watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7708 Lượt

Vì làm dâu thử trong vòng hai tháng nên con và Du Hạo chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa thế nên cả hai vẫn ngủ ở hai phòng khác nhau.”

Nghe vậy Yến Phi thấy nhẹ nhõm hẳn.

“ Vậy khi nào con và Du Hạo sẽ trở thành vợ chồng chính thức? ”

“ Sau hai tháng làm dâu thử con sẽ biết! ” – Bà chủ Du đáp cùng nụ cười nhẹ ẩn ý.

Yến Phi nghiêng đầu khó hiểu. Cuối cùng thì, buổi sáng hôm đó nó cũng đã rõ về cái việc làm dâu thử kỳ quặc này và những ‘tục lệ quái lạ’ trong gia đình chồng. Vậy là cô gái họ Yến bắt đầu cuộc sống làm dâu.
Sau khi tìm hiểu hết những quy tắc ‘cần lưu ý’ của gia đình chồng, Yến Phi cùng Trúc Lâm đến siêu thị mua thức ăn để chuẩn bị cho bữa trưa. Đi loanh quanh một hồi lâu, hai người đã mua gần xong các thứ cần thiết.

“ Em và cô chủ sẽ làm bữa trưa nay. Cô thấy cà rốt thế nào? ” – Trúc Lâm ân cần hỏi khi cả hai người đang ở quầy rau củ

“ Ừ, cũng rất tốt. ” – Yến Phi gật gật – “ À, trưa nay có bao nhiêu người sẽ cùng dùng bữa? ”

“ Dạ, chỉ có bà chủ và cô chủ Yến Phi thôi!” – Trúc Lâm mỉm cười, tay lấy mấy củ cà rốt.

“ Ít vậy ư? ” – Yến Phi ngạc nhiên.

“ Dạ, nhà họ Du hiện tại có tất cả là năm người không tính ba chị em em thì có bà chủ, cô chủ lớn Du Phương, cậu chủ Du Hạo, tiếp là cô chủ nhỏ Du Thanh cuối cùng cậu chủ út Du Thiện. Bây giờ có thêm cô chủ Yến Phi nữa là sáu. Hiện tại hai cô chủ đã đi vắng, còn hai cậu chủ Du Hạo và Du Thiện thì đang sống ở ‘nhà’ khác. ”

“ Tại sao lại ở nhà khác? ” – Yến Phi tiếp tục thắc mắc.

“ Về chuyện này thì em không thể nói cho cô rõ được, chờ vài ngày nữa cô sẽ biết thôi! Cô muốn uống nước trái cây không, em sẽ làm cho! ”

“ Sao cũng được, cứ giống mọi người! ” – Cô gái họ Yến nhún vai.

“ Thế em sẽ đi tìm vài thứ trái cây, còn cô chủ thích gì cứ tự nhiên mua sắm! ” – Trúc Lâm nói xong liền đẩy xe đi lên quầy thực phẩm.

Còn Yến Phi, đi theo sau cô hầu mà đầu óc cứ suy nghĩ miên man. Bao nhiêu thắc mắc không ngừng xuất hiện và chúng khiến người hiếu kỳ như Yến Phi thấy tò mò.

Tại quầy thu ngân, Yến Phi vô cùng kinh ngạc khi thấy trong số những thứ Trúc Lâm mua có bốn bịch huyết đỏ ở dạng lỏng.

“ Chiều nay Trúc Lâm làm món gì mà cần đến bốn bịch huyết dữ vậy? ”

Trong một thoáng, Yến Phi thấy Trúc Lâm có vẻ khó xử vì cô gái đã im lặng vài giây.

“ Dạ… bốn bịch huyết này không dùng để chế biến món ăn mà dùng vào việc khác. Cô đừng lo, chỉ là máu động vật thôi!!! ”

Đến lúc này thì Yến Phi bắt đầu thấy mọi người trong nhà họ Du không hề bình thường chút nào. Ở họ chắc chắn có điều bí ẩn gì đây.

*****
Trưa, Yến Phi, Trúc Lâm về đến nhà. Chẳng biết cô hầu mua gì mà đến ba chiếc túi. Đã thế, cái nào cũng to, căng phồng lên. Khi chiếc xe hơi chạy vào cổng, Yến Phi thấy Trúc Linh lẫn Trúc Lam đang đứng chờ. Lúc vừa xuống xe, hai cô gái nọ đã bước đến chỗ nó nhanh chóng.

“ Cô chủ cứ đưa đồ cho em! ” – Trúc Linh đỡ lấy cái túi trên tay Yến Phi.

“ Không cần đâu, nó rất nhẹ, có gì Trúc Linh đỡ giúp cho Trúc Lâm.” – Yến Phi lắc đầu đưa mắt qua Trúc Lâm đang xách cả hai túi nặng trịch.

Loay hoay hồi lâu, sau cùng, Yến Phi chả mang túi nào cả. Riêng ba chị em Trúc Linh, mỗi người một cái. Vẻ như, khi làm con dâu của nhà họ Du, nó đột nhiên trở thành cô chủ rảnh rang, đến việc mang vác cũng không cho. Dẫu chẳng thích như vậy nhưng Trúc Linh cứ nói câu ‘đây là quy tắc của gia đình’ ra ‘biện hộ’ khiến Yến Phi chỉ biết nghe theo.

Tiếp, họ chậm rãi đi vào bên trong. Bỗng, Yến Phi kêu lên:

“ Ui da! ”

Ba cô hầu nọ xoay qua thấy cô chủ rờ đầu, dưới chân quả dâu khô lăn lóc.

“ Cô chủ Yến Phi sao vậy?” – Trúc Lâm lo lắng hỏi.

“ À, tại trái dâu rớt xuống trúng đầu thôi.” – Cô gái họ Yến xoa xoa chỗ đau.

Trúc Linh khẽ đưa mắt nhìn lên tán cây, dường như đã biết vì sao trái dâu khô ấy lại rớt trúng đầu Yến Phi vì cô thoáng thấy một bóng dáng nhỏ ẩn trong những lá cây rậm rạp.

“ Có lẽ sắp sang đông nên trái bắt đầu rụng.” – Trúc Linh bảo.

Rồi bốn người lại đi tiếp. Vừa đi Yến Phi vừa nhìn nhìn lên tán cây khi nãy. Sự thật thì trái dâu khô không rớt trúng đầu mà là bay đến từ phía sau y như có ai đó ném trái dâu vào đầu nó vậy. Quái đản thật!

Khi thấy bốn cô gái đã vào nhà thì cái bóng nhỏ trên tán cây dần lộ ra. Đó là cậu bé nghịch ngợm Du Thiện với nụ cười thích thú bởi trò đùa kia.

“ Chọc chị dâu vui thiệt! Nhưng lúc nãy mình hơi mạnh tay! ”

Dùng bữa trưa xong, Yến Phi và bà chủ Du vào phòng tranh trò chuyện. Trên bàn, ấm trà nghi ngút khói, mùi thơm nồng của trà lan toả làm người ta thật dễ chịu.

“ Con dùng bữa ngon chứ?” – Bà chủ Du nhẹ nhàng đẩy tách trà qua cho cô gái – “ Tay nghề nấu nướng của Trúc Lam rất giỏi.”

“ Vâng, con ăn rất ngon!” – Yến Phi cười đáp, rồi chợt im lặng dường như suy nghĩ điều gì.

Tất nhiên, người mẹ chồng dễ dàng nhận ra:

“ Có chuyện gì khiến con bận tâm à? ”

“ Dạ…” – Yến Phi thoáng ngập ngừng – “ Con muốn hỏi…”

Yến Phi chưa kịp nói thì cửa phòng mở, Trúc Lâm xuất hiện:

“ Xin lỗi vì đã quấy rầy bà chủ và cô chủ Yến Phi nhưng bà chủ có điện thoại! ”

“ Được rồi, ta xuống ngay! ” – Bà chủ Du xoay qua con dâu, cười – “ Con cứ uống trà và xem một số bức tranh treo trên tường, mẹ sẽ quay lại.”

Yến Phi gật đầu.

Cửa phòng đóng lại, nó thở ra, lúc nãy đã định hỏi về Du Hạo…

Ngồi buồn, Yến Phi đứng dậy, đi vòng quanh phòng rồi xem những bức tranh treo tường. Toàn là tranh cổ, nhìn rất đẹp, bắt mắt. Và trong lúc cô gái mãi chú tâm vào tranh vẽ thì phía sau, trên chiếc bàn gần đó, Du Thiện từ từ biến hình ra. Thằng bé khoanh tay ngồi trên bàn nhìn Yến Phi đang dán mắt vào các bức tranh vô vị. Một ý nghĩ chọc phá chị dâu mới lóe lên trong đầu. Du Thiện lại biến mất…

Yến Phi vẫn say sưa xem tranh mà chẳng ngờ rằng sau lưng mình một chiếc bình đang được nhấc lên bay lơ lửng và Xoảng!

Yến Phi giật mình quay lại, vô cùng ngỡ ngàng khi thấy những mảnh xứ nằm vung vãi dưới nền nhà mà trong phòng không hề thấy bóng dáng của ai ngoài nó…
Yến Phi giật mình quay lại, vô cùng ngỡ ngàng khi thấy những mảnh xứ nằm vung vãi dưới nền nhà mà trong phòng không hề thấy bóng dáng của ai ngoài nó…

Cửa phòng chợt mở, bà chủ Du và ba cô hầu chạy vào. Tất cả thấy chiếc bình vỡ tan tành còn Yến Phi thì ngồi nhặt các mảnh xứ và giương đôi mắt ngơ ngác nhìn họ.

“ Chuyện gì xảy ra vậy? Sao bình lại vỡ? ”

“ Mẹ à, không phải con làm! Con thật sự không làm vỡ bình! Con đang xem tranh đột nhiên tiếng xoảng vang lên rất lớn… con quay lại thì bình đã vỡ…” – Cô gái họ Yến cố gắng giải thích về cái việc kỳ quái này.

Đưa mắt nhìn khắp căn phòng và vẻ như bà chủ Du đã hiểu sự tình.

“ Con có bị thương không? ”

“ Dạ không! Mẹ hãy tin con, con thật sự…”

“ Mẹ hiểu rồi, chẳng có gì đâu. Chắc gió thổi mạnh nên bình rơi xuống. Con đừng nhặt nữa kẻo đứt tay! ” – Bà chủ Du đến gần đỡ con dâu dậy.

“ Đúng đó, cô chủ cứ để em thu dọn cho!” – Trúc Lâm liền bảo.

“ Trúc Lam đưa cô chủ Yến Phi xuống phòng khách, Trúc Linh chuẩn bị hai tách trà khác lát sau ta xuống sau! Trúc Lâm, đừng dọn nữa, xuống bếp phụ chị con pha trà.”

Cả ba vâng lời bà chủ. Trúc Lam đưa Yến Phi rời khỏi phòng. Cô gái họ Yến vẫn chưa bình tĩnh hẳn về việc vừa xảy ra.

Khi bốn cô gái đã đi, cửa phòng khép lại, bấy giờ bà chủ Du mới gọi:

“ Con mau hiện hình ra A Thiện! ”

Lập tức ngay chiếc bàn, Du Thiện hiện hình. Nó gãi đầu vì biết mẹ đang giận. Bà chủ Du nhìn cậu con trai nghịch ngợm:

“ Mẹ đã nói con đừng chọc chị dâu! Con làm thế chị dâu sẽ sợ! ”

“ Con thấy chị dâu đâu có sợ. Con chỉ muốn đùa chút thôi.”

“ Con muốn đùa với chị dâu thì con phải hiện hình ra chứ. Con cứ tàng hình rồi chọc phá thế này làm sao được! ”

“ Nhưng con thấy như vậy thú vị hơn! ” – Du Thiện khoái chí.

“ Nếu con còn làm thế với chị dâu mẹ sẽ không cho con qua đây nữa! ” – Bà chủ Du nghiêm nghị, nét mặt đanh lại như thể muốn cho con biết bà sẽ cùng biện pháp mạnh.

“ Sao cơ? Thế thì còn gì vui! ” – Du Thiện xịu mặt, kêu lên.

“ Con mau dọn những mảnh vỡ, tự gây ra thì tự dọn lấy! Nhớ dùng chổi quét đừng nhặt kẻo đứt tay! ” – Bà chủ Du quay lưng, mở cửa phòng.

Du Thiện ậm ờ, lầm lũi đi về phía cuối phòng, với tay lấy cây chổi nhỏ quét lùa đống xứ vỡ vào thùng rác.

Bà chủ Du xuống phòng khách, ngồi vào chiếc ghế đối diện với con dâu, tiếp tục cuộc trò chuyện khi nãy và tuyệt nhiên chẳng hề đả động gì đến việc bình xứ vỡ. Chính thế càng làm Yến Phi khó hiểu hơn. Nó thật sự không tin chiếc bình quí ấy lại bị gió thổi rớt!
Dĩ nhiên, Yến Phi ở lại nhà họ Du hết ngày hôm đó. Buổi chiều thì không có gì khác thường xảy ra nữa. Dù vậy, nó vẫn hoài nghi gia đình lạ lùng này.

Tối, dùng bữa với mẹ chồng xong cô gái họ Yến được bà dẫn đến phòng ngủ của mình. Đấy là một căn phòng gần cuối dãy hành lang lầu hai, rất rộng, cách bố trí đồ vật thì khỏi chê, nhìn lác mắt í. Trông chẳng khác gì phòng quý tộc hạng sang.

“ Woa! Phòng đẹp quá! ” – Yến

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT