào thì tớ không để yên đâu, nghe chưa!”
“Cái miệng của cậu chẳng bao giờ nói được điều gì tốt lành cả. Dạ, em biết rồi chị hai!” – Yến Phi giả vờ cúi đầu lễ phép.
Song Song cười ha hả rồi rời nhà. Yến Phi đóng cửa lại:
“Bây giờ rửa chén để còn đi siêu thị mua đồ ăn trưa nữa!”
*****
Lúc này, tại nhà họ Du, ở phòng khách, tất cả đều ngồi im lặng…
“Vậy là… Tiểu Phi đã lấy cắp chìa khóa dự phòng?” – Bà chủ Du cầm chùm chìa khóa dự phòng lên xem chiếc chìa dán số mười chín.
“Tiểu Phi vốn thông minh nên đã nghĩ ra cách đánh tráo chìa khóa.” – Du Phương ngán ngẩm.
Đối diện, Trúc Lâm cúi người:
“Con xin lỗi! Tại con nên mọi chuyện mới ra thế này! Nếu con cẩn thận hơn thì cô chủ Yến Phi đã không thể có chìa khóa, lỗi tại con!”
Du Thanh ngồi trên ghế, khoanh tay:
“Không phải lỗi của chị đâu, chị Trúc Lâm! Chị Yến Phi cũng đã nghi ngờ gia đình họ Du và rồi sớm muộn chị ấy cũng sẽ tìm ra sự thật thôi.”
“Tiểu Thanh nói đúng, sớm muộn gì Tiểu Phi cũng phải biết sự thật này.”
“Dẫu sao biết sớm sẽ tốt hơn cho mọi người.” – Du Phương chùng mí mắt vì nghĩ đến Du Hạo.
“Cô chủ Du Phương, cậu chủ Du Hạo thế nào rồi ạ!” – Trúc Linh lên tiếng.
“À… từ suốt đêm qua A Hạo chẳng nói năng gì, gần sáng nó mới chợp mắt ngủ. Đêm qua giao đấu với lũ Dạ Ma, hẳn nó mệt lắm.”
“Híc, tội nghiệp anh A Hạo, chị Tiểu Phi bỏ đi, ảnh là người buồn nhất!” – Du Thiện lại sụt sùi – “Không ngờ chị í lại dứt khoát bỏ đi như thế!”
“Chị đã nói rồi, con người đều giống nhau thôi. Họ không bao giờ chấp nhận Nhật Ma dù chúng ta không hề làm hại họ chưa kể những Nhật Ma còn đang “bảo vệ” con người nữa chứ!” – Du Thanh nói như trách móc.
“Thôi con đừng nói nữa, dù gì Tiểu Phi cũng chẳng quay về!” – Bà chủ Du thở ra.
Những đứa nọ cũng im lặng. Nghĩ ngợi một lúc, Du Phương nhổm người, đứng dậy:
“Vậy là xong! Phải đi gặp Tiểu Phi!”
“Cái gì? Chị còn đi gặp chị ta làm chi?” – Du Thanh hắng giọng.
“Nếu Tiểu Phi không trở về nhà họ Du nữa thì chị đành phải… lấy đi ký ức của Tiểu Phi thôi!” – Du Phương đặt tay lên trán – “Chà, chắc phải dùng phép tìm kiếm để dò la tung tích của Tiểu Phi hiện đang ở đâu.”
*****
Trưa hôm ấy, Song Song mở cửa bước vào nhà, gọi to:
“Tiểu Phi, tớ về rồi đây! Cậu có nấu bữa trưa không đó?”
Không nghe trả lời, Song Song đưa mắt nhìn quanh nhà và ngạc nhiên thấy Yến Phi ngủ gật, đầu gục lên bàn. Song Song lắc đầu, liền đến gần bạn lay nhẹ:
“Dậy, Tiểu Phi! Nếu buồn ngủ thì vào phòng tớ ngủ.”
Yến Phi cựa mình, mở mắt ra:
“Tiểu Song, cậu đó hả? Đã mấy giờ mà cậu lại về nhà?”
“Trưa rồi cô nương, ngủ ngon quá chẳng biết giờ giấc gì cả! Hơn mười một giờ rồi!”
Yến Phi đột ngột mở mắt, kêu lên:
“Cái gì? Mười một giờ sao? Trời ạ trễ thế! Tớ còn phải chuẩn bị bữa trưa cho mọi người, nhóc A Thiện mà đói thì thế nào cũng réo ầm ĩ cho xem, còn Tiểu Hạo Tử nữa chứ!”
Song Song
ngớ ra, còn chưa hiểu gì thì Yến Phi đứng bật dậy chạy vụt xuống bếp. Song Song cũng đi theo luôn.
Dưới bếp, Yến Phi mặc tạp dề vào với dáng vẻ gấp gáp:
“Đoảng thật, sao lại ngủ quên thế này! Mà trưa nay mọi người muốn ăn món gì nhỉ? Chắc sẽ nấu mì, bé Thanh thích ăn mì mà. Còn mẹ và chị Tiểu Phương thì sao…”
Ngay cửa phòng bếp, Song Song cứ đứng nhìn hành động hối hả của cô bạn không chớp mắt. Cô gái không ngừng lẩm bẩm xem trưa nay sẽ nấu món gì cho “mọi người”! Song Song khẽ thở dài, cất tiếng:
“Tiểu Phi, cậu làm gì vậy? Cậu đang ở nhà tớ. Cậu đã rời khỏi nhà họ Du từ tối hôm qua rồi nên không cần chuẩn bị bữa trưa cho họ đâu.”
Câu nói ấy vừa dứt thì như có luồng điện xẹt ngang qua khiến Yến Phi “tỉnh ra”. Con bé đưa mắt nhìn gian nhà bếp, đúng rồi đây đâu phải phòng bếp của nhà họ Du, bình thường lẽ ra còn có ba chị em Trúc Linh nói cười với nó.
“Ừ, tớ ngớ ngẩn thật… tự dưng hồ đồ thế này…” – Yến Phi cười bảo.
Song Song thấy được nỗi buồn đọng lại trong mắt cô bạn thân.
*****
Xế hôm đó, Yến Phi đi dạo ngoài khu vườn nhỏ của nhà Song Song. Con bé ngồi xuống chiếc xích đu gỗ, khẽ nhích chân đung đưa xích đu qua lại. Yến Phi thở ra, đôi mắt to tròn linh động thường ngày giờ đây bỗng nhiên trở nên buồn bã. Nỗi buồn nặng trĩu len qua cái nhìn không chớp đó. Con bé giương mắt nhìn chăm chăm vào không trung, chẳng biết đang nhìn cái gì nữa. Rồi tự nhiên nó thấy…
Du Thiện chạy đến và nắm lấy tay Yến Phi, đung đưa kiều như vòi vĩnh.
“Chị Tiểu Phi ơi, chủ nhật này chúng ta đi cắm trại nhé?” – Du Thiện hớn hở.
“Cắm trại? Ừ, cũng được! Vậy có bao nhiêu người đi?” – Yến Phi gật gù hỏi.
“Chỉ em và chị thôi!” – Du Thiện gian sảo.
Cốp! Du Phương, từ phía sau, gõ đầu em trai một cái thật kêu:
“Vớ vẩn, em đi mà không rủ mọi người à? Em có chị dâu rồi nên bỏ rơi chị ruột chứ gì?”
“Ui da, em giỡn thôi!” –Thằng bé rờ đầu – “ Được rồi, tất cả chúng ta sẽ cùng đi.”
Yến Phi cười cười rồi như nhớ ra gì đó liền hỏi:
“Ủa, mọi người đâu có ra nắng được đâu mà đi cắm trại?”
Nghe vậy Du Phương và Du Thiện nhìn nhau… cười lớn. Yến Phi còn ngớ người thì giọng Du Thanh đã cất lên:
“Chị ngốc thật! A Thiện nói cắm trại nhưng chỉ là chơi trong vườn thôi.”
“À hóa ra vậy! Nnhóc A Thiện đáng ghét! Mà bé Thanh cùng chơi chứ hả?”
“Ừ thì cũng chơi.”
“Em chơi vì chị à?” – Yến Phi dò xét.
“Còn lâu! Tui chơi vì mọi người cớ sao lại vì chị!”
Yến Phi chợt cười nhẹ vì nhớ gương mặt khó coi của Tiểu Thanh lúc ấy. Xong, nó nhìn lại, nhưng lần này chẳng có ai cả ngoài khu vườn vắng lặng như ban đầu. Hóa ra khi nãy là ảo ảnh. Yến Phi thở ra buồn bã.
Ào! Ào! Gió nổi lên nghe xào xạt, mấy cánh hoa bị gió thổi tung bay lòa xòa xuống đất. Thấy khung cảnh này con bé lại nhớ đến ngôi nhà gỗ. Yến Phi co người lại ngước nhìn lên cao. Bỗng, có cái gì đó khiến Yến Phi xoay mặt sang bên phải. Mắt con bé tròn xoe khi thấy hình bóng một người trong làn hoa lất phất. Mái tóc đen mềm mại trải trong gió trông rất quen thuộc… Rồi người đó quay qua… Trái tim Yến Phi như ngừng đập khi thấy Du Hạo. Vẫn cái nhìn ngây ngô cùng nụ cười trìu mến, tiếp đến là giọng cậu nhẹ nhàng vang lên:
“Phi Phi!!! Sao cậu ngồi một mình vậy?”
Gió lớn đến mức làm tai Yến Phi ù đặc. Bất ngờ, ai đấy đặt tay lên vai con bé. Nó giật mình xoay lại.
“Tiểu Phi, cậu làm gì ngẩn người thế?” – Song Song hỏi.
“Tiểu Song, là cậu à? Umh, tớ không sao!”
Song Song ngồi xuống bên cạnh, nghiêng đầu, những sợi tóc ngắn rũ xuống bờ vai:
“Cậu có tâm sự? Nói tớ nghe đi!”
Im lặng, vài giây sau Yến Phi khẽ quay mặt trở lại vị trí cũ:
“Đêm qua, khi biết người nhà họ Du là ma tớ đã dứt khoát chạy đi, không lưỡng lự, không tiếc nuối. Vậy mà tại sao bây giờ, tớ lại nhớ mọi người thế này! Tớ không biết phải làm gì nữa! Tớ rối lắm!”
Song Song nhìn bạn rồi mỉm cười:
“Tiểu Phi, nghe tớ này, thay vì cứ mãi nghĩ gia đình họ Du là ma thì sao cậu… không nghĩ lại những gì họ đã làm cho cậu!!! Họ có yêu thương cậu không?”
Nghe xong mắt Yến Phi mở to. Đúng rồi, tại sao nó lại không nghĩ thế nhỉ. Chính câu nói của Song Song đã khiến Yến Phi tỉnh ngộ. Từ lúc bước chân vào nhà họ Du, con bé đã sống rất vui vẻ và hạnh phúc. Tất cả mọi người trong nhà ai cũng yêu thương nó. Tuy không ai nói ra nhưng Yến Phi cảm nhận được điều đó qua việc họ quan tâm lo lắng cho mình như thế nào. Trong giây phút ấy, những kỷ niệm tươi đẹp với người nhà họ Du chợt ùa về…
“Tiểu Phi, tớ tin chắc rằng họ đã rất yêu thương cậu đúng không?” – Song Song lên tiếng – “Với lại, suy cho cùng cũng nhờ họ mà cậu trả hết nợ, thoát khỏi bọn cho vay tàn bạo trở thành người tự do!”
Yến Phi không hiểu sao bản thân lại muốn khóc.
“Nhưng liệu tớ có thể quay về nhà họ Du nữa không?”
“Chỉ cần cậu muốn thì sẽ được! Tớ tin rằng họ đang rất mong cậu trở về!”
Yến Phi đột nhiên nhớ lại cảnh Du Hạo nắm tay mình. Khi ấy ánh mắt của cậu… Ánh mắt đó rất giống con bé bốn năm trước!
Không lưỡng lự, Yến Phi lập tức đứng dậy, chạy vụt ra khỏi vườn nhà.
Song Song dõi mắt theo, lắc đầu:
“Chà, không ngờ cuối cùng cậu lại tiếp tục làm dâu nhà ma!”
*****
Tại nhà họ Du, mọi người đang ngồi ở phòng khách với dáng vẻ rầu rĩ thì Trúc Lâm bước vào, gương mặt mừng rỡ:
“Bà chủ, các cô cậu chủ, xem ai này!”
Tất cả vô cùng kinh ngạc khi Yến Phi xuất hiện ngay cửa. Nó nhìn mọi người rồi mỉm cười:
“Mẹ, chị Tiểu Phương, bé Thanh, nhóc A Thiện, Tiểu Phi đã trở về đây!”
Yến Phi nhẹ nhàng bước vào nhà. Bà chủ Du vẫn chưa hết ngạc nhiên:
“Tiểu Phi, con… là con sao? Con đã trở về!”
“Tiểu Phi, em…”
Du Phương ngừng nói vì Yến Phi ngăn lại:
“Mọi người khoan hãy bàn về việc này. Bây giờ con rất muốn biết sự thật về dòng họ Du,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




