|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
nhà lại chìm vào trong yên lặng tĩnh mịch.
Hết cách rồi, chỉ còn có thể trông mong vào 4 người kia thôi.Nghĩ là làm, tôi rống lên thật to và đập vào cửa từng phòng một:
-Uno, Mic, Hero, Xiah! Tất cả ra hết đây đi!
-Điên à? Sao lại la lối om sòm lên như thế?- Mic thò đầu ra ngoài mắng xối xả.
-Bệnh thì cũng vừa vừa thôi.Rảnh quá ko có việc gì làm thì cũng đừng có làm phiền người khác chứ?-Uno gầm gừ.
-Muốn gì thì nói nhanh đi.Phiền thật!-Hero gắt.
-Lúc nào cũng khoái gây sự-Xiah lừ mắt.
Trời ơi! Tức nổ đom đóm mắt luôn. Tức xịt khói lỗ tai, tức ói máu. Tức quá đi!-Tôi nghiến hai hàm răng vào nhau để kiềm chế cơn giận của mình.
Người nhỏ tuổi nhất nhà là phải chịu đựng những điều thế này đây.Bọn họ ỷ lớn nên cứ nhè tôi mà bắt nạt, cứ đè tôi ra làm bia đỡ đạn, dùng tôi như một cái túi để xả cơn giận.Nhưng tôi lại chẳng dám cãi lại hay làm bất cứ chuyện gì để chống lại.Đời bất công thế đấy.
-Jen cứ như thế thì sẽ biến thành bộ xương khô mất!-tôi nhăn nhó.
-Ăn với chả nói.Bậy bạ hết sức-Xiah nhéo tai tôi một cái đau điếng.
-Bộ muốn trù ẻo cô ấy hả?-Uno cũng hùa vào, cốc đầu tôi thật mạnh.
-Tôi nói gì sai sao chứ? –tôi hét lên- các người cứ để cô ấy như thế thì trước sau gì cũng xảy ra chuyện à xem.
-Cũng đúng nhỉ, ăn cũng ko ăn mà uống cũng chẳng thèm uống. Nguy thật-Xiah trầm ngâm.
-Có ai có cao kiến gì ko?-Mic hỏi mà ánh mắt cứ hướng về phía Hero.
-Đừng có nhìn tôi. Nếu có cách gì thì tôi đã dùng từ lâu rồi chứ ko phải đợi đến tận bây giờ đâu.10 năm trước cô ấy cũng tự nhốt mình trong phòng như thế.Tôi đã sợ chuyện này sẽ lặp lại nên mới bảo các cậu đừng cho cô ấy gặp Kuo.Nhưng giờ thì…-anh ta thở dài.
Đến Hero mà cũng bó tay thì chúng tôi còn có hy vọng sẽ đưa được cô ấy trở lại cuộc sống bình thường ko? Tôi cứ tưởng anh ta là người hiểu Jen nhất, là người mà cô ấy nghe lời nhất nhưng hóa ra lại ko phải. Anh ta cũng có lúc phải thất bại thê thảm như thế này.Quái thật! đáng ra tôi phải buồn vì ko còn người giúp được cô ấy chứ? Tại sao trong lòng lại thấy vui và hả hê như thế này nhỉ? Tôi…tôi trở thành một người xấu xa từ bao giờ vậy?
-Nhất định là phải còn cách gì chứ? Ko lẽ cứ để cô ấy một mình chịu đựng như vậy sao? –Uno nhìn chúng tôi bằng ánh mắt dò hỏi.
-Cứ kéo cô ấy ra ngoài trước cái đã! Rồi sau đó chúng ta sẽ tùy cơ ứng biến-tôi đề nghị.
-Cách này ko phải là ko khả thi, chúng ta sẽ ở bên cạnh, mỗi người một câu an ủi, làm cô ấy quên đi buồn phiền, vui vẻ trở lại-Uno thêm vào.
-Nhưng…-Hero lên tiếng.
-Cậu làm ơn đừng có bàn lui nữa được ko? Chỉ có việc đối mặt với quá khứ thì mới có thể giúp Jen được thôi-Mic ngắt lời Hero.
-Đúng vậy! chứ anh cứ để Jen một mình như thế rồi lại bắt cô ấy phải quên đi mọi chuyện là ko ổn đâu.Nó giống như việc chữa bệnh mà ko chữa tận gốc vậy.Lâu lâu bệnh cũ lại tái phát thì mệt lắm-Xiah giảng giải.
-Thôi cho tôi xin đi ông bác sĩ tương lai.Đúng là bệnh nghề ngiệp, đi đâu, làm gì cũng có thể liên tưởng đến bệnh.-tôi nhăn mặt.
-Nào mọi người! đến giờ thực hiện nghĩa vụ cao cả rồi, đi thôi!-Uno nói rồi dẫn đầu đi đến phòng Jen.Max.
Khi chúng tôi vừa bước đến trước phòng Jen, Uno đang định gõ cửa thì bỗng nhiên từ bên trong, cô ấy đẩy cửa bước ra.Nhìn thấy chúng tôi cô ấy có vẻ hơi ngạc nhiên.Chỉ mới có 3 ngày mà Jen như trở thành một người hoàn toàn khác.Người thì gầy hẳn đi, khuôn mặt cũng ko còn tươi tắn, hồn nhiên nữa.Ngay cả nở một nụ cười giờ đây cũng khó khăn với cô ấy.Đôi mắt vô hồn, ko có một chút sức sống.Nhìn cô ấy lúc này, tôi lại cảm thấy giận người có tên Song Chul ghê gớm.Anh ta là gì mà có thể khiến cho Jen trở nên thế này?Anh ta chẳng đẹp (vì giống Kuo mà) thậm chí còn thua cả tôi nữa ấy chứ (cái này nên xem lại).Lại còn chẳng giỏi giang gì, chỉ là một người làm ở vườn táo thôi.Thế mà Jen lại đề cao anh ta, đau khổ vì anh ta…
Ôi thôi chết!Mình đang nghĩ gì thế này? Xúc phạm người đã khuất là ko nên.Max ơi, mày điên mất rồi.Anh Song Chul ạ! Xin lỗi, nãy h tôi nói những điều bậy bạ nên anh đừng để bụng nhá, coi như tôi chẳng nói gì cả.-đang “lên án” Song Chul thì tôi bỗng giật mình và chợt nhớ ra anh ta đã thành người “thiên cổ” từ lâu rồi thế nên nhanh chóng rút lại lời nói của mình.
-Chúng ta nói chuyện một chút có được ko?-Jen đột nhiên lên tiếng.
-Uh, vừa hay bọn anh cũng có chuyện muốn nói với em.Chúng ta xuống lầu đi.-Uno đáp và nhanh chóng bước đi.
———————————————–
Tại phòng khách.
-Chuyện anh Song Chul giống người có tên Kuo là thật sao?-Jen hỏi.
Cả căn phòng im lặng đến đáng sợ.Hình như ko ai có ý định trả lời câu hỏi ấy của Jen thì phải.Có lẽ là vì mọi người nghĩ Hero hiểu mọi chuyện rõ nhất nên nhường cho anh ta nói.Nhưng xem ra, anh ta cũng ko định mở miệng.
-Đây là ảnh của Kuo.Em cứ xem thì sẽ rõ-đột nhiên Hero rút trong túi ra một tấm ảnh và đưa cho Jen.
Khuôn mặt cô ấy thoáng biến sắc khi nhìn thấy tấm ảnh ấy.Sự xúc động hiện rõ trên khuôn mặt của cô ấy, hai giọt nước mắt long lanh rơi ra.Tự dưng lòng tôi lại quặn đau.Ngay bây giờ đây tôi rất muốn siết chặt cô ấy vào vòng tay của mình nhưng ko thể.Vì ở đây ngoài tôi và cô ấy ra còn có cả 4 người kia nữa.Mà bọn họ cũng lạ thật.Rõ ràng lúc nãy hùng hổ lắm mà, nhất là Uno bảo nhất định sẽ an ủi và làm cho Jen vui trở lại.Thế mà giờ người nào người nấy lại im thin thít thế kia.Nhưng nói thì nói thế thôi chứ tôi cũng có hơn gì?nãy giờ tôi cũng có dám nói tiếng nào đâu.Bởi vì tôi thấy mọi điều nói ra ngay bây giờ đều vô duyên và ko có tác dụng.Chính xác hơn là không biết nên bắt đầu như thế nào, nói ra sao, nói điều gì.Thế nên đành “câm nín”.
-Các anh đang nói dối em đúng ko? Người này ko phải chỉ giống anh Song Chul mà thật sự chính là anh ấy, đúng ko? Anh ấy vẫn còn sống có đúng ko?-Jen hỏi dồn dập.
-Em bình tĩnh đi! Mọi chuyện đều là sự thật, bọn anh ko dối em điều gì cả-Uno trả lời một cách khổ sở.
-Thôi được rồi, nếu em vẫn ko tin thì anh sẽ đưa ra bằng chứng.-Xiah thở dài- Cách đây 10 năm, lúc Song Chul đang sống cùng em và Hero ở vườn táo thì Kuo lại đang đi du học bên Mĩ.Điều này anh khẳng định luôn đó.Hai người bọn họ ko những chỉ là hai người khác nhau mà lại còn ko hề có bất cứ một mối quan hệ gì đặc biệt nữa. Theo anh được biết thì năm ấy công ty của gia đình anh Kuo bị phá sản, bố anh ta vì thế mà tự vẫn, mẹ cũng vì quá đau buồn nên cũng ra đi.Họ hàng đều quay lưng lại nên anh ta phải đi lang thang khắp nơi này đến nơi khác.Rồi sau đó anh ta được đưa vào trại trẻ mồ côi.Ở đấy bố anh đã gặp được anh ta và nhận làm con nuôi.Sau đó bố anh đã đưa Kuo qua Mĩ để du học.Đấy là toàn bộ những thông tin của Kuo.Bây giờ thì em tin rồi chứ?-Xiah kết thúc câu chuyện, quay sang nhìn Jen hỏi.
Cô ấy ko trả lời mà quay mặt sang hướng khác để giấu những giọt nước mắt đang lăn dài.Lúc đầu mới nghe Xiah kể về chuyện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




