|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đồn cảnh sát ngay lập tức vì tội quấy rối trật tự thì nguy…
Ngay bây giờ đây tôi đang đứng trước cửa nhà anh ta.Phải gọi là một căn hộ chung cư thì đúng hơn.Mỗi lần đưa tay lên định nhấn chuông thì tôi lại ko đủ can đảm nên đành phải hạ tay xuống lại.Dù gì thì chúng tôi cũng có quan hệ ko được tốt đẹp lắm (hễ thấy mặt nhau là gầm gừ còn gì?) vậy nên cũng hơi ngại.Đắn đo một hồi, cuối cùng tôi cũng đành phải lấy hết can đảm để đối mặt với tình huống trắc trở này.
Sau khi chuông cửa vang lên, ngay lập tức bên trong liền có tiếng động.
-Cậu tìm ai?-Jung Hoon bước ra và hỏi bằng giọng khó chịu.
-Em là Hero, gặp thầy một lát được ko?-tôi đáp một cách lễ phép.
-Vào nhà đi!-anh ta nói một cách lạnh lùng.
Tôi theo chân anh ta bước vào nhà.Ko có Jen!Vậy thì chỉ còn một nơi duy nhất đó là nhà Bi.Ngay bây giờ tôi muốn phi thẳng đến nhà Bi nhưng vì đã lỡ vào đây rồi nên đành phải ngồi một chút rồi mới đi được.
Nhìn quanh căn nhà.Cả 4 bức tường, trên bàn, và cả giường ngủ toàn là hình chụp anh ta với Jen.Thật sự là rất ngạc nhiên.Vẫn biết họ là anh em nhưng sao tự dưng trong lòng tôi lại cảm thấy ghen tức một cách kì lạ.Nhưng chắc chắn đó ko phải là một cảm giác vô lí vì dù anh em có thân thiết với nhau cách mấy cũng chẳng ai lại đi treo đầy hình trong phòng như thế.Họa may chỉ có những người đang yêu nhau thôi.Mà ko những vậy, trong ảnh, Jen và anh ta trông rất là …Ôi trời ơi! Cũng chẳng biết phải diễn tả thế nào cho đúng nữa.
-Cạch…-Jung Hoon đặt trước mặt tôi một cốc trà cắt ngang dòng suy nghĩ-Có chuyện gì?-anh ta lên tiếng hỏi.
-À! Em định đến để hỏi vài điều về chuyến du lịch sắp tới của lớp em và lớp thầy ấy mà-tôi đáp
-Chỉ thế thôi sao? Vậy thì để mai cũng được, vội gì mà nửa đêm lại đến nhà tôi thế này?-Jung Hoon ngạc nhiên.
-Tại vì dạo này đầu óc em hơi có vấn đề nên khi nào nhớ thì làm liền chứ ko lại quên mất thì nguy.Với cả cũng gần đến ngày đi rồi mà vẫn chưa có dự định gì chính xác-tôi trả lời một cách trôi chảy (trên đường đến đây đã tập dượt kĩ rồi mà).
-Nhưng chẳng phải cậu với Max cùng nhà sao?dù gì cậu ta cũng là lớp trưởng. Bàn bạc với cậu ta thì tiện hơn chứ? Còn nếu ko thì đến gặp Je…-anh ta bỏ dở câu nói.
Nhưng tôi cũng biết Jung Hoon định nói gì.Jen là bí thư của lớp vậy nên đúng là tôi cũng nên bàn bạc với cô ấy.Tuy nhiên tại sao anh ta lại xử xự như vậy?tại sao lại phải lúng túng như thế?
-Vậy thì em xin phép về ạ!-tôi đứng dậy.
-Uhm.Tôi ko tiễn.-anh ta gật đầu.
Tôi bước ra rồi mà vẫn còn tim đập chân run.Quả thật gừng càng già càng cay.Jung Hoon ko dễ bị tôi đánh lừa như hai con bé kia.Anh ta cứ vặn vẹo đủ điều và ánh mắt nghi ngờ cứ nhìn thẳng vào tôi khiến tôi khó chịu vô cùng.Chẳng biết là nếu ở lại thêm chút nữa thì tôi có “phun” ra sự thật hay ko đây nữa….
Nhà Bi đây rồi! Lần này thì phải kiếm lí do gì đây? Nếu mà lí do ko hợp lí thì chắc anh ta sẽ “làm thịt” tôi quá!.Nghĩ mà xem, nửa đêm nửa hôm bị dựng dậy bởi “kẻ thù” (thì DB với anh ta đang cạnh tranh mà) mà lại ko rõ nguyên nhân thì đến thần thánh cũng “nổi khùng” chứ huống gì Bi.Và lúc đó tôi sẽ…ko còn manh giáp.Mặc dù gia đình tôi và gia đình anh ta cũng khá thân thiết nhưng tôi lại chưa gặp anh ta lần nào nên cũng chẳng dễ gì mà kiếm được một lí do chính đáng.Đã vậy giờ đã hơn 11h đêm rồi.Thật nan giải!Nhưng nhất định phải tìm cho bằng được Jen.Thế nên tôi rũ bỏ hết mọi nỗi “lo lắng vu vơ” của mình và nhấn chuông.
Anh ta mắt nhắm mắt mở ra mở cửa và chưa kịp để tôi nói câu nào đã mắng sa sả vào mặt tôi:
-Biết giờ là mấy giờ ko? Khùng thì cũng vừa vừa thôi! Ko ngủ được thì phải để cho người khác ngủ chớ?
Anh ta công nhận dữ dằn thật.Chắc là Jen cũng bị ảnh hưởng ít nhìu tính cách này của anh ta đây!-tôi rùng mình.
-Thật ra thì tôi có chuyện muốn nói-tôi lên tiếng.
-Huh? Cậu… cậu… là…-giờ anh ta mới tỉnh hẳn.Bi nhíu mày, chỉ tay vào mặt tôi.
-Là Hero-tôi đáp.
-Hừm! đến đây làm gì? Định gây chuyện sao?-anh ta gằn giọng.
-Ko phải! tôi đến đây để hỏi thăm sức khỏe hai bác thôi.-tôi phân trần.
-Cái gì? Hai bác nào? Bố mẹ tôi hả?-anh ta hỏi dồn dập.
-Vâng-tôi gật đầu.
-Bố mẹ tôi thì liên quan quái gì đến cậu mà hỏi?-Bi liếc xéo.
-thì tại vì bố mẹ tôi muốn hỏi thăm.Chắc anh biết ông bà Kim….-tôi đành phải dùng đến bố mẹ tôi để làm là chắn.
-Hả? vậy ra cậu là cái thằng nhóc ở vườn táo cùng với em gái tôi đó sao?-anh ta tròn mắt nhìn tôi.
-Uhm-tôi gật đầu
-Trời ạ! Sao con bé Jenny lại chẳng nói gì thế nhỉ?Thật là…-anh ta lầm bầm trong miệng- À! Quên mất! vào nhà đi.-anh ta kéo tôi vào trong.
Vẫn ko có Jen!Đến lúc này thì tôi đã bất lực rồi.Ngay cả nhà Bi mà cô ấy cũng ko đến nữa thì thật sự tôi cũng ko còn nghĩ ra được nơi nào nữa.
Tôi với Bi ngồi nói qua nói lại vài ba câu hỏi thăm mà mọi người vẫn hay làm.Hóa ra trước giờ anh ta ko biết tôi chính là người đã sống cùng với Jen ở vườn táo năm đó.Tôi cứ tưởng cô ấy đã nói cho anh ta rồi, nhưng ko ngờ…Tại sao Jen lại phải giấu nhỉ?
-Mà này! Sao đang đêm đang hôm lại đến nhà tôi chỉ để hỏi chuyện sức khỏe bố mẹ tôi thế?Chắc là phải còn chuyện gì nữa đúng ko?-Bi hỏi bằng giọng nghi ngờ.
-Chỉ nhiêu đó thôi-tôi đáp- cách đây 2 tuần bố mẹ tôi ở Pháp có nhờ tôi đến đây hỏi thăm hai bác nhưng tôi lại quên khuấy đi mất. Sáng sớm mai họ lại về nước mất rồi mà tôi lại chưa có “thông tin” gì, thế nên đành phải làm phiền anh thế này.Anh cũng biết đấy, các bậc phụ huynh thì lúc nào cũng khó tính.-tôi nhăn mặt.
-Ra thế-anh ta gật gù
Tôi ngồi khoảng 20 phút thì đứng dậy ra về.Ngay lúc này đây tôi đang mong chiếc điện thoại reo hơn bao giờ hết nhưng nó lại cứ im lìm.Tôi phóng xe như bay về SMTown với hi vọng bọn kia sẽ tìm được Jen.
*******************************
Max.
Tôi nãy giờ đã vòng qua vòng lại tất cả bến xe buýt, ga tàu điện mà Jen có thể đi ba bốn vòng rồi mà vẫn ko thấy cô ấy.Cứ tìm như thế này là ko ổn rồi.Để xem nào, những chỗ mà tôi và cô ấy đã đi cùng với nhau là…Yes! Là khu phố đi bộ!.Ko chắc lắm nhưng cứ đến thử xem sao.Không hiểu sao trên đường đến đấy tôi lại có một hy vọng đến cháy bỏng có thể thấy Jen ở đó.Lại vừa lo sợ, vì nhỡ đâu chỉ có một mình tôi là nhớ về những nơi mà chúng tôi đã cùng đến với nhau thôi thì sao?nhỡ đâu cô ấy lại quên mất thì sao? Vì suy cho cùng thì tôi có là cái gì của cô ấy đâu mà bắt cô ấy phải nhớ chứ? Thế nên trong lòng hồi hộp, căng thẳng đến ko thở được.
Đến nơi, tôi chạy như bay đến tất cả những hàng quán mà tôi và Jen đã từng đến, và cả cái công viên mà lần đầu tiên trong đời tôi nói ra những lời thật lòng với một cô gái (là Jen).Thất vọng tràn trề, lại thêm một chút hụt hẫng.Cô ấy ko hề đến đây.Không hiểu sao trái tim tôi lại nhói đau thế này
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




