|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
– AJ cười, vẻ khinh bỉ nhưng vẫn ẩn hiện trong đó là sự tức giận – “Bố hắn giết cả nhà ta khiến ta sống khổ sở trong rừng, mỗi ngày phải đối mặt với lũ Dạ Ma đáng sợ, sống đau đớn cùng nỗi hận chồng chất thế mà hắn, Du Hạo, lại sống hạnh phúc như thế! Hắn có gia đình, mẹ, anh chị em và cả vợ sắp cưới, một người yêu hắn dù biết hắn là ma! Vì sao? Vì sao hắn lại may mắn như thế còn ta thì không? Hắn là cái gì chứ?”
Access ngạc nhiên khi thấy AJ căm giận như vậy, liền bảo:
“AJ! Bình tĩnh nào!”
Mau chóng, AJ ngắt lời tên tiểu yêu:
“Acc, mi đến tìm lũ Dạ Ma bảo chúng khi nào mặt trời lặn hãy đến gặp ta. Ta có một kế hoạch vào tối nay.”
“Kế hoạch gì vậy? Cậu định làm gì?”
“Có gì đâu. Chỉ là ta muốn thử sức với Du Hạo một phen để xem hắn mạnh thế nào!”
Từng lời AJ nói như đay nghiến khi cậu quay qua nhìn Du Hạo cười với Yến Phi. Cả hai vẫn mải mê làm lồng chim gỗ…
*****
Và buổi tối hôm đó….
Bốn chị em Du Hạo đứng sát vào nhau, đồng thời đưa mắt nhìn một lũ Dạ Ma trước mặt. Không hiểu vì sao mà tối nay một đám ma đói lại xuất hiện trong vườn nhà và xem ra chúng không bình thường. Chúng mạnh hơn thì phải!
Quan sát trận chiến đang diễn ra từ trên cành cây, AJ ngồi khoanh tay.
Access quay sang hỏi:
“Sao cậu không vào trận luôn đi?”
“Từ từ, cứ để bọn Dạ Ma xông trận trước. Ta muốn xem tên Du Hạo ấy chiến đấu thế nào, xem ra cũng khá!”
“Nhưng mà, cậu mang theo cái mặt nạ ấy chi vậy?”
AJ cầm chiếc mặt nạ đen lên, cười nhạt:
“Ta chưa muốn nhà họ Du thấy mặt ta. Dẫu sao, kẻ đi săn mà giấu mặt thì sẽ thú vị hơn nhiều!”
Dứt lời AJ nhẹ nhàng đeo mặt nạ đen vào. Mặt nạ che hết gương mặt trừ đôi mắt cậu. Chợt, cả hai nghe Xù Xì gào to:
“Chân Đen! Cẩn thận phía sau mày kìa!”
Chân Đen lừ đừ xoay người qua, Du Hạo đã phóng tia phép sáng rực về phía con ma trơ xương ấy. Chân Đen chưa kịp xoay sở thì ngay lập tức, AJ từ trên cành cây lao ra ngoài, dùng chân đá mạnh tia phép bay ngược về hướng Du Hạo. Du Hạo giật mình né người sang một bên, nhưng tia phép đã cắt đứt vài sợi tóc của cậu. AJ đáp xuống đất, Du Hạo và ba đứa nọ kinh ngạc khi thấy kẻ lạ mặt. Cách xa đó, bà chủ Du, ba chị em Trúc Linh, Yến Phi cũng bất ngờ trước sự xuất hiện của người đó…
AJ nhìn Du Hạo rồi quay ra sau hỏi:
“Mi không sao chứ Chân Đen?”
“Nhờ phước của chủ nhân, thuộc hạ không sao!” – Chân Đen đáp.
“Tốt! Bây giờ tất cả nghe lệnh ta, lùi ra sau, đích thân ta sẽ giao chiến với hắn, Du Hạo!” – AJ lại hướng mắt vào đối thủ.
Về phía Du Hạo, cậu nhủ thầm:
“Anh chàng này là ai? Tại sao lũ Dạ Ma gọi là Chủ nhân?”
AJ kéo găng tay, cất giọng khẽ:
“Bắt đầu thôi!”
Nhanh như cắt, AJ lao cực nhanh về phía Du Hạo. Du Hạo liền bay lùi ra sau. Thấy thế, Du Phương hét:
“Cẩn thận nhé, A Hạo!”
Phía xa, Yến Phi vô cùng lo lắng:
“Tiểu Hạo Tử!”
AJ vẫn tiếp tục phóng nhanh về anh chàng họ Du. Du Hạo búng người lên cao lộn vòng mấy cái rồi xoay lại đưa chân đá thẳng. AJ phản xạ rất nhanh, cậu chàng cũng xoay qua giơ tay đánh phép vào bàn chân đối phương. Du Hạo bị phép của AJ đẩy ra xa may thay cậu kịp đáp lên một cành cây để giữ thăng bằng.
“Cái quái gì thế? Hắn ta đấu ngang ngửa với anh A Hạo ư?” – Du Thanh bảo.
“Hắn ta có phải là Dạ Ma không nhỉ?” – Du Thiện nghĩ ngợi.
AJ nở nụ cười rồi bay lên đồng thời nghiêng người dùng sức đá mạnh mấy cái liên hồi về phía
Du Hạo còn đứng trên cành cây. Du Hạo không những kịp tránh đòn mà còn chụp được chân của AJ. Cậu ném mạnh anh chàng xa lạ kia xuống đất. AJ lăn mấy vòng dưới đất rồi bật người dậy đồng thời ngước mặt lên nhìn trực diện Du Hạo.
AJ đứng dậy, giơ tay ra, một luồng khí mỏng xuất hiện thu gom hàng loạt những chiếc lá lại rồi cậu chỉ tay, mấy chiếc lá theo hướng phóng cực nhanh về phía Du Hạo như những mũi dao sắt bén. Du Hạo không chừng chừ liền nhanh chóng giơ cả hai tay tạo ra lớp bọc mỏng bằng khí. Trả đũa món đòn khi nãy, cậu dùng lớp bọc ấy bọc những chiếc lá rồi đẩy chúng quay ngược trở lại AJ. Tất nhiên, AJ xoay người tránh. Xoẹt! Vài chiếc lá cứa vào áo cậu, rách một đường.
AJ nghiến răng, liền đạp chân vào thân cây bước nhanh lên chỗ Du Hạo đứng. Du Hạo nhún chân bay sà xuống đất. AJ điên người rồi cũng lao xuống theo. Thế là hai bên cứ tiếp tục giao chiến.
“Cuộc chiến gay go quá!” – Lông Xám nói nhỏ.
“Kỳ phùng địch thủ gặp nhau mà!” – Xù Xì cười hắc hắc.
Bà chủ Du siết chặt hai tay:
“Chưa bao giờ A Hạo gặp một đối thủ như thế!”
“Mẹ yên tâm đi, Tiểu Hạo Tử sẽ không sao đâu!”
Tuy nói vậy nhưng lòng Yến Phi nóng như lửa đốt. Quả thật kẻ xa lạ đó không hề giống với
những con Dạ Ma khác, về ngoại hình lẫn sức mạnh.
Trở lại cuộc chiến, AJ ngồi xuống, dùng chân quạt ngang. Còn Du Hạo búng người lên không trung để tránh. Không từ, AJ háo thắng bay lên cùng. Cả hai xoay người mấy vòng xong cùng giơ chân đá vào nhau. Du Hạo giơ tay lướt qua mặt AJ, cậu muốn tháo chiếc mặt nạ đen đó xuống để xem gương mặt của đối thủ. AJ dùng tay phải ngăn lại, anh chàng sẽ không bao giờ để Du Hạo gỡ được chiếc mặt nạ một cách dễ dàng. Hai chàng trai hết đá rồi dùng phép. Hai bàn tay đánh mạnh vào nhau, sức phép của mỗi người đều đẩy lùi người kia ra xa. Du Hạo và AJ nhìn nhau xong lại lao vào… đánh tiếp! Trông hai người đánh qua đánh lại cứ y như đang giỡn vậy. Ai ai cũng hăng, chẳng ai nhường ai.
Du Hạo từ từ đáp xuống đất. AJ xoay mặt qua, đồng thời giơ bàn tay phải lên, luồng khí đen như xoắn ốc xuất hiện bay vù vù về Du Hạo. Anh chàng họ Du khẽ đưa tay vào giữa luồng khí đen, xoay nhẹ bàn tay, ma thuật của AJ bị phá tan. Bất ngờ, khi luồng khí vừa biến mất thì Du Hạo thấy gương mặt của AJ đã rất gần. Hoá ra, AJ lợi dụng luồng khí đen đó để đánh lạc hướng cậu. Bàn tay AJ trong phút chốc toan đánh vào người Du Hạo thì may thay Du Hạo kịp giữ lại và kéo AJ sát vào mình. Vào thời khắc mặt giáp mặt với khoảng cách gần như thế, Du Hạo vô cùng kinh ngạc khi thấy đôi mắt của tên địch thủ xa lạ… Đôi mắt đó rất giống đôi mắt của một người đã từng là bạn đặc biệt của cậu. Thừa cơ hội đó, AJ xoay bàn tay và đánh vào người Du đối phương. Du Hạo mất đà, văng ra xa.
Tất cả những người nọ hét lên:
“Du Hạo!”
AJ thấy thế liền bay theo Du Hạo. Cậu giơ tay ra hòng nắm lấy áo giữ Du Hạo lại nhưng với
cách đó thì mọi người đều tưởng rằng AJ định giáng thêm một cú nữa vào đối phương…
Ngay lập tức, Yến Phi chạy nhanh đến và đã dùng thân che cho Du Hạo khi người chồng trẻ ngã xuống đất. May thay, AJ kịp khựng lại. Cậu đưa mắt nhìn cô gái.
Yến Phi cũng giương ánh mắt kiên quyết vào AJ.
Chương 19: Yến Phi gặp nạn!
Cả ba vẫn giữ nguyên tư thế đó cho đến khi tiếng Du Phương hét vang:
“Không được đụng đến em trai ta!”
AJ giật mình ngước lên cùng lúc những đường chỉ phép trong suốt từ bàn tay của Du Phương vung xòe vào mặt cậu. AJ ngiêng người né nhưng không may sợi chỉ đã khứa vào cổ, rướm máu. AJ liền lùi ra sau, về phía đám thuộc hạ.
“Ngươi là con người?!” – Du Phương sửng sốt khi thấy màu đỏ tươi của máu từ cổ AJ.
AJ che vết thương lại, giơ tay ra lệnh:
“Rút!”
Dứt lời, AJ cùng lũ Dạ Ma biến mất.
Thấy vậy, Yến Phi thở phào rồi quay qua đỡ chồng dậy, hỏi:
“Tiểu Hạo Tử, cậu không sao chứ? Vết thương có nặng không?”
Du Hạo đưa tay xoa xoa ngực, lắc đầu:
“Không, chỉ hơi nhói một tí! Mà Phi Phi, sau này cậu đừng liều lĩnh dùng thân che cho tớ, sẽ rất nguy hiểm!”
“Anh A Hạo nói đúng. Nếu lúc nãy cái tên đó giáng một cú vào người chị thì sao!” – Du Thanh bảo, vẻ lo lắng.
“Hình như lúc nãy, anh chàng đó đã định giúp anh.” – Du Hạo nhớ lại sự việc vừa xảy ra.
“Cái gì?” – Du Phương phản bác câu nói của em trai – “A Hạo, rõ ràng hắn định “chưởng” cho em một cái nữa thì đúng hơn!”
“Em cũng nghĩ thế!” – Du Thiện đồng tình.
“Thôi, dù gì trận chiến cũng đã kết thúc mau đưa A Hạo vào nhà xem vết thương thế nào.” – Bà chủ Du đỡ con trai.
Những đứa nọ gật đầu. Được Yến Phi và mẹ dìu vào nhà, Du Hạo khẽ xoay lại nhìn khu vườn vắng vẻ…
*****
Phịch! AJ ném chiếc mặt nạ đen xuống ghế, lấy tay rờ nhẹ vết thương ngay cổ:
“Chết tiệt!”
“AJ, không sao chứ? Cậu chảy máu rồi nè!” – Access leo lên vai cậu bạn xem xét vết thương đang rướm máu.
“Chẳng có gì to tát đâu, vết thương này nhằm nhò gì.”
“Đúng, vết thương nhỏ nhoi ấy làm gì được chủ nhân chứ!” – Chân Đen cười.
“Ối, cửa sổ này bé quá, chui vào không lọt!” – Xù Xì đang vất vả để thân hình to béo của nó có thể chui qua cửa sổ phòng AJ.
“Mày thật phiền phức!” – Lông Xám bực mình, đi đến nắm tay gã bạn tiếp sức kéo gã ra khỏi cái lỗ vuông vức đó.
AJ ngồi xuống ghế, thở ra:
“Linh Tinh, việc ta giao cho mi thế nào rồi?”
Linh Tinh, một tên Dạ Ma ốm yếu, báo cáo với giọng kính cần:
“Dạ, thuộc hạ theo lệnh chủ nhân vào tìm kiếm khắp nơi trong nhà họ Du nhưng chẳng thấy có gì khả nghi và cũng chẳng thấy thứ mà chủ nhân muốn.”
Bịch! Rầm! Cuối cùng Xù Xì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




