watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7757 Lượt

thận kẻo lại trúng vào người khác! Với lại, đừng đánh xa quá, bóng mà mất rồi sẽ rất khó để tìm lại!”

Cậu học trò nghệch mặt trước thái độ nhẹ nhàng của “nạn nhân”. Nó bối rối nhận quả bóng:

“A… dạ cám ơn anh!”

AJ khẽ mỉm cười, quay bước. Dõi theo bóng dáng AJ, thằng bé học sinh gãi đầu:

“Sao anh ta lại lạ thế nhỉ?”

AJ vừa đi vừa chùi máu ngay mũi, lầm bầm:

“Xui xẻo thật!”

Đột nhiên AJ khựng lại, đôi mắt mở to không chớp khi trước mặt, ở phía gần cái cây cổ thụ to trước đây, chợt xuất hiện bóng dáng một cô gái tóc dài đen mượt. Trong làn hoa gió, cô gái ngước mặt nhìn lên tán cây xum xuê. Những sợi tóc bay xòa mềm mại kia khiến toàn thân AJ bất động, có cảm tưởng trái tim ngừng đập.

Cô bé mái tóc dài đen mượt,
đang khóc vì mãi kiếm tìm vải nơ đỏ.

Tim AJ đập thật mạnh khi cô gái đứng trước mặt từ từ quay lại. Thời gian như ngừng trôi khi AJ chạm vào cái nhìn của đôi mắt tròn to, cùng lúc những sợi tóc đen trải dài của cô gái bất chợt bồng bềnh theo làn gió.

“Ủa, cậu là… anh chàng ăn quỵt hôm qua đây mà!”

Hóa ra đó là Yến Phi!

AJ sựt tỉnh sau câu nói ấy. Bấy giờ cậu mới nhận ra cô gái hôm qua đã trả tiền tô mì cho mình.

Yến Phi lân la bước lại gần:

“Chúng ta có duyên nhỉ? Gặp nhau tới ba lần!”

“Xin chào!” – AJ phát hiện mình đã nói hai từ thật vô vị làm sao.

Yến Phi nhìn chăm chăm:

“Này, mũi cậu chảy máu kìa.”

“À, không sao đâu.” – AJ lau vội.

Thấy hành động lóng ngóng của cu cậu, Yến Phi liền lấy trong túi áo ra chiếc khăn trắng, bảo:

“Để tôi giúp!”

Yến Phi nhẹ nhàng dùng khăn lau nhẹ vệt máu đỏ thẩm từ mũi anh chàng ngốc nghếch. AJ thoáng nhìn Yến Phi. Lúc nãy, cậu đã tưởng cô gái này chính là cô bé mười năm trước và xem ra cũng khá là giống, nhất là cái cách cô xoay lại rồi giương đôi mắt to tròn kia.

Yến Phi lau xong rồi nói:

“Xong rồi đó, lần sau cậu phải cẩn thận, đừng để bị thương nhé!”

Thừ người trong chốc lát, AJ cất tiếng:

“Cám ơn!”

Thấy Yến Phi nhíu mày, cậu chàng tiếp:

“Chẳng phải lần trước cô nói “Khi một người đã có lòng tốt giúp đỡ thì cậu phải nói lời cám ơn
chứ” nên lần này cô giúp tui, tui phải nói cám ơn!”

Yến Phi suýt bật cười vì gương mặt trông ngớ ngẩn của AJ:

“Cậu học cũng nhanh thật! Xem ra cậu không đáng ghét như tôi nghĩ.”

“Tui đáng ghét á?”

“Gần như thế!” – Yến Phi cười cười – “Cậu tên gì vậy?”

“AJ!” – AJ đáp gọn lỏn.

“AJ? Tên nghe hơi kỳ kỳ! Không giống một cái tên.” – Yến Phi nhăn mặt.

“Nó vốn đâu phải cái tên. Chỉ là hai ký tự ghép lại, chẳng có nghĩa gì cả.”

“Vậy tên thật của cậu là gì? Sao cậu không dùng tên thật?”

AJ đưa mắt nhìn về phía trước với nỗi buồn vô định:

“Tên thật ư? Đã từ rất lâu rồi chẳng

có ai gọi tên tui nên tui không còn nhớ tên thật của mình là gì nữa!”

Yến Phi nghiêng đầu vì trông anh chàng rất buồn khi nói thế. Ít giây sau, con bé lảng sang vấn đế khác hòng xua đi không gian nặng nề:

“Cậu từng học ở trường này hả? Hôm nay về thăm trường cũ sao?”

“Không! Tui trở về đây là vì nơi này tui đã có một kỷ niệm đẹp khó quên!”

“Kỳ lạ thật, sao chúng ta giống nhau đến thế? Tôi cũng từng có kỷ niệm đáng nhớ ở ngọn đồi này! Thế…”

Chuông điện thoại reo, Yến Phi bắt máy:

“Ừ, tớ về liền!”

Yến Phi cất điện thoại, quay qua nhìn AJ:

“Xin lỗi, tôi phải về tiệm mì rồi. Thôi thì hẹn khi khác gặp lại sẽ nói tiếp.” – Con bé toan bước đi thì liền xoay lại – “Tên tôi là Yến Phi, nhớ đấy! Hôm nào “đói” cậu nhớ ghé tiệm mì Tân Quản ngen!”

Dứt lời cô gái chạy đi mất dạng. AJ dõi theo, thở ra:

“Yến Phi? À, mà chắc Acc đang trông mình lắm đây, cũng phải về thôi.”

*****

“Trời hỡi, cậu mất biệt ở đâu cả buổi vậy AJ? Tôi tìm cậu muốn chết luôn! Suýt chút tôi đăng tin “Tìm trẻ lạc” rồi đó!” – Access hét ầm ĩ.

AJ bịt lỗ tai, bực:

“Thôi đi, mi đừng hét lớn như thế! Việc tìm phòng trọ gì đó ra sao rồi?”

Access chợt cười lớn:

“Ha ha ha, Access này đã ra tay thì khỏi chê! Báo tin mừng nè, tôi tìm được rồi nhưng để “trọ được” thì tui cần cậu giúp một tay!”

AJ ngồi trên ghế khép nép, đầu hơi nghiêng sang một bên. Cậu giương đôi mắt tròn với cái nhìn “cún con” đầy tội nghiệp, gương mặt trông rất, rất đáng thương:

“Nãy giờ, cháu nói toàn là sự thật. Cháu là đứa trẻ mồ côi, hôm qua mới đến phố Hoa Đạo đã bị người ta lấy mất túi tiền. Bây giờ cháu không còn gì cả mong cô hãy cho cháu trọ ở đây, vài ngày sau cháu sẽ trả tiền cho cô!”

Đối diện, người phụ nữ trung niên xúc động trước một thằng bé đáng yêu có cuộc đời bất hạnh:

“Ôi, tội cháu quá! Thôi thì thế này, cô có một căn phòng gỗ hơi nhỏ và hơi tồi tàn một chút,
dẫu sao cũng chẳng ai thuê nên cô sẽ cho cháu trọ và miễn phí đấy nhé, chịu không?”

“Thật ạ? Thế thì tốt quá! Cháu rất rất cám ơn cô!” – AJ reo ca vẻ sung sướng.

“Ôi chao, sao mà đáng yêu thế không biết nữa! Nó cười trông duyên ghê!”

Trốn trong cổ áo AJ, nghe những lời nói của người phụ nữ nọ, Access bụm miệng cười.

Đóng cửa lại, AJ đưa mắt nhìn căn phòng gỗ nhỏ, hơi bụi bặm một tí. Access rúc đầu ra, vỗ cánh bay ra ngoài khoái chí:
“Hura, cuối cùng cũng có nơi tránh mưa tránh nắng rồi! Tuyệt quá hả AJ?”

AJ ngồi phịch xuống cái ghế salong cũ:

“Ừ, mi thì được hưởng lợi, còn ta phải vác cái mặt “đáng thương” khi nãy để năn nỉ người khác.”

Access bay đến bên cậu bạn, cười:

“Sao nóng vậy? Chúng ta chỉ “xin” sự thương hại của con người thôi. Vả lại, ai bảo trông
cậu đáng yêu thế khiến mấy bà mấy cô đều siêu lòng.”

AJ thở dài, ngã người ra phía sau:

“Ừm, đúng là có chỗ ngã lưng thì thật tuyệt!”

Access mở cửa sổ ra, chợt reo lên như thấy của quý:

“AJ, xem này, ở đây có một cây táo to, tuyệt vời!!! Thế thì việc ăn uống không cần phải lo lắng nữa, há há há!”

Vậy là may mắn đã đến với AJ và tên tiểu yêu Access khi cả hai có được chỗ ngủ lẫn thức ăn.

