watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6538 Lượt

như Jen, ko muốn nghĩ về quá khứ nữa.Hai người gặp nhau sẽ càng khiến cả hai tổn thương thêm mà thôi-Xiah gật gù.
-Cậu đang nói cái gì thế hả?-Mic ngạc nhiên.
-Chuyện của anh ấy thì hôm trước tôi đã nói rồi đúng ko?Nhưng mới hôm qua tôi phát hiện ra một chuyện…kì lạ đến khó tin.-Xiah đưa mắt nhìn mọi người.
-Trời ạ! Hoàn cảnh bi h của chúng ta chưa đủ rắc rối sao mà ông còn chơi trò trốn tìm vậy hả?Định tăng thêm phần kịch tính để viết thành truyện sao?Nói gì thì nói đại ra đi, cứ ấp a ấp úng mãi-Max nhảy dựng lên.
-Hôm qua về nhà chính, tôi tình cờ nhìn thấy ảnh cô em gái của anh Kuo.Các người ko thể ngờ được đâu, cô ấy với Jen giống nhau như đúc ấy.-Xiah nói bằng giọng trầm đều.
Xiah vừa dứt lời, cả 4 người kia (chính xác là 5 vì còn có tôi nữa) đều hướng ánh mắt về phía anh ta. Tôi có nghe nhầm ko đây? Cái gì đang diễn ra thế này? Tôi ngồi thụp xuống, nước mắt cứ trào ra. Tôi ko hiểu mình đã làm điều gì sai mà ông trời lại đùa giỡn tôi như vậy.Chỉ một chuyện của anh Song Chul đã đủ lắm rồi, vậy mà giờ đây lại còn….Có phải tôi đã sai lầm khi trở về lại HQ ko?Bây giờ thì thật sự đã quá sức chịu đựng của tôi.Tôi ko muốn ở lại nơi này nữa, tôi muốn trở về Mĩ.Ít ra thì ở đó tôi cũng sẽ ko phải chịu những nỗi dày vò đau đớn thế này.Cảm xúc của tôi lúc này cứ rối tung cả lên như một mạng nhện chằng chịt.Cảm động trước những gì mà 5 người này đã làm cho tôi, họ vì tôi, sợ tôi đau buồn nên đã cố giấu giếm mọi chuyện.Nhưng cũng rất giận bọn họ, chuyện của tôi để tôi tự giải quyết, tại sao lại tự tiện quyết định hết như vậy? Lại vừa cảm thấy đau đớn khi quá khứ mà bấy lâu nay tôi cố quên đi bây giờ lại được gợi ra.Lại vừa thấy đau thay cho người có tên là Kuo kia.Tôi đã quá hiểu cái cảm giác khi mất đi người mà mình yêu quý là như thế nào…
-Cậu đang đùa phải ko? Nó ko phải là sự thật đúng ko?-Hero nhào tới túm lấy cổ áo Xiah hỏi dồn dập.
Xiah ko nói lời nào mà chỉ quay mặt sang hướng khác thở dài, anh ta cũng ko đẩy Hero ra. Có lẽ tâm trạng của cả hai người đó hiện tại ko được tốt.Nên chẳng ai làm chủ được hành động của mình.
-Ông trời đang trêu đùa chúng ta đây mà.Hết cách rồi, chỉ còn có thể nói ra hết mọi chuyện với Jen mà thôi.-Mic lắc đầu ra vẻ ngán ngẩm.
-Nếu đúng như lời cậu nói ông trời quả thật muốn đùa thì tại sao chúng ta lại phải đầu hàng cơ chứ? Lực lượng hùng hậu thế này để làm cảnh sao? Chúng ta phải chơi đến cùng chứ? Và nhất định là phải chiến thắng rồi.-Uno nói cứng.
-Yeah! Lâu lâu mới nghe “sếp” Uno nói được một câu lọt lỗ tai.-Max vỗ vào vai Uno- Bảo vệ Jen là trách nhiệm và nghĩa vụ của mỗi chúng ta.Aiza, aiza, fighting!-anh ta đưa hai tay lên trời tỏ vẻ rất quyết tâm.
-Đang đóng phim sao? Sến thấy pà kố.Chuối cả buồng.-Mic liếc xéo.
-Này! Đang lúc nước sôi lửa bỏng thế này mà cậu lại làm nhụt chí tinh thần của mọi người là sao hả? Xử trảm bây giờ-Uno lừ mắt đe dọa.
-Thôi được rồi, đừng đùa nữa! nếu các cậu đã nói vậy thì chúng ta quyết định thế nhé.Từ giờ mỗi người đều phải trông chừng Jen, đừng để cô ấy đi lung tung, nhất là đến bệnh viện.Không khéo gặp anh ta thì nguy.-Hero dặn dò.
-Uhm.Phòng bệnh hơn chữa bệnh.-Xiah gật đầu.
-OK! Mọi chuyện kết thúc tại đây.Giải tán!-Uno phẩy tay.
5 người bọn họ đi ra và bắt gặp tôi. Sắc mặt ai cũng biến đổi, từ hồng hào chuyển sang tái xám, cắt ko còn giọt máu.Người thì cúi đầu, người thì quay mặt sang hướng khác, tất cả đều tránh nhìn thẳng vào tôi.Có lẽ họ sợ phải đối diện với tôi, với ánh mắt ko lấy gì làm “thân thiện” của tôi.Không một ai nói câu nào.Không gian xung quanh im lặng đến đáng sợ.Chúng tôi cứ đứng lặng im như thế…

Mất một lúc lâu tôi mới kiểm soát lại được hành động của mình.Tôi thở dài rồi quay lưng bỏ đi.Về phòng, tôi khóa chặt cửa và ngồi bó gối ở tronggóc phòng.Đèn ko mở, rèm ko kéo qua, căn phòng dần chìm vào trong bóng tối.Tôi phải làm gì đây bây giờ? Đối mặt với chuyện này ư? Ko, tôi ko có đủ can đảm. Vậy thì trốn tránh nó? Liệu có trốn được cả đời ko?…hàng đống câu hỏi cứ xoay quanh tôi mà lại ko có lấy một câu trả lời điều này làm tôi khó chịu vô cùng tận. Phải chi có một người ở bên cạnh lúc này, cho tôi một lời khuyên thì tốt biết mấy nhỉ?…
**********************************************
Tại phòng Max.
Đã 2 ngày trôi qua rồi mà Jen vẫn cứ tự nhốt mình trong phòng như thế.Cô ấy ko bước ra ngoài dù chỉ là nửa bước.Thậm chí thức ăn và nước uống cũng ko thèm **ng đến một miếng.Tôi rất muốn xông thẳng vào đó và lôi cô ấy ra ngoài nhưng lại ko có chìa khóa phòng.Duy nhất một mình Hero là có chìa khóa (phòng đó trước đây là của anh ta mà) nên 2 ngày nay chỉ có anh ta vào đó mà thôi. Mà cái ông Jae này cũng lạ thật! Thấy cô ấy như vậy thì phải an ủi hay khuyên nhủ thế nào chứ? Đằng này lại chỉ vào phòng, đưa thức ăn, nước uống, đứng

đấy nhìn Jen một chút rồi bỏ đi mà ko nói một lời nào. Hỏi anh ta thì anh ta lại bảo: “để cho Jen được bình tâm, như vậy sẽ tốt hơn cho cô ấy.” Hừ! cái đó mà tốt hả? có mà làm hại cô ấy thì đúng hơn. Hero ngốc! JaeJoong ngốc!
Còn 3 người kia nữa chứ. Chẳng ai thèm nói câu nào, ngay đến Uno là người hay đưa ra ý kiến ý cò nhiều nhất mà hôm nay cũng “tịt” luôn. Mặt người nào người nấy thì cứ ỉu xìu, bí xị như bánh đa nhúng nước. Tôi đến phát sốt với mấy ông già này.
Ở nhà đã thế, lên trường lại còn phải đối mặt với ông thầy Jung Hoon. Ông ấy cứ vặn vẹo đủ điều, xoay tôi như chong chóng.Nào là : “tại sao Jenny nghỉ? Cô ấy báo với em lúc nào? Bệnh có nặng lắm ko?…”.
Thầy gì mà hỏi lắm thế? Học sinh xin phép nghỉ là chuyện thường tình, đâu cần phải làm loạn lên như thế đâu? Đúng là đồ nhiều chuyện. Lại còn hai bà cô lắm mồm Moon và Song.Hết bám theo tôi hỏi đủ thứ rồi lại nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét, nghi ngờ.Nói thật ngay bây giờ đây tôi chỉ muốn đập đầu vô tường chết quách đi cho rảnh nợ.
Có nhiều lúc tôi tự nhủ rằng ko cần phải lo lắng cho cái con nhỏ cứng đầu, bướng bỉnh kia nữa.Vì dù sao tôi với cô ấy cũng có quan hệ gì với nhau đâu? Chuyện của Jen thì liên quan gì đến tôi? Nhưng đều ko làm được. Trong lòng vẫn cứ có cảm giác bất an, lo lắng.Ánh mắt vẫn cứ hướng về phòng cô ấy.Tôi bị bệnh gì đây hả trời?
Hôm nay là ngày thứ 3 Jen ở trong đó.Tôi cũng ko thể nào chịu đựng thêm cái cảnh này được nữa rồi. Vậy nên tôi bước đến phòng cô ấy.
-Jen! Max đây. Mở cửa mau lên, ra ngoài đây đi! Muốn trốn trong đó đến bao giờ đây? Bình thường cứng rắn lắm mà, sao đến khi xảy ra chuyện lại yếu đuối như thế hả? Em mà ko ra ngay là anh phá cửa xông vào đấy. Lúc đó thì em hết đời. Có nghe ko hả? Này! Đồ con rùa rụt cổ! Yêu nữ! Nữ tặc!…
Đe dọa ko xong, tôi chuyển sang dùng chiêu khích tướng.Vậy mà vẫn ko có tác dụng. Mặc dù tôi đã la hét khản cả cổ, đập cửa đến sưng vù cả hai tay cô ấy vẫn ko thèm đáp lại lấy một lời. Căn

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT