watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2919 Lượt

gì, cho nên không dám tiếp cận cũng không dám mạo phạm, hai ngày vừa rồi đều là cung kính cũng không thân cận. Mà tiểu nha hoàn này biết nàng bởi vì thái độ của Đoàn Chính Trung nên tức giận, nghe được tin tức còn đến nói riêng cho nàng, chuyện không liên quan đến mình nàng lại cao hứng, cái này khiến Cầu Mộ Quân có vài phần kính trọng với nàng.
Nha hoàn thấy Cầu Mộ Quân vẫn nhìn mình, có chút ngượng ngùng, lại có chút bất an, cúi đầu.
“Ngươi tên gì?” Cầu Mộ Quân cười, nhẹ nhàng hỏi.
Nha hoàn có chút kinh hỉ ngẩng đầu lên, nói:“Phu nhân, nô tỳ tên Đoàn Mộc Cận.”
Cầu Mộ Quân có chút giật mình, hỏi:“Ngươi cũng họ Đoàn?”
Nha hoàn trả lời:“Là tên sau khi nô tỳ vào Đoàn phủ bốc được, mọi người đều họ Đoàn.”
(1) Lễ lại mặt, hay lễ nhị hỷ. Thời gian đôi vợ chồng mới cưới về nhà gái lại mặt là từ 1 đến 4 ngày sau khi thành hôn. Lễ lại mặt thể hiện sự ân cần, chu đáo của nhà trai và chú rể đối với gia đình nhà gái, giúp hai nhà thêm gắn bó.

Chính văn Chương 13: Lại mặt
Editor: Mèomỡ
Lễ lại mặt, hay lễ nhị hỷ. Thời gian đôi vợ chồng mới cưới về nhà gái lại mặt là từ 1 đến 4 ngày sau khi thành hôn. Lễ lại mặt thể hiện sự ân cần, chu đáo của nhà trai và chú rể đối với gia đình nhà gái, giúp hai nhà thêm gắn bó.
Nha hoàn trả lời:“Là tên khi nô tỳ vào Đoàn phủ bốc được, mọi người đều họ Đoàn.”
Kỳ quái sao? Có cái gì kì quái, Đoàn Chính Trung là người như vậy, thích nắm trong tay tất cả cảm giác của người khác, hạ nhân trong phủ hắn không cùng họ Đoàn như hắn nàng mới cảm thấy kỳ quái!
Cầu Mộ Quân lại hỏi:“Tên bốc được là sao?”
Nha hoàn hồi đáp:“Cùng nô tỳ vào Đoàn phủ còn có năm sáu cô nương khác, ngày đầu tiên quản gia cầm mấy tờ giấy đến cho bọn nô tỳ bốc, trên đó toàn là tên hoa, có Mộc Miên, Đinh Hương, nô tỳ bốc đến Mộc Cận, nên gọi Đoàn Mộc Cận.”
“Khụ……” Cầu Mộ Quân nhịn không được nhẹ nhàng ho một cái, che dấu cảm xúc của mình, nghiêm mặt nói:“Vậy lúc trước ngươi tên là gì?”
Nha hoàn lập tức hoảng sợ, nói:“Phu nhân, điều thứ mười trong quy định của Đoàn phủ là vào Đoàn phủ liền họ Đoàn, dùng tên Đoàn phủ ban cho, vĩnh viễn không được đề cập tới tên trước kia. Làm trái sẽ bị phạt nặng.”
Cầu Mộ Quân đè trán, lẩm bẩm:“Nói như vậy, trong Đoàn phủ này chỉ có mình ta không họ Đoàn ?”
Nha hoàn cười nói:“Phu nhân cũng họ Đoàn, phu nhân không phải Đoàn thị sao?”
Cầu Mộ Quân lại ho một cái, gật đầu nói:“Thật đúng là khó nghe muốn chết!”
Nha hoàn đương nhiên không dám đáp lời, lại nhịn không được cúi đầu nở nụ cười.
Cầu Mộ Quân nói:“Ta về sau gọi ngươi Cận Nhi, Cận Nhi ngươi bao nhiêu tuổi ?”
Nha hoàn cao hứng gật đầu, lúm đồng tiền nho nhỏ trên mặt lại lộ ra, nói:“Nô tỳ mười sáu.”
“Ừ.” Cầu Mộ Quân nhìn nàng mỉm cười.
Cận Nhi đứng một lát, nói:“Phu nhân, nô tỳ cáo lui trước, ngài có gì phân phó thì gọi nô tỳ.”
Cầu Mộ Quân gật gật đầu. Cận Nhi rời khỏi phòng, lại vấp ngã ở bệ cửa.
Cầu Mộ Quân đứng lên dìu nàng dậy, nhìn thấy đùi nàng bị trầy da.
“Mau, nhanh đi bôi thuốc!” Cầu Mộ Quân đỡ nàng ra cửa trước, Cận Nhi vội nói:“Phu nhân, nô tỳ không có gì đáng ngại, người không cần đỡ nô tỳ.”
Lúc này nha hoàn khác cũng thấy, lại giúp đỡ nàng, Cầu Mộ Quân cũng không tiếp tục kiên trì, giao phó một tiếng rồi vào phòng, đi đến trước bàn lại không thấy tờ giấy vừa rồi.
Cái bàn ngay bên cửa sổ, quyển sách trên bàn bị gió thổi “Phần phật ”, Cầu Mộ Quân đứng lên nhìn ngoài cửa sổ, không biết bị gió thổi đi nơi nào rồi, cũng không để ý nhiều lại ngồi xuống.
**********
Ngày hôm sau, Cầu Mộ Quân rời giường sớm, vừa ra khỏi cửa đã thấy đội ngũ đông đảo ngoài cửa, khí phái như đội ngũ đón dâu. Giữa đội ngũ còn có một chiếc xe ngựa hoa lệ thật to, lại một lần nữa biểu hiện tài lực của Đoàn đại tổng quản.
Không đứng bao lâu, Đoàn Chính Trung đã được một số lớn hạ nhân hầu hạ đi ra, Đoàn Tử Thông đương nhiên cũng ở trong số đó, cung kính đưa hắn đi đến bên xe ngựa, sau đó lại thỉnh an mẫu thân là nàng đây.
Phía dưới xe ngựa vẫn có một người quỳ gối, Đoàn Chính Trung lại dẫm lên lưng người kia đi lên, Cầu Mộ Quân chịu không nổi, bảo hạ nhân cầm mộc đôn bước lên.
Đội ngũ chậm rãi xuất phát, Cầu Mộ Quân cùng Đoàn Chính Trung ngồi một xe, bên người cũng không có lấy một nha hoàn, không khỏi cảm thấy có chút nín thở, liền vén một bên mành lên muốn nhìn phong cảnh bên ngoài, kết quả không xem được gì lại bị dọa nhảy dựng, bên ngoài có nhiều người đi theo xe ngựa, thấy nàng vươn đầu ra, đều chỉ chỏ về phía nàng, hô:“Mau nhìn mau nhìn, tiểu thư Cầu phủ!” Quá sợ hãi, nàng mau chóng buông mành xuống. Nàng đã quên, hôn sự của bọn họ được toàn bộ người trong kinh thành quan tâm, lúc này hai người lại mặt, người khác đương nhiên muốn chạy ra xem náo nhiệt!
Vụng trộm nhìn Đoàn Chính Trung, phát giác hắn từ từ nhắm hai mắt, khí định thần nhàn*. Mày kiếm, sống mũi cao, hình môi rõ ràng mà khắc sâu, góc mặt rõ ràng, toàn thân cao thấp còn lộ ra khí chất cơ trí lại thâm sâu không lường được, vứt bỏ thân phận thái giám, sở thích kì quái cùng với hành vi đáng giận của hắn, hắn quả thật là kẻ có thể mê hoặc lòng người.
Nói cách khác hắn là kẻ chỉ có thể nhìn ngoại hình, không thể nhìn bên trong.

*Khí định thần nhàn: khí tức ổn định, thần sắc thư thái
Ban đầu Cầu Mộ Quân vụng trộm liếc nhìn sau đó chuyển thành nhìn thẳng, chỉ cảm thấy có chút đui mù, phảng phất như nhìn thấy người quen, trong lòng hiện ra cảm giác quen thuộc, nhưng cảm giác này rất mơ hồ, nàng định cố sức nhớ lại, lại không nhớ được.

Chương 14: Lại mặt 2
Editor: mèomỡ

Ban đầu Cầu Mộ Quân vụng trộm liếc nhìn sau đó chuyển thành nhìn thẳng, chỉ cảm thấy có chút đui mù, phảng phất như nhìn thấy người quen, trong lòng hiện ra cảm giác quen thuộc, nhưng cảm giác này rất mơ hồ, nàng định cố sức nhớ lại, lại không nhớ được.
Đoàn Chính Trung đột nhiên mở mắt.
Cầu Mộ Quân hoảng hốt, vội cúi đầu, sau đó lại làm bộ như không có việc gì nhìn sang nơi khác.
Đoàn Chính Trung lại nhìn chằm chằm nàng không tha, ánh mắt như tìm tòi nghiên cứu, giống như nhìn ra cái gì, lại giống như không nhìn ra gì cả. Cầu Mộ Quân không biết hắn muốn nhìn cái gì, nhưng ánh mắt này thật sự làm cho lòng nàng hốt hoảng. Bị Đoàn Chính Trung nhìn hồi lâu, nàng thật sự không thể nhịn được nữa, mở miệng nói:“Ngươi nhìn cái gì?”
Đoàn Chính Trung nhìn nàng nói:“Ngươi mười chín tuổi?”
Cầu Mộ Quân liếc trắng mắt, nói:“Chúng ta hợp bát tự.” Hơn nữa bát tự kia còn nói rất xứng đôi.
Cầu Mộ Quân chờ câu tiếp theo của hắn, hắn lại ngậm miệng không nói thêm lời nào nữa. Nâng mành, lạnh nhạt nhìn đám người nhốn nha nhốn nháo bên ngoài, tựa như người khác đang nhìn náo nhiệt của hắn, hắn cũng xem náo nhiệt của người khác.
Bản thân mình cùng hắn, thật đúng là kém nhiều lắm.
Vì sao bị mọi người giễu cợt chỉ trỏ hắn lại có thể bình chân như vại như vậy? Nhìn hắn, Cầu Mộ Quân không khỏi bắt đầu tìm tòi nghiên cứu.
Từ nhỏ vào cung, chịu sự lạnh nhạt của mọi người, cho nên hắn đã quen sao?
Thân là thái giám, dù giờ đây hắn dưới một người trên vạn người, đã đạt tới địa vị cao nhất thái giám có khả năng leo lên, nhưng hắn vẫn bị người ta xem thường. Hắn dù sao cũng là kẻ đáng thương.
Trong lúc nhất thời, Cầu Mộ Quân giống như đã tha thứ hơn một những hành vi trước giờ của hắn.
Đội ngũ lại mặt đến trước cửa Cầu phủ, Đoàn Chính Trung từ trên xe ngựa đi xuống, Cầu Mộ Quân cũng theo xuống. Quỳ dưới xe ngựa vẫn là một người tuổi trẻ.
Đều đã về đến nhà, bốn phía còn đứng nhiều người xem như vậy, Cầu Mộ Quân không muốn tạo thêm đề tài mới cho người ta bàn tán, liền đặt chân lên lưng người kia.
Rời khỏi xe ngựa, bởi vì trọng tâm đặt ở trên lưng người khác, Cầu Mộ Quân bất an có chút đứng không vững, cả người lảo đảo, lại bị Đoàn Chính Trung đứng phía dưới kéo tay vậy nên liền ngã vào trong lòng hắn.
Mùi hương hoa nhài nhàn nhạt trên người hắn bay vào trong mũi nàng, mơ hồ còn mang theo một tia hơi thở khác. Mặt đỏ lên, Cầu Mộ Quân vội đứng vững, che dấu tim đập nhanh.
Thấy người Cầu gia ra cửa nghênh đón, Đoàn Chính Trung bình tĩnh nói:“Bái kiến nhạc phụ, nhạc mẫu.”
Cầu Mộ Quân cũng nhỏ giọng nói:“Cha, nương.”
Hầu gia Cầu Vĩ cứng ngắc nở nụ cười, nói:“Mau vào nhà đi.”
Cầu phu nhân so ra không trấn tĩnh bằng Cầu Vĩ, lúc nhìn thấy con gái, khóe mắt liền ươn ướt, nghiêng mặt đi vụng trộm lau nước mắt. Cầu Mộ Quân nhìn thấy, trong lòng không khỏi chua xót, nhưng bây giờ không phải thời điểm tốt để nói những lời an ủi.
Đến tận khi vào cửa, Cầu Mộ Quân nhìn quanh, lại không thấy Cầu Tư Huyên.
Tiểu Nhụy một bên dìu nàng nhỏ giọng nói:“Tiểu thư, nhị tiểu thư nói nàng không thoải mái, ở trong phòng nghỉ ngơi.” Tiểu Nhụy là nha hoàn bên người nàng lúc còn ở Cầu phủ, lúc đi Đoàn phủ không biết rõ Đoàn phủ ra sao, Cầu Mộ Quân liền để nàng tại Cầu phủ không mang nàng theo. Giờ nghĩ lại, may mắn sao lúc ấy không để nàng làm của hồi môn, bằng không nàng cũng phải giống như Cận Nhi, sinh hoạt dưới ma trảo của Đoàn Chính Trung chịu đựng sự cổ quái của hắn.

Chính văn Chương

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT