|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
lên tiếng, nàng chỉ cảm thấy bây giờ hắn là kẻ điên, không muốn chọc giận hắn sợ hắn sẽ dùng kéo đâm nàng.
Đoàn Chính Trung buông kéo, nhẹ vỗ về xương quai xanh của nàng, sau đó hôn xuống dưới, ban đầu là mút vào, sau liền dùng răng nanh khẽ cắn, khiến cho hô hấp của Cầu Mộ Quân ngày càng dồn dập.
Hắn từ trên người nàng đứng lên, lấy nến đỏ trên bàn đến bên giường, lại ngồi xuống.
Cầu Mộ Quân nhìn ánh lửa đỏ, trong mắt lộ ra sợ hãi trước nay chưa từng có.
Đoàn Chính Trung không phải muốn đốt nàng, mà đem nến đỏ để phía trên thân thể nàng, hơi hơi nghiêng làm cho giọt sáp nến từng giọt từng giọt rơi trên xương quai xanh của nàng.
Chính văn Chương 10: Cái hôn ghê tởm
Editor: Mèomỡ
Sau đó hắn cúi đầu hôn lên của nàng, lại ngẩng đầu chuyển ngọn nến qua phía trên bụng nàng nhỏ giọt.
Hắn cứ như vậy hôn một chút lại nhỏ từng giọt, tra tấn Cầu Mộ Quân đã gần ngất xỉu, hắn lại làm không biết mệt.
Cuối cùng hắn hôn bụng nàng không chừa chỗ nào, để ngọn nến ở trên vai nàng, từng giọt nến theo ngọn nến đang nghiêng liên tiếp không ngừng mà nhỏ đến trên người nàng, làm cho nàng đau đến chảy nước mắt.
Đoàn Chính Trung từ trên bụng nàng ngẩng đầu, ôn nhu lại mang theo tình dục đáng sợ nói:“Hầu hạ ta, hầu hạ tốt ta liền thả nha hoàn kia.”
Cầu Mộ Quân tự nhận mình không phải người mềm lòng, nhưng ở trước mặt Đoàn Chính Trung nàng lại thành người có tâm địa từ bi. Nàng biết mình không cần vì một nha hoàn không hề quan hệ lại tự chuốc lấy cực khổ, nhưng tưởng tượng đến thủ đoạn của người trước mắt, nàng vẫn không đành lòng. Vì thế, trong lòng tuy sợ hãi, ở ngoài mặt lại cố gắng bình tĩnh gật đầu.
Đoàn Chính Trung cởi dây thừng trên tay nàng, thả nàng tự do.
Cầu Mộ Quân lại một lần nữa thay hắn cởi áo tháo thắt lưng, sau đó kiên trì hôn lên môi hắn.
Trong lòng lại nhớ tới lời nói của nha hoàn kia,“Ăn nhiều tiên như vậy”…… Thì ra buổi chiều hắn ăn đĩa thịt băm kia là nơi đó của động vật, dạ dày Cầu Mộ Quân quay cuồng, cuống quít rời môi đi.
Khi nàng hôn đến ngực hắn, bị hắn kéo đứng lên, bị hắn hôn. Lưỡi hắn thân nhập vào miệng nàng, ở bên trong công thành đoạt đất, có khi hướng thẳng tới hầu gian của nàng. Làm cho đầu óc nàng đã hỗn loạn càng hỗn loạn thêm, thân thể vô lực xụi lơ xuống.
Hiện tại nàng mới biết được cái gì là hôn.
Đoàn Chính Trung lại đột nhiên đẩy nàng ra, đá nàng một cước xuống dưới giường.
“Từ hôm nay trở đi, không cho phép bước vào gian phòng này nửa bước!” Trong mắt hắn mang theo ánh sáng lạnh lẽo nguy hiểm.
Âm tình bất định, hỉ nộ vô thường, hắn quả nhiên không phải nàng người nàng có thể nhìn thấu, nàng bị đá xuống giường, sau đó chỉ vội vàng mặc hai món quần áo che khuất thân thể, đã bị nha hoàn dẫn ra ngoài, đưa nàng đến một gian phòng khác.
Nhưng dù thế nào, kết quả này cũng tốt.
Buổi tối nàng không bao giờ phải đối mặt với hắn nữa.
Bóc sáp nến trên người ra, còn lại một đám điểm đỏ, những chỗ bị hắn nhỏ sáp nến còn hơi hơi đau, Cầu Mộ Quân thở phào nhẹ nhõm, chỉ có thể cảm thấy may mắn vì tất cả đều đã trôi qua.
Trừ bỏ Đoàn Chính Trung cùng con chó kia khiến cho nàng kinh hồn, so với đêm đầu đến đây Cầu Mộ Quân thật ra ngủ coi như an ổn. Nhưng sáng sớm ngày hôm sau nàng nghe nói nha hoàn mạo phạm hắn lại bị đưa vào thanh lâu. Nha hoàn mặc dù không bán mình cho Đoàn phủ, hắn lại vẫn có thể tùy ý xử trí.
Nàng cuối cùng nhận rõ Đoàn Chính Trung là loại người nào, chính là một kẻ tiểu nhân vừa ngoan lại độc, thù dai, biến thái, đêm qua rõ ràng nói chỉ cần nàng hầu hạ hắn thật tốt, hắn bỏ qua cho nha hoàn kia, nàng không cảm thấy mình làm có chỗ nào không tốt, hắn lại vẫn ra tay tàn nhẫn như vậy.
Nhớ tới cái hôn đêm qua, nghĩ đã muốn nôn, buổi tối hắn còn vừa ăn ngưu tiên. Bây giờ ngẫm lại nha hoàn kia nói thực đúng, mỗi ngày ăn tiên, không phải là thái giám sao!
Cầu Mộ Quân oán hận trong lòng, nghiến răng nghiến lợi mắng, nhưng cũng chỉ dám mắng trong lòng. Nếu đắc tội hắn, không chừng mạng cũng chẳng cò
Chính văn Chương 11: Hái hoa
Editor: Mèomỡ
Cầu Mộ Quân oán hận trong lòng, nghiến răng nghiến lợi mắng, nhưng cũng chỉ dám mắng trong lòng một chút. Nếu đắc tội hắn, không chừng mạng cũng chẳng còn!Ban ngày, việc duy nhất có thể làm đó là dạo hoa viên.
Tuy rằng vào Đoàn phủ, gả cho Đoàn Chính Trung biến thái thái giám, nhưng nếu có thể sống, nàng muốn cố gắng sống thật tốt, ít nhất không đến mức bởi vì mấy chuyện này liền mỗi ngày nghẹn ở trong phòng buồn bực mà chết. Cầu Mộ Quân sáng sớm liền ra cửa đến hoa viên, nhìn hoa tươi trong vườn, đánh mất chút oán giận đối với Đoàn Chính Trung.
Tâm tình có cải thiện, nàng liền hái một bông hoa đưa lên mũi ngửi, nhất thời cảm thấy thần thanh khí sảng*.
*thần thanh khí sảng: hình dung con người tinh thần khoan khoái, tâm tình thư sướng
Đi đến phía trước, thấy một gốc cây bích đào (1). Hoa đào hồng hồng, trông rất đẹp mắt. Cầu Mộ Quân nhìn vài nha hoàn bên người, nói với người cao nhất: “Thử xem có hái được bông hoa kia xuống không.”
Nha hoàn gật đầu, chậm rãi đi đến thân cây, với đến bông hoa, lại chỉ thiếu một chút.
Mấy nha hoàn còn lại gặp tình hình này liền đi hỗ trợ, với tới nhánh cây khác kéo xuống, hoa có thấp một chút, nhưng vẫn chưa với tới.
Cầu Mộ Quân cũng đi lên phía trước, kiễng chân thử cũng không thành.
Lúc này Đoàn Tử Thông đi ngang qua, không khỏi nghỉ chân nhìn tình hình bên này, khóe miệng hơi hơi nâng lên. Bên kia còn đang nỗ lực, hắn nhìn hồi lâu, rốt cục nhịn không được nói:“Mẫu thân, ta đến giúp người đi.” Nói xong hắn đi lên phía trước, nâng tay, dễ dàng hái bông hoa xuống.
“Mẫu thân –” Đoàn Tử Thông tươi cười đưa hoa cho Cầu Mộ Quân.
Cầu Mộ Quân vui mừng nhận đóa hoa, lập tức đưa lên mũi ngửi một chút, cao hứng nhìn về phía Đoàn Tử Thông, hai mắt phát sáng, cười nói:“Thơm quá, thật là đẹp, cảm ơn ngươi!” Cười như vậy, mất một phần tiểu thư khuê các trang trọng, hơn một phần cô gái thiên chân khả ái.
Đoàn Tử Thông có chút đỏ mặt cúi đầu, ngại ngùng cười, nói:“Mẫu thân cao hứng là tốt rồi.”
Sau đó hắn vừa hơi nhấc tay, sắc mặt đột nhiên trắng bệch, lui hai bước, cúi đầu nói:“Nghĩa phụ.”
Cầu Mộ Quân nghiêng đầu, thấy Đoàn Chính Trung vẻ mặt tối tăm, cuống quít sửa sang lại quần áo, đoan chính đứng, ôn nhu nói:“Lão gia không vào cung sao?”
Đoàn Chính Trung đi đến, chỉ nhìn nàng, không đáp lời, sau đó nói với Đoàn Tử Thông:“Sao không đọc sách lại đến hoa viên?”
Đoàn Tử Thông có vẻ rất sợ hắn, đầu cúi rất thấp, nhỏ giọng nói:“Con nhất thời mệt mỏi, ra ngoài đi vài vòng, giờ sẽ lập tức trở về.”
Nói xong, lập tức cúi đầu rời đi.
Ánh mắt Cầu Mộ Quân nhìn theo hắn rời đi, nghiêng đầu lại phát hiện Đoàn Chính Trung đang nhìn mình.
Chính văn Chương 12: Gia tộc Đoàn thị
Editor: Mèomỡ
Nói xong, lập tức cúi đầu rời đi.
Ánh mắt Cầu Mộ Quân nhìn theo hắn rời đi, nghiêng đầu lại phát hiện Đoàn Chính Trung đang nhìn mình.
Cầu Mộ Quân cố ý nghiêng mặt qua một bên, Đoàn Chính Trung trong mũi hừ lạnh một tiếng, lập tức rời đi.
Cầu Mộ Quân lại gọi.
“Lão gia –”
Đoàn Chính Trung quay đầu, chờ nàng nói.
Cầu Mộ Quân đi về phía trước vài bước, tới gần hắn thấp giọng nói:“Ngày mai…… Ngày mai là ngày lại mặt.”(1)
“Ngày mai ta phải tiến cung.” Ngữ khí Đoàn Chính Trung không hiền lành, giống như nói một câu với nàng cũng khó chịu.
“Ngươi……” Cầu Mộ Quân hít một hơi, cố gắng bình tĩnh nói:“Đoạn đại tổng quản được Hoàng Thượng sủng ái như vậy, xin nghỉ một ngày chẳng lẽ Hoàng Thượng còn không chuẩn sao?”
Đoàn Chính Trung nhìn nàng một cái, không đáp lời, xoay người đi.
Cầu Mộ Quân tức giận ở phía sau nói:“Không đi thì không đi, một mình ta trở về, dù sao người khác nói cũng nói ngươi!”
Đoàn Chính Trung cũng không quay đầu lại cứ thế rời đi, Cầu Mộ Quân tức giận đến vung tay, nặng nề mà nói:“Không đi dạo, trở về!”
Trở về trong phòng, ngồi không có việc gì làm, Cầu Mộ Quân lại lấy sách ngày hôm qua mượn Đoàn Tử Thông ra xem, lật vài tờ, sai nha hoàn lấy giấy bút đến.
Vốn muốn tùy tay viết vài câu, ai dè đang viết Cầu Mộ Quân mới phát giác mình đang mắng Đoàn Chính Trung.
“Thái giám chết bầm, tiểu nhân, biến thái, không biết xấu hổ học nữ nhân dùng hương phấn, hàng ngày ăn mấy thứ ghê tởm, ăn chết ngươi đi!”
Đang oán hận viết, một nha hoàn vào, đứng trong chốc lát, nói:“Phu nhân, nô tỳ vừa mới đi qua chuồng ngựa nghe thấy quản gia phân phó người chăm ngựa, bảo bọn họ mang mấy con Hồng mã ra cọ rửa, chứng tỏ lão gia muốn dùng. Phu nhân, ngày mai lão gia chắc chắn sẽ cùng người về phủ Hầu gia!”
Cầu Mộ Quân ngẩng đầu nhìn nàng, là một trong số mấy nha hoàn hầu hạ mình, tuổi trẻ, vóc dáng nho nhỏ, trên mặt có hai lúm đồng tiền, rất có linh khí. Xem ra nàng có chút cao hứng, lại có chút khiếp đảm không dám biểu hiện cảm xúc ra ngoài.
Cầu Mộ Quân vốn cũng không hay để ý đến nha hoàn bên người, bây giờ nàng lại có thiện cảm với tiểu nha đầu này.
Nha hoàn Đoàn phủ, đều không thể nói chuyện, mỗi tiếng nói cử động của bọn họ đều vô cùng cẩn thận, đối với phu nhân mới tới là nàng, mọi người còn không biết thái độ của Đoàn Chính Trung đối với nàng là
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




