|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
và đứng sang một bên giơ tay ra như thể chào đón khách. Yến Phi cúi cúi đầu chậm chạp bước vào sân vườn ngôi biệt thự.
Đúng như Yến Phi nghĩ, nơi đây là cả một khu rừng. Vào bên trong mới thấy cây cối nhiều không thể tưởng tượng được, chưa kể không gian xung quanh hơi âm u. Cũng phải, cây nhiều như thế thử hỏi nắng nào chiếu qua được.
“ Em làm gì mà ngẩn người vậy? ” – Cô gái nọ chợt quay lại hỏi.
“ A dạ, em ngạc nhiên tại sao biệt thự lại có nhiều cây đến thế, như vậy thì làm sao có nắng? ”
Thoáng im lặng rồi cô gái nhìn Yến Phi bằng đôi mắt ẩn chứa điều gì kỳ lạ:
“ Đây vốn là điều đặc biệt của nhà họ Du! Thật ra, những người nhà họ Du không thích ánh nắng mặt trời. Mọi người không thể đi dạo trong vườn nếu như có nắng… Vì thế mới trồng nhiều cây như vậy! Mà em tên gì? ”
“ Em tên Yến Phi! ”
“ Còn chị là Trúc Linh, người giúp việc! ”
Cả hai trò chuyện với nhau cho đến khi đứng trước cánh cửa của ngôi nhà bên trong vườn. Trúc Linh nhẹ nhàng mở cửa, Yến Phi cũng vào theo.
Woa! Yến Phi thốt nhẹ, đưa mắt nhìn khắp nơi. Những đồ đạc xung quanh, từ chiếc bàn đến cái ghế, những bức tranh và cả chùm đèn cổ treo dọc căn phòng đều toát lên sự quyến rũ, sang trọng . Đến nỗi, nó cứ ngỡ rằng mình đang lạc vào một lâu đài cổ kính tráng lệ và không kém phần kỳ bí.
“ Đây là phòng khách, em ngồi chơi để chị lên báo với bà chủ!” – Trúc Linh kéo nhẹ Yến Phi lại chiếc ghế salong màu bạc với kiến trúc cổ, cười – “ Em cứ tự nhiên đừng ngại gì cả.”
Dứt lời, Trúc Linh bước lên những bậc thang đá xanh được trải thảm đỏ. Yến Phi ngồi xuống ghế mà mắt cứ nhìn trân trối ngôi nhà. Nó thật không ngờ ở cái phố Hoa Đạo này lại xuất hiện một toà biệt thự như thế này. Bên ngoài nhìn đã đẹp bên trong còn đẹp hơn ấy chứ.
Có tiếng bước chân, Yến Phi, thoát khỏi ‘cơn mê’, khẽ xoay qua nhìn. Một người phụ nữ trung niên xinh đẹp, hiền hậu xuất hiện, bên cạnh còn có Trúc Linh. Bà bước đi thật nhẹ nhàng khoan thai trên thảm đỏ của bậc thang. Yến Phi ngẩn người vì trong bà thật giống một vị nữ hoàng. Nó cứ nhìn mãi cho đến khi người phụ nữ xinh đẹp đó đến gần, ngồi xuống chiếc ghế đối diện và lên tiếng thật nhỏ nhẹ:
“ Nghe Trúc Linh nói, cháu muốn làm dâu thử cho nhà họ Du? ”
“ Dạ! ” – Yến Phi sực tỉnh – “ Dạ… đúng ạ! ”
“ Dì là bà Du, chủ của ngôi biệt thự này. Cháu có thể cho dì biết tên? ”
“ Dạ, cháu tên Yến Phi, dì cứ gọi cháu là Tiểu Phi! ”
“ Yến Phi? Cái tên hay lắm! Bay lên đi chim yến bé bỏng, chắc tên cháu là như thế nhỉ?” – Bà chủ Du cười, ra điều rất thích.
“ Ha dạ, có lẽ vậy. Cháu họ Yến, bố cháu nói được bay là điều tuyệt vời nhất thế nên bố đã đặt tên cho cháu là Phi!” – Yến Phi gãi đầu, bảo.
Bà chủ Du nhìn cô gái trẻ, ân cần:
“ Hẳn bố mẹ Tiểu Phi phải là người rất tuyệt? Bố mẹ cháu đã được bao nhiêu
tuổi rồi? ”
Yến Phi ngừng cười, gương mặt buồn bã:
“ Nếu bố mẹ cháu còn sống thì giờ này có lẽ họ cũng bằng tuổi bà chủ Du! ”
“ À… dì xin lỗi! Thật đáng tiếc! ” – Người phụ nữ xinh đẹp bày tỏ sự cảm thông – “ Vậy cháu sống một mình ư? ”
Thấy Yến Phi gật nhẹ, bà chủ Du nhẹ nhàng:
“ Cháu còn nhỏ mà đã sống một mình quả là điều không dễ dàng. Thôi, không nói đến chuyện buồn nữa, Tiểu Phi thật sự muốn làm dâu thử cho nhà họ Du? ”
Yến Phi cảm giác câu nói ấy chứa đựng cái gì đó hơi bất thường. Bộ làm dâu thử ở đây sẽ bị gì sao?… Nhưng, cho dù có bị gì đi nữa cũng không thể đáng sợ bằng ‘cái án tử’ mà bọn cho vay đã đặt ra cho nó.
“ Vâng, cháu muốn làm dâu thử! ”
Bà chủ Du tiếp:
“ Thế thì được rồi, kể từ ngày mai cháu bắt đầu làm dâu thử cho nhà họ Du.”
“ Chỉ thế thôi ư? ” – Yến Phi nghệch mặt.
Bà chủ Du nhíu mày trước câu nói khó hiểu bật ra từ miệng cô gái ngồi đối diện kia.
“ Ý cháu là không cần điều kiện gì hay đại loại phải vượt qua… thử thách để được chọn
sao? ” – Yến Phi giải thích.
Nghe xong, bà chủ Du và Trúc Linh liền cười nhẹ. Trúc Linh dịu dàng bảo:
“ Em đừng lo, đây đâu phải là cuộc thi tuyển chọn gì đâu! ”
“ Trúc Linh nói đúng, ai muốn làm dâu thử đều được cả, không cần điều kiện cũng không cần thử thách.” – Bà chủ Du hiền từ thêm lời.
“ Cháu nghĩ là nên có một điều kiện bắt buộc chứ ạ. ”
“ Điều kiện gì? ”
Yến Phi lém lỉnh đáp:
“ Đó là những ai đến làm dâu đều phải là một cô gái trẻ dưới 25 tuổi vì lỡ đó là một bà lão 50 thì khổ cho con trai của bà chủ Du lắm! ”
Hai người nọ nhìn nhau rồi bật cười. Bà chủ Du gật gù:
“ Thông minh và rất hài hước, dì thích cháu rồi đó Tiểu Phi! ”
Yến Phi nhún vai, cười tinh nghịch. Chợt nhớ ra gì đó, nó liền ngập ngừng:
“ Vậy… tiền thưởng…? À cháu không phải là đứa tham tiền nhưng… nhưng vì… cháu có chuyện nên… ”
Thấy thái độ bứt tóc bứt tai của cô gái, bà chủ Du mỉm cười:
“ Không sao đâu, con người ai chẳng cần tiền. Nếu hiện tại cháu cần số tiền đó thì dì sẽ đưa. ”
Nghe thế, cô gái họ Yến thấy lòng nhẹ hẳn:
“ Dạ, cám ơn dì đã hiểu cho cháu. ”
Trúc Linh đưa cho bà chủ một sấp tờ séc. Bà viết vào đó số tiền thưởng rồi ký tên, xong đưa cho cô gái. Yến Phi đón lấy, vui mừng khôn tả vì đã có tiền trả nợ. Rồi nó đưa mắt nhìn người phụ nữ xinh đẹp:
“ Dì không sợ cháu lấy tiền rồi sẽ không trở lại đây sao? ”
“ Chuyện đó xảy ra cũng khá nhiều lần. Có những cô gái đến đây giả vờ muốn làm dâu và xin
ứng trước tiền thường sau đó họ không trở lại nữa.” – Trúc Linh kể.
“ Nhưng mất số tiền ấy không quan trọng, điều quan trọng là… ” – Ánh nhìn của bà chủ Du buồn thăm thẳm – “ Có thể tìm được một người vợ tốt cho thằng bé! ”
Yến Phi tròn xoe mắt. Nó thấy trong đôi mắt người phụ nữ đó xuất hiện một tình yêu thương vô bờ dành cho con trai.
“ Nhưng dì tin Tiểu Phi không phải là người như thế đúng không? Ngay lần đầu gặp và qua cách cháu nói chuyện dì tin Yến Phi là người tốt. Nhất định cháu sẽ giữ lời hứa trở lại đây. ”
Lời nói chậm rãi từ người phụ nữ đó khiến lòng Yến Phi chợt xuất hiện cảm xúc kỳ lạ. Lặng thinh chốc lát, nó cười:
“ Vâng, nhất định cháu sẽ trở lại đây vào ngày mai! ”
Khi được tiễn chân ra khỏi cổng, Yến Phi chào Trúc Linh rồi rảo bước.
“ Chà, Yến Phi à, thật đáng xấu hổ! Mày nhận tiền người ta và mày đã định nuốt lời không làm dâu thử… Sao mày lại nghĩ như thế chứ! ”
Yến Phi nhủ thầm, tự trách. Nó nhớ đến nụ cười và cả ánh mắt buồn của bà chủ Du khi nãy.
“ Bà chủ Du, chị Trúc Linh đã rất tin mình.” – Giấu tiếng thở dài, cô gái họ Yến cất bước, đi xa dần ngôi biệt thự xinh đẹp.
Khi bóng Yến Phi đã khuất dần thì phía trên cành cây trong khu vườn nhà họ Du, bóng dáng một cậu bé xuất hiện, dõi theo cô gái và cười thích thú.
Yến Phi từ nhà họ Du trở về tiệm mì. Vừa bước vào, nó đã bị Diễm Quỳnh mắng cho một tràng dài vì cái tội ‘đột nhiên mất tích’.
“ Tiểu Phi, cậu có biết mọi người rất lo lắng cho cậu không hả?” – Diễm Quỳnh trách móc – “ Đồ đáng ghét, làm tớ cứ tưởng… ”
“ Tưởng gì? ” – Yến Phi căng mí mắt, hỏi.
“ Tưởng cậu chết ở cái xó xỉnh nào rồi chứ gì nữa! ” – Giọng khó ưa, hời hợt của một người khác vang vang từ phía sau.
Từ từ thở ra, Yến Phi xoay mặt lại:
“ Nghe giọng và câu nói khó ưa ấy thì biết ngay là ai! Lục Song Song, cậu không thể nói câu nào đàng hoàng hơn sao? ”
Đối diện, Song Song khoanh tay, cười:
“ Dễ nghe à? (hét to) Cậu đi đâu mất biệt cả buổi làm mọi người lo sốt vó, tớ còn chưa hỏi tội cậu mà cậu còn bảo tớ nói câu gì đàng hoàng ư? ”
Yến Phi nhăn mặt, bịt lỗ tai:
“ Chà, chọc trúng cơn giận của bà la sát rồi. Thôi, bớt giận đi, tớ đói quá chừng này, các cậu phải cho tớ ăn tô mì đã chứ. ”
Song Song vuốt ngực nhằm hạ cơn tức:
“ Cái cậu này, cứ làm người ta lo lắng rồi khi trở về lại tỉnh bơ, thế có giận không cơ chứ? ”
“ Thôi thôi, Tiểu Song, cậu ấy trở về bình an là tốt rồi.” – Diễm Quỳnh nhìn Yến Phi ăn ngon lành tô mì nóng hổi.
“ Ừ! ” – Song Song chống hông, hất cằm về phía cô bạn họ Yến – “ Này, Tiểu Phi đáng ghét, chuyện gì đã xảy ra với cậu từ tối hôm qua vậy? ”
Tức thì, Yến Phi ngừng ăn, xoay mặt qua hai người bạn, hồ hởi:
“ À đúng rồi, quên nữa, tớ có chuyện này muốn kể cho các cậu đây. ”
Trong phòng khách, Trúc Linh dọn dẹp tách trà trên bàn, mắt nhìn bà chủ:
“ Yến Phi dễ thương quá bà chủ nhỉ? ”
“ Ừ, con bé lanh lợi và rất đáng yêu. Hy vọng rằng… ”
Bà chủ Du chưa nói hết câu thì một giọng nói trẻ con vang lên:
“ Mẹ hy vọng rằng, chị gái Yến Phi đó sẽ chấp nhận gia đình họ Du và nhất là anh ba A Hạo đúng không? ”
Trúc Linh ngước mặt lên, một thằng bé có gương mặt nghịch ngợm đang ngồi trên chiếc tủ cao đung đưa chân:
“ Cậu chủ Du Thiện! ”
Bà chủ Du đưa tách trà lên miệng, uống một hớp xong từ tốn hỏi:
“ Con làm gì ở đây vậy, sao không ở cạnh anh trai? ”
“ Thôi, ở chỗ anh A Hạo buồn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