******

Khi đó ở bãi đất trống của lũ Dạ Ma, Lông Xám vỗ tay cái chát:

“Xong mấy cái thông tin về nhà họ Du, chỉ chờ đưa cho gã chủ nhân.”

Chân Đen nằm vắt vẻo trên cành cây, săm soi bàn tay trơ xương:

“Mau lẹ quá nhỉ? Thỉnh thoảng mày cũng được việc ghê!”

“Có gì đâu, tao cũng rành rọt cái dòng họ Nhật Ma đó quá rồi.”

“Này có tin gì hay hay không, nói nghe xem!” – Xù Xì chua chát.

“Cũng bình thường, tụi mày chả phải cũng đã biết về nhà họ Du còn gì. À, có việc này xem ra khá là vui, dòng họ Nhật Ma đáng ghét ấy hiện tại đang có một cô con dâu là người. Hình như là vợ sắp cưới của thằng bé Du Hạo, nghe đâu lần trước bỏ đi rồi lại quay về, dũng cảm hen!”

“Sao, có con dâu là người trong cái nhà Nhật Ma đó ư?” – Xù Xì trố mắt.

“Đó có gì lạ đâu mà mày ngạc nhiên thế! Chẳng phải lúc trước có một người phụ nữ đã chấp nhận lấy gã Du Thượng còn gì. Bây giờ bà ta là bà chủ Du đó. Việc nhà họ Du có con dâu hoặc con rể là người vẫn rất bình thường.”

“Ừa hén.” – Xù Xì gật gù với ý kiến của Chân Đen.

“Thế nhưng…” – Chân Đen ngồi bật dậy – “Cái tin này sẽ rất thú vị với gã chủ nhân kia, tao nghĩ thế!”
Chương 18: AJ thử sức với Du Hạo!

Màn đêm buông xuống, trong căn phòng gỗ, bên ánh lửa sáng bập bùng, Access cầm trên tay tờ một giấy dài nhàu nát. Đó là tờ giấy ghi những thông tin về nhà họ Du của lũ Dạ Ma. Access nhăn nhó:

“Mấy tên này chẳng kiếm nổi tờ giấy ra hồn! Tệ thật!”

“Chúng nó là ma chứ đâu phải người. Những vật dụng của chúng toàn nhặt được trong thùng rác nên mi đừng cằn nhằn nữa, mau đọc lẹ!”

“Biết rồi!” – Access nhìn vào những dòng chữ lệch hàng, xấu kinh – “Chà khó đọc đây. Lắng nghe nhé! Nhà họ Du hiện tại có tổng cộng là chín người, thứ nhất , bà chủ Du, bà ta là vợ của Du Thượng, là con người. Từ khi chồng qua đời cách đây mười năm, bà ta là người quán xuyến mọi việc trong nhà.”

Tên tiểu yêu vừa đọc đến đó là lập tức AJ cắt ngang với vẻ kinh ngạc:

“Du Thượng chết cách đây mười năm ư? Hắn chết vào ngày nào? Tại sao chết?”

“Du Thượng chết vào ngày 18/6, nguyên nhân chết không rõ!”

“Hắn giết cả nhà ta vào ngày 15/6 rồi ba ngày sau hắn chết ư…?”

AJ đảo mắt nghĩ ngợi vì thấy sự việc này quá kỳ lạ lẫn bất ngờ. Vài giây sau, cậu ra dấu cho Access như có ý bảo hắn tiếp tục.

Đối diện, tên tiểu yêu gật gù, đọc chậm rãi:

“ Du Thượng có bốn người con… Người thứ nhất, Du Phương, hai mươi hai tuổi, con gái lớn của nhà họ Du. Theo gã Lông Xám viết thì trước đây từng kết hôn nhưng sau đó không biết chồng cô ta đi đâu, hiện tại đang độc thân! ”

“Lời lẽ của gã này cũng tếu nhỉ!” – AJ phì cười

“ Tiếp theo, đứa thứ hai, con trai Du Hạo, mười tám tuổi, hiền lành, là người có phép cao nhất trong gia đình, hiện tại đang tìm vợ! Tiếp, đứa thứ ba, con gái Du Thanh, lầm lì ít nói, ma thuật bình thường vẫn đang rèn luyện thêm. Đứa cuối cùng, con trai út Du Thiện, nghịch ngợm phá phách, ma thuật kém nhất trong các anh chị

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT