|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
em. Ngoài ra còn có ba chị em sinh ba là Trúc Linh, Trúc Lam và Trúc Lâm, đều là con người. Nghe nói nhà họ Du có ơn với họ nên cả ba đồng ý làm người giúp việc cho gia đình ma ấy. Cuối cùng, cô con dâu mới, là vợ sắp cưới của Du Hạo tên Yến Phi.”
Thêm lần nữa AJ ngắt lời Access:
“Cái gì, Yến Phi?”
“Ừ, bộ có gì hả?” – Access gãi đầu.
“Ta đã gặp cô gái tên Yến Phi đó. Cô ấy cũng chính là người đã trả tiền giúp ta trong tiệm mì hôm qua!”
“À, tôi nhớ rồi, cái cô gái tóc đen dài ấy hả? Đúng là trùng hợp!”
“Không ngờ, Yến Phi lại là con dâu của nhà họ Du. Chẳng thể ngờ.” – AJ khoang tay.
“Ở đây viết cô gái Yến Phi đã từng bỏ đi khi biết nhà họ Du là ma nhưng sau đó lại quay về vì thật sự có tình cảm với chồng, Du Hạo!” – Mắt Access hầu như dán chặt vào từng chữ.
“Cô gái đó thích Du Hạo dù biết hắn ta là ma?” – AJ thoáng nhớ lại buổi gặp gỡ sáng nay trên ngọn đồi với Yến Phi.
“Này, cậu nghĩ gì vậy?”
“Không gì cả.” – AJ lắc đầu – “Thế thì, người có phép cao nhất trong họ Du chính là Du Hạo? Gã Lông Xám có nói rõ về hắn không?”
“Có, trong đây viết…” – Access tự dưng dụi mắt – “Ôn dịch thật! Viết chữ xấu tàn tạ, tôi nhìn muốn lòi con mắt í! Du Hạo, ngoại hình rất đẹp trai, khá quyến rũ có thể nói là người trong mộng của các cô gái ở phố Hoa Đạo. Cái gì vậy trời? Có một điều kỳ lạ là tại sao đẹp trai thế mà vẫn còn ế vợ. Há há tếu lâm quá! Du Hạo trông hiền lành, dù ma thuật rất cao nhưng trông mặt hơi ngố. Yên tâm, hắn cũng không ngố bằng AJ của chúng ta đâu! Hí hí hí!”
AJ liền giơ tay thộp lấy tên tiểu yêu, gắt:
“Nãy giờ mi đọc lải nhải cái gì vậy? Ta bảo mi nói về sức mạnh, trình độ ma thuật hoặc yếu điểm của hắn chứ không phải bảo mi “trình bày” hắn đẹp thế nào, thông minh hay ngốc nghếch! Mi có thôi vớ vẩn đi không hả???”
Access, cả người bị bóp chặt, giãy giụa:
“Rồi… rồi… tôi đùa thôi…
AJ thả tay ra, Access ho sặc sụa:
“Về… ngoại… hình thì đó là do gã Lông Xám viết… tôi đâu có bịa!”
“Vậy thì vào chủ đề chính đi! Dẹp mấy cái dòng ngoại hình vớ vẩn đó!”
“Ừ, ừ… về sức mạnh thì Du Hạo có phép thuật khá cao. Hắn ta thỉnh thoảng vẫn hay tham gia mấy cái hội ma thuật do Hội Nhật Hoàng tổ chức. Hắn rất thân thiết với mấy lão già Nhật Ma trong hội ấy. Có lẽ vì thế mà trình độ ma thuật của Du Hạo ngày một tăng. Bên cạnh đó mỗi tháng hắn ta còn chiến đấu với lũ Dạ Ma, hầu như trận nào cũng thắng. Một tháng hắn tiêu diệt gần ba… ba… ba trăm con Dạ Ma!!! Trời khiếp thế?”
“Cái gì?” – AJ nhíu mày – “Một tháng mà giết ba trăm con Dạ Ma ư? Có lộn không vậy?”
“Không, ở đây ghi rất rõ. Có thể gã Lông Xám viết lộn nhưng tôi không đọc lộn dù chữ của hắn làm mắt tôi muốn đui mù!”
“Thế còn yếu điểm của hắn?”
“AJ, lũ Dạ Ma không dễ gì tìm ra yếu điểm của Nhật Ma đâu nên gã Lông Xám ấy không hề viết gì về điều đó.” – Access vứt tờ giấy đi.
AJ đứng lên đi qua đi lại, một lát sau liền hỏi:
“Thế… chúng không đề cập gì đến “thứ đó” ư?”
“Không! Chúng chẳng đời nào biết được có “thứ đó” trên đởi đâu.”
“Chẳng rõ là Du Hạo có biết gì về “thứ đó” không? Lúc chết bố hắn, Du Thượng, có tiết lộ cho hắn? Quái quỉ thật!”
“Rắc rối nhỉ?” – Access nhún vai – “Vậy cậu có dự tính gì không?”
AJ đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài thấy phía xa xa thấp thoáng ngôi biệt thự của nhà họ Du. Vài giây trôi qua, cậu cất tiếng:
“Sáng mai, chúng ta sẽ đến “thăm” nhà họ Du một chuyến xem sao!”
*****
Sáng hôm sau, trong khu vườn ngôi nhà gỗ, Yến Phi xòe lòng bàn tay ra:
“Tiểu Hạo Tử, cậu xem này, tự dưng có một chú chim yến con bị thương. Tớ tìm thấy nó ở bậc cửa đấy!”
“Đâu, để tớ xem!” – Du Hạo xem xét chú chim non đang nằm im lìm trong bàn tay cô vợ – “Hình như vết thương không nặng lắm, chỉ cần thoa ít thuốc, băng bó lại là xong ngay!”
“Thế à, may quá! Vậy bây giờ chúng ta chữa trị cho nó đi.”
Du Hạo gật đầu. Cậu lấy hộp y tế ra, đỡ lấy con chim non rồi đặt nhẹ nhàng xuống một lớp vải mềm. Anh chàng bắt đầu rửa vết thương, thoa thuốc và cuối cùng là băng bó cẩn thận. Yến Phi ngồi nhìn chăm chú bàn tay thoăn thoắt của chồng, mỉm cười.
“Xong, vậy là ổn!” – Du Hạo quẹt mồ hôi, nâng chú chim lên – “Mày đã thấy đỡ đau chưa? Yên tâm, chờ vài ngày là mày sẽ khỏe lại ngay!”
“Hay quá, Tiểu Hạo Tử cậu giỏi thật!” – Yến Phi nhìn chú chim non đang nhắm mắt.
“Có gì đâu, thỉnh thoảng cũng có vài con chim bị thương rớt xuống khu vườn nhà. Tớ vẫn hay chăm sóc vết thương cho chúng.”
“Ồ, vậy sao? Tiểu Hạo Tử, cậu quả là người có tấm lòng lương thiện!”
Nghe vợ khen, Du Hạo gãi đầu, cười cười. Yến Phi vuốt ve con chim:
“Tội thật, nó yếu quá chắc chúng ta phải chăm sóc nó một thời gian.”
“Ừ, tớ sẽ làm cái lồng chim bằng gỗ như vậy sẽ tiện cho nó nghỉ ngơi.”
“Sao, cậu biết làm lồng chim à?”
“Umh, lúc trước bố có dạy tớ. Ông rất thích gỗ nên thường làm các vật dụng bằng gỗ. Còn tớ thì bắt chước học theo.”
“Woa, cậu đúng là giỏi giang!” – Giọng Yến Phi đầy ngưỡng mộ.
Du Hạo ngượng nên liền đứng dậy bảo:
“Tớ đi lấy dụng cụ nhé!”
Yến Phi gật đầu rồi xoay qua chú chim non đang nằm ngủ ngon lành.
Khi đó, AJ và Access đang trên đường đi tìm biệt thự nhà họ Du. Access trốn trong cổ áo len, thì thầm:
“Này, có chắc biệt thự ấy nằm ở gần đây?”
“Chắc!” – AJ nhai trái táo, dứt khoát – “Trong giấy viết rõ như vậy mà, mi quên ư? Với lại, lúc
trước ta vẫn thường qua nhà họ Du nên còn nhớ chút ít.”
“Cậu… đã từng qua nhà họ Du ư?” – Access nhíu mày.
AJ nuốt trọn miếng táo cuối cùng vào mồm, giọng bỗng dưng thấp dần:
“Ừm… lúc trước nhà ta và nhà họ Du vốn là bạn thân thiết.”
Access gật gật rồi bất chợt hét lên:
“Ế, biệt thự họ Du kìa!”
AJ đưa mắt nhìn, phía trước mặt, ngôi biệt thự cổ kính không kém phần sang trọng hiện ra. AJ ném hạt táo, bước lại gần:
“Đúng, đúng rồi! Ta nhớ hình như cái biệt thự ấy giống thế này!”
“Ha ha ha, ai chứ cậu mà nhớ thì tôi nghi lắm!”
Đang cười ngặc, bỗng Access thấy AJ nhìn mình “vô cùng man rợ” liền xanh mặt và lảng sang vấn đề khác:
“À… nhà gì mà kính cổng cao tường thế nhỉ? Đã thế còn trông rất huyền bí nữa.”
“Ta phải nhắc mi bao nhiêu lần hả Acc? Nhà họ Du là một gia đình ma! Bây giờ làm sao vào
được bên trong, ở đây rất khó dùng phép.”
“Vậy đi xem xung quanh ngôi biệt thự, có gì thì đành leo tường thôi.”
“Leo tường á?!” – AJ khó hiểu trước “hành động” lạ lẫm ấy.
Từ nãy đến giờ, AJ cố mãi mà vẫn không tài nào trèo lên được bức tường gạch cao kia. Cậu thở ra, chống hông:
“Ái chà, leo tường là thế này đây!”
Phía trên, Access nằm gác chân chữ ngũ, nói vọng xuống:
“Chán cậu thật, leo mãi nãy giờ vẫn không được!”
“Ta đâu có cánh như mi! Mi thử leo đi, đồ tiểu yêu!”
“Tôi nói cậu nghe, sao cậu không dùng ít phép để lấy đà phóng lên?” – Access gợi ý.
Bấy giờ AJ mới phát hiện ra điều đó. Khỏi nói cu cậu thấy xấu hổ vì nhận ra rằng: mình thật ngốc! Nhìn quanh nhìn quẩn không có ai, AJ nhún nhún chân và bật mạnh. Bịch! Access nhăn nhó vì rớt vào lùm cây, hai chân trổng lên trời. Ở gần đó, Access thở phì:
“Ôi, trời hỡi!”
AJ ngồi trên tường, tay gỡ mấy cái lá bám đầy trên người, lủa rủa:
“Vớ vẩn, lần sau ta sẽ không leo tường nữa đâu!”
Access vừa cười mỉa vừa hướng mắt nhìn vào khu vườn nhà họ Du:
“Chà, không ngờ bên trong lại đẹp như thế. Có cả khu nhà gỗ nữa chứ.”
AJ cũng đưa mắt quan sát khu vườn đẹp như tranh. Chợt, cậu thấy trên bậc thềm ngôi nhà gỗ Yến Phi và Du Hạo đang ngồi làm gì đó.
“Tên đó có phải là Du Hạo không ta?” – Access rướn người lên – “Có vẻ hắn trạc tuổi cậu vậy chắc là Du Hạo rồi!”
“Phải, hắn ta chắc chắn là Du Hạo!” – Tiếng AJ đột ngột vang lên, nghe có vẻ chắc nịch.
“Sao cậu chắc thế?”
Khi ấy, Access đã không nhận ra nỗi buồn sâu thẳm in hằn rất rõ trong đôi mắt tên ác ma ngốc.
“Vì ta và hắn đã từng là bạn!!! Lúc nhỏ, khi qua nhà họ Du cùng bố mẹ, ta luôn trông thấy một cậu bé có gương mặt hiền lành với đôi mắt tròn. Cậu ta luôn đứng nép bên cánh cửa giương mắt nhìn trộm ta! Hễ bị ta bắt gặp thì cậu ta lại cười, mắc cỡ lùi vào trong cửa. Đến một lần, ta biết cậu ta tên Du Hạo!”
“Chà, đáng yêu vậy sao!” – Access khen, rồi chợt thấy gương mặt “hắc ám” của AJ, liền chữa lại – “À… nhưng vẫn không đáng yêu bằng AJ lúc nhỏ!”
AJ quay phắt đi, tiếp tục dõi mắt về phía Du Hạo và Yến Phi.
“Còn cô gái đó chắc là Yến Phi!” – Access nhận định – “Xem ra cả hai rất hạnh phúc, cười tươi thế mà!”
AJ nhìn khung cảnh hai người nọ vừa cười nói vui vẻ vừa làm cái lồng gỗ cho con chim. Du Hạo cặm cụi đục đẽo, còn Yến Phi thì lấy khăn lau mồ hôi cho cậu. Thỉnh thoảng, Du Hạo ngước lên đưa tay rờ mặt cô vợ trẻ. Yến Phi mỉm cười e ấp trông đáng yêu!
Bàn tay siết chặt, AJ nhìn với ánh mắt căm ghét.
“Hạnh phúc sao?”
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




