|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
của anh Kuo thì tôi, Uno, Hero và cả Mic đều chảy nước mắt.Ko ngờ anh ta lại có một tuổi thơ bất hạnh đến vậy.Đây là lần thứ hai được nghe mà vẫn cảm thấy buồn quá mức.Có lẽ Jen cũng vậy, mà cũng có thể là vì cô ấy đang phải đối mặt với sự thật về Song Chul, cô ấy buộc phải tin chuyện anh ta đã ra đi là thật.
-Vậy còn em gái của Kuo, người mà các anh bảo rất giống em?-cô ấy đưa tay lau nước mắt và hỏi tiếp.
-Chuyện này…em ko nên biết thì hơn.Nó cũng ko quan trọng lắm đâu.-Mic ái ngại đáp.
-Lại định tiếp tục giấu em chuyện gì nữa đây?-cô ấy nhìn chúng tôi bằng ánh mắt trách móc.
-Cô ấy tên Jane.Nghe bảo từ nhỏ cô ấy đã ốm yếu và bệnh tật suốt.Rồi lại thêm chuyện gia đình như thế và nhất là cô ấy cùng Kuo đã phải sống trong sự rét buốt, đói khát trong khoảng thời gian khá dài.Thế nên trước khi họ được đưa vào trại trẻ mồ côi, Jane đã ko chống lại được bệnh tật và…và…-nói đến đây thì Xiah lại ngập ngừng, ko nói tiếp được nữa.
-Nói vậy có nghĩa là cô ấy cũng đã mất cách đây 10 năm?-Jen hỏi bằng giọng nghèn nghẹt.
Tôi ko thể hiểu tại sao trên thế giới này lại có nhiều chuyện hết sức kì lạ như thế.Tại sao Kuo lại giống Song Chul; tại sao Jen lại giống Jane? Tại sao người đang sống lại mang khuôn mặt của người đã ko còn trên cõi đời này nữa? Và tại sao lại cho Kuo và Jen gặp nhau để rồi cả hai lại phải chịu đựng những nỗi đau dày vò thế này?Ông trời đang muốn đùa giỡn với chúng tôi thật sao?
-Đúng thế.Hình cô ấy đây-Xiah lục túi rút ra một tấm hình của Jane.
-Dẹp đi! hình ảnh cái gì chứ? Lắm chuyện-Uno giật phắt lấy tấm ảnh và giấu đi.-mọi chuyện đến đây kết thúc được rồi.Em đừng bận tâm về nó nữa, cũng đừng suy nghĩ nhiều. Từ giờ hãy bỏ lại sau lưng hết mọi chuyện đau buồn đi, hãy bắt đầu lại cuộc sống mới của mình, nơi em có thể được vui vẻ, hạnh phúc. Được chứ? -Uno siết chặt lấy hai bàn tay Jen.
Cô ấy ko nói gì mà chỉ nhẹ nhàng rút tay mình ra khỏi tay Uno.Jen đứng dậy và bước nhanh về phía cửa.Tôi lập tức đuổi theo và giữ cô ấy lại.
-Em định đi đâu chứ?-tôi hỏi.
-Em chỉ là muốn ra ngoài đi dạo thôi mà.Ko sao đâu-Jen đáp.
-vậy bọn anh đi với em-4 người còn lại cũng lập tức đứng lên và tiến đến chỗ chúng tôi.
-Ko cần phải vậy! Em đâu phải là đứa con nít lên 3 mà ko biết tự lo ình? Mọi người yên tâm, em sẽ ko làm điều gì dại dột đâu, cũng chẳng bay hơi mất đâu.-cô ấy vừa nói vừa gạt tay tôi ra.
Nói rồi cô ấy bước đi.Cănphòng giờ đây chỉ còn lại 5 người con trai chúng tôi.Mọi chuyện đã giải quyết xong cả rồi mà tại sao mọi người vẫn ko cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng được nhỉ? Mà ngược lại tất cả đều cảm thấy lo lắng thêm.Nỗi buồn của Jen đã lây lan sang chúng tôi từ khi nào ko biết.
-Để cô ấy đi như vậy có được ko? Tôi lo lắm –tôi nhăn nhó.
-Hay là chúng ta đi theo sau quan sát cô ấy vậy-Uno đề nghị.
-Ko cần! Jen đã hứa thì nhất định làm được.Cô ấy nhất định sẽ trở về bình an mà-Hero lên tiếng ngăn lại.
-Đúng thế, vả lại cũng nên để cô ấy có thời gian để mà bình tâm trở lại.Bao nhiêu là chuyện như thế chắc Jen cũng bị sốc ít nhiều-Xiah thêm vào.
-Thôi mọi chuyện qua rồi. Mọi người cũng nên quên hết đi, trở lại cuộc sống vui vẻ như thường lệ.Như thế sẽ tốt hơn cho 5 người chúng ta và cả Jen nữa.Để xem nào, hôm nay là thứ 7 đúng ko? Phải tổng vệ sinh nhà cửa đi chứ nhỉ?Xem này, bụi bẩn khiếp chết được-Mic đưa miệng đến gần cái bàn, thổi phù một cái, bụi bay mù mịt-tôi lo phần bếp, Xiah và Uno dọn dẹp các phòng ngủ.Max và Hero làm những chuyện vặt còn lại –Mic phân công.
Anh ta dứt lời thì mọi người đều đi làm công việc của mình mà ko ai phàn nàn lấy một câu.Bình thường chắc đã cãi nhau chí chóe lên rồi.Có lẽ ai cũng muốn làm một cái gì đó để quên đi mọi chuyện, bắt đầu lại cuộc sống thường ngày.Còn Jen thì sao nhỉ? Liệu sau khi đi dạo một vòng về thì cô ấy có thể lại trở về là một cô gái ngang bướng (đôi khi lại còn đanh đá và dữ tợn nữa), hồn nhiên như trước đây ko?
************************************************** *
Jen.
Bước ra khỏi nhà rồi mà tâm trạng tôi lúc này vẫn cứ rối bời.Cứ nghĩ chỉ cần ra ngoài hít thở chút không khí trong lành sẽ có thể bình tâm trở lại nhưng đâu lại hoàn đấy, chẳng khá hơn được là bao.Tôi ko hiểu sao lòng mình lại cứ day dứt ko yên.Hết nghĩ về anh Song Chul lại nghĩ về Jane-người có khuôn mặt giống tôi.Và rồi lại nghĩ về Kuo.Với tôi, anh Song Chul ko phải là người thân trong gia đình, vậy mà khi anh ấy ra đi tôi lại đau đớn như thế này, huống gì với Kuo, Jane lại là em gái và cũng là người thân duy nhất còn lại của anh ta.Không biết khi ở bệnh viện nhìn thấy tôi, anh ta có tâm trạng giống như tôi bây giờ không nhỉ?…Càng nghĩ lại càng tò mò, thắc mắc.
Tôi cứ bước đi như một người mộng du, ko định hướng, ko mục đích.Đến khi giật mình thì thấy mình đã đứng trước cổng bệnh viện từ lúc nào rồi.Không hiểu “ma đưa lối quỷ dẫn đường” thế nào mà tôi lại đến đây cơ chứ?Đứng chần chừ một hồi lâu ở đó, tôi quyết định đi về.Không ngờ vừa quay gót định đi thì Song Chul…À ko! Đúng hơn là Kuo đi ngang qua trước mắt tôi.Anh ta có vẻ rất vội vàng, chẳng để ý gì đến xung quanh nên chẳng thấy tôi.Như có một cái gì đó thúc giục, tôi bước theo anh ta một cách vô thức.
Kuo bước vào một phòng bệnh, tôi thì chỉ dám đứng ở ngoài, hé cửa nhìn trộm mà thôi.Con người này giống Song Chul một cách kì lạ.Từ khuôn mặt, ánh mắt đến cả giọng nói.Không hiểu sao giờ đây, sau khi đã được tận mắt nhìn thấy anh ta, tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, nỗi đau dường như được xoa dịu .Có lẽ bởi vì chỉ cần nhìn anh ta, tôi sẽ có được cảm giác anh Song Chul vẫn còn có mặt trên thế giới này.Thế nhưng sao trong lòng vẫn như còn vương vấn một chút gì đó khúc mắc mà chưa giải quyết được vậy nhỉ? Nhưng thôi, thế này là tốt rồi.Anh ta bây giờ đang vui vẻ làm việc, còn tôi cũng khá hơn thế nên có lẽ chúng tôi ko gặp nhau thì sẽ tốt cho cả hai. Tôi đã trốn chạy quá khứ 10 năm rồi. Bây giờ là lúc cần phải chấp nhận nó.Bên cạnh tôi còn có biết bao nhiêu người, ko phải sợ gì hết.Hoặc là bây giờ hoặc là không bao giờ.Bắt đầu từ giờ phút này, tại nơi đây, tôi sẽ vứt bỏ hết mọi đau khổ, buồn phiền và bắt đầu lại cuộc sống của mình. Tôi khẽ nở một nụ cười và bước đi…
Bỗng nhiên cánh tay tôi bị ai đó giữ chặt.Xoay người lại thì thật bất ngờ, người đang đứng trước mặt tôi đây chính là Kuo.Anh ta sao lại thấy tôi được nhỉ? Rõ ràng là tôi đã “nấp” kĩ lắm kia mà?Tôi bất ngờ đến mức miệng cứ cứng lại, ko thể nói được lời nào.
-Đã cất công đến đây rồi sao lại bỏ về như thế?-Kuo hỏi.
-À…em…em-tôi ấp úng ko nói được thành câu.
-Anh mời em một ly coffee được chứ?
-…Vâng-sau một hồi đắn đo, cuối cùng tôi cũng gật đầu đồng ý.
Anh ta đưa tôi đến phòng làm việc của mình.Chúng tôi ngồi đối diện nhau, ko ai nói một lời.Ko hiểu sao tôi lại ko dám nhìn thẳng vào anh ta, trong khi đó Kuo lại luôn hướng ánh mắt về phía tôi.Tôi né tránh nó bằng cách quay mặt sang hướng khác.
-Nghe bảo em là người quen của Su.Lần trước chúng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




