watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:28 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 1867 Lượt

cười quá chừng
-mùi vị quá đặt biệt phải ko chồng yêu
-chắc đặc biết quá nên ko tốt cho em đâu cưng, chúng ta ra ngoài ăn đi-Khiêm như muốn lấp liếm, để đỡ quê
-mẹ bảo tôi ko nên ra ngoài
Anh ko nghe lời cô, đến bên tủ đồ lấy ra một mớ nào là khẩu trang, khăn, bao tay, kính
-cưng thay bộ đó ra đi
-ko o____________O – cô nói và phụng mà lên
-cưng muốn tự làm hay là để chồng iu giúp
Nhược phụng phịu tuân theo khi biết mình mà làm tới thì Khiêm sẽ làm thiệt cho xem, sau khi thay đồi xong Nhược đã thấm mệt, cô ngồi xuống giường để mặc Khiêm quấn quấn đeo đeo gì đó
-chật quá
-vậy thì chỉ đeo khẩu trang thôi
-cưng ngẩng mặt lên nào
-gì nữa đây
-cái kính này tối quá sao thấy đường
-ko thấy anh bế đi
-cái gì đây?
-kem chống nắng
-tôi bị dị ứng-Vu Nhược hét toáng lên, khiến Khiêm phải bịt tai lại, anh loay hoay lau sạch mớ kem thì trên người Nhược bắt đầu nổi mẩn đỏ
-ko biết đâu, đền đi, như vầy sao dám gặp ai
-khi nào nó mới hết

-cỡ 1 ngày.

Nhược vừa trả lời xong anh liền lấy khăn ra quấn lên cô như một xác ướp Ai Cập vậy
-tôi ko đi với khuôn mặt này đâu
Khiêm như ko nghe cô, anh bế Nhược lên xe và chở cô đến nhà hàng
Nhược vừa bước xuống là đã bị người ta

nhòm, quê quá cô trở lại trong xe
-sao lại lên xe
-ko xuống đâu
-gì vậy cưng, anh đói lắm rồi
-ko xuống là ko xuống, anh mua đồ về nhà ăn
-nhưng anh muốn ăn ở đây-Khiêm tức nhưng vẫn cố nhẹ giọng với Nhược, nhưng Khiêm ko chịu nhường Nhược rút DĐ ra
Khiêm biết Nhược lại lấy mẹ anh ra dọa nên anh đành mua về nhà ăn
-chờ đi

12.

-sao chú ăn nhiều thế
-ai bào cưng ăn chậm
-nhưng đây là phần của tôi sao ăn cứ ăn hoài-Khiêm với tay múc một muỗng từ tô của Nhược sang tô mình, rồi ăn ngon lành
Chờ mãi thấy nhược vẫn còn chưa ăn xong, anh lấy một cái muỗng và ngồi tới gần cô rồi múc ăn
Hic hic
Nhược khóc ngon lành, khi thấy Khiêm cứ ăn của cô, cô cũng đói lắm chứ mấy bữa nay ăn đồ Khiêm nấu dở quá có ăn được gì đâu, Khiêm cũng thế anh lo chăm cho Nhược nên cũng ko để ý mình lắm
-thôi thôi, nín đi anh đền cho
Vừa nói đền Nhược nín liền, Khiêm ôm bụng cười, khiến Nhược đỏ mặt vì cô quá trẻ con
-đền đi
-đền gì?

-nhả ra
-dơ quá, làm như trẻ con lắm
-ko biết đâu
-vậy nhắm mắt lại đi
Nhược ko hề biết cô đang bị lừa, trong khi Khiêm được biết ko ai trẻ con như cô vợ của anh. Lại có vụ ăn rồi nhả ra nữa chứ
Khiêm vừa kề mặt sát cô thì đã bị Nhược cắn cho một cái ngay tay
-á…………á……..
-cho chừa, ko ngờ chú tính hôn tôi
-hôn ko thể làm đầy bụng tôi đâu
-thì đền gì?
-coi như chú nợ, khi nào đó tôi sẽ nói
-xưng tôi cơ đấy
-đầy uy lực luôn phải ko chú
-uhm, quả là đầy uy lực-Khiêm nói và chống tay lên cằm nhìn Nhược
Vừa lúc đó thì ĐT của anh reo
-way
Anh mắc cười Nhược nhái khi anh đang nghe điện thoại, cái miệng nhỏ của cô làm động tác khiến anh liên tục cười khi đang nói chuyện với cô bồ
-anh cười gì thế
-Nhược đừng làm nữa nếu ko muốn anh kiss em
Nhược bực mình khi nhắc đến kiss đến bây giờ cô đã bị anh trấn lột mất nụ môn đầu rồi
Khiêm chợt buồn khi thấy cô bỏ đi lên
-anh Khiêm ko nghe em nói gì hả
-sao
-tuần sau anh có rảnh ko
-ko anh bận sang pari
-anh sang đó hả, cho em theo với
-ko được, anh đi với vợ
-bỏ cô ta
-mẹ anh theo dõi
-em còn ko biết sao, việc cắt đuôi mấy tay thám tử đó đối với anh là chuyện nhỏ, chỉ tại anh ko muốn thôi
Liên cúp máy thật mạnh để cho Khiêm thấy cô đang giận anh, Khiêm thừa biết nên cũng ko thèm biện

minh.

13.
-sao em lâu thế
-chú chờ có một tí mà làm như già đi mấy tuổi lắm đó
-em là con rùa
-anh là con thỏ chậm nhất, kiêu nhất, chảnh nhất trong những con thỏ chậm tiêu nhất thế giới-Khiêm cười lớn khiến Nhược đỏ mặt
-cười gì?
-cưng bao nhiêu tuổi rồi mà trông cứ như trẻ con đó, anh chưa nghe tới con thỏ mà chậm tiêu cả
Thi ra anh hiểu lầm câu nói của Nhược


Nhược và Khiêm rời nhà ra sân bay
-chú-nhược hét lên và kéo tay Khiêm
-đừng gọi như vậy người ta cười anh đó
-ai?
Khiêm chỉ những người ngồi cùng khoang với anh, họ đang nhìn anh như muốn hỏi có chuyện gì xảy ra ko
-vậy chú muốn sao
-gọi anh đi
-ko, kì lắm-Nhược đỏ mặt rồi quay đi
Khiêm cẩm tay Nhược và bảo cô quay mặt về phía anh
-chú định làm gì?
-gọi anh đi
-ko
-anh
-ko
-anh
Khuôn mặt Khiêm áp gần Nhược khiến cô sợ quá
-gọi anh đi
-ko
-anh-cuối cùng Nhược cũng gọi được vừa kịp để Khiêm biết mà để khỏi hôn cô, nhưng anh ko kìm lại được đôi môi quyễn rũ đã làm một hành động mà Nhược gọi trơn tru từ “anh” quá dễ
-anh…………..anh…
Khiêm ko nói gì anh quay mặt đi chỗ khác, anh biết Nhược ko thích anh làm như thế, anh biết cô sẽ khóc, sẽ thét lên cho coi, lần nào hôn trộm cổ đều thế cả anh nghĩ thầm trong bụng, Nhược khóc thút thít và dần tức quá cô hét ầm lên. Khiến Khiêm ko còn mặt mũi nào, mọi người quay lại nhìn đôi vợ chồng mới cưới, nhưng Khiêm là người thông mình
-tại cô ấy vui quá khi được chồng hôn đấy mà
Khiêm vừa nói xong thì thấy cánh tay mình đau điếng lên, Khiêm biết Nhuợc lại vừa cắn anh mà
-anh ko giận đâu, em là 1 con cún dễ thương mà
Nhược ko nói gì, còn Khiêm thì cười với chiến thắng của mình
Sau một hồi tức với Khiêm, Nhược đã ngủ ngon lành trên vai Khiêm
-vợ iu
Nhược dụi dụi mắt, cô thấy Khiêm đang trước mặt mình
-đến rồi em có định xuống ko
-ko thì sao
-thì anh bế em xuống
-đố đó
Vừa dứt Khiêm đã bế Nhược lên
-bỏ em xuống
-ngoan nha cún
Khiêm chun mũi **ng mũi cô, khiến Nhược đỏ mặt, sao mà Khiêm tốt với cô thế anh có biết là cô đã thích anh rồi ko
-em có định xuống ko, hay là……
-đừng nghĩ là em muốn anh bế, cho em xuống đi
Khiêm cho cô xuống, hai người bắt xe về khách sạn
-em đừng có nhảy nhảy như vậy ***ng mặt đó
-kệ em
Nhược nhay lên nhảy xuống tấm nệm như người chưa được biết tới nó là gì, Khiêm vui vì thấy Nhược vui, anh cũng ko biết vì sao
-đói rồi đi ăn gì đi chú
-lại chú, mới xuống cái là ăn-anh nhéo mũi cô một cái thật nhẹ, Nhược trợn mắt lên nhìn
-thôi chìu con cún của anh, chúng ta sẽ đi ăn
Nhược rất vui, vui vì Khiêm và cô đã thân hơn, ko còn xa lạ như trước nữa

-em ăn từ từ thôi
-anh còn nhớ nợ em một việc ko
-em còn nhớ sao
-anh định xù hả
-ko, anh chỉ ko ngờ em lại nhớ thôi
-ngày mai chúng ta sẽ đi chơi
-được anh chiều em vậy
Nhược cười trông cô hồn nhiên quá, như thiên thần vậy, anh và cô thật khác nhau

-mấy giờ rồi
-6h
-cho anh nửa tiếng nữa đi
-ko kì kèo, anh dậy thay đồ đi rồi mà còn đi
-Nhược- anh kéo cô xuống giường ôm người Nhược rúc sau lưng cô mà ngủ tiếp
– đúng 30’


Trong lúc chờ Khiêm cô ngân nga bài hát mà cô thích nhất
-em hát hay quá
-vậy anh dậy đi-thì ra từ nãy giờ Khiêm giả bộ ngủ
-ko anh muốn ôm em
Nhược bực mình bỏ đi
-cho anh 10’ để tân trang
Nhược dừng lại, cô nhìn dáng vẻ Khiêm chạy vô toa-lét mà tức cười
-đừng cười anh-Khiêm đứng lại nhìn Nhược
-trông anh chả giống thường ngày tí nào
-sao ko giống
-anh thường ngày lịch sự kinh khủng nhưng bây giờ thì
Khiêm vội chạy vô toa-lét nhìn mình trong gương đúng là kinh khủng thiệt

-bây giờ chúng ta đi đâu
-những tùy anh
Ko nói gì Khiêm dẫn cô đi khắp nơi đến gần, Khiêm chỉ cho cô mọi điều bao giờ Nhược cũng ồ lên với vẻ ngạc nhiên ko khỏi làm anh buồn cười như anh luôn nhịn lỡ cô biết lại làm mặt lạnh thì chết ( Phượng chả có kinh nghiệm nên viết đọan này ko hay lắm^___^)
-em muốn ăn cái kia-Nhược chỉ tay về phía bên đường
-đứng đó anh đi mua cho
Khiêm chạy qua bên đường mua cho cô, anh quay lại đưa cho cô
-cái gì vậy
Khiêm ko trả lời mắt anh còn dõi theo cái gì đó, Nhược quay lại thì biết đấy là một cô gái, rất đẹp, cô nghĩ chắc Khiêm lại thích cô ta rồi, nhưng cũng đừng quá đến nỗi nhìn trước mặt cô chứ
-Nhược em về khách sạn trước đi
-anh đi gặp cô gái đó hả- Nhược rưng rưng nước mắt nhìn anh, Khiêm ko tỏ ra gì cả
-em nghĩ sao tùy
-cô ấy quan trọng hơn em hả
Anh ko nói mà nhìn nhược rồi đính chính
-cô ấy quan trọng hơn bất kì người con gái nào
-kể cả em
-đúng Chú Ơi Cháu Yêu Chú – Phần 3

Viết xong mới thấy sao mình viết dở 180 độ luôn hic hic
Muốn bỏ quá chả đi đến đâu cả
Ban đầu tính cho Vu Nhược có đứa con nữa cơ nhà nghèo rách mồng tơi rơi hột xòang luôn he he, nói vậy thôi nghèo mà rời hội xoàng chắc chỉ có thạch sùng
Phượng có một cái rất kém đó là trí nhớ nên Phượng hạn chế nhân vật, nên thành ra như thế này đó hic hic, Phượng bị ảnh hưởng nặng bởi ss Tiêu Hà (fan cực độc cửa ss đó), à còn bị ảnh hưởng bởi một người nữa người này chỉ viết được có một tác phẩm à nhưng phải công nhận hay kinh
Chắc bỏ của chạy lấy người quá

Vu Nhược chạy, cô chạy và khóc, rất lâu không ngừng lại, cô là gì kia chứ, chỉ là một món đồ trong tay Khiêm ko hơn ko kém

Việt Nam
-bố, mẹ sao rồi?
Bố Nhược ko nói gì mà chỉ khóc khóc, ông gục mặt xuống và khóc, Nhược quay sang hỏi Tùng và Thiên
-hai anh mẹ em sao rồi?
Thiên tới ôm chầm lấy cô và nói
-bác đi đến một

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT