watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6551 Lượt

giờ cậu ta chưa từng tiết lộ một chút gì về nơi này hết? Có phải nơi này là nơi bí mật của hai người bọn họ ko? Oh my God, cái đầu tôi như muốn nổ tung ra rồi.
Chúng tôi đã có mặt đông đủ trước cửa của ngôi nhà đó.Bên trong ko có ánh điện.Hơn bao giờ hết, lúc này tôi lại hy vọng Jen ko có ở trong đó. Khi Hero vừa mở cửa, trái tim tôi lại đập nhanh như thể muốn rớt ra ngoài, hồi hộp, căng thẳng…
***********************************
Jen.
Tôi ngồi bó gối trên ghế shopha, đèn ko mở.Đầu óc lúc này cứ trống rỗng.Ko biết từ bao giờ mỗi khi gặp chuyện gì ko vừa ý thì tôi lại tự nhốt mình vào trong phòng tối.Ở một mình trong bóng đêm lại khiến tôi dễ chịu hơn và suy nghĩ thông suốt hơn.Hôm nay tuy ko có chuyện buồn nhưng trong người cảm thấy mệt mỏi quá nên tôi đến đây để hít thở gió biển, ngồi trong bóng đêm để đầu óc được thanh thản hơn vậy mà dù có nhắm mắt lại vẫn ko tài nào ngủ được.Trong lòng dường như có một chút mong muốn nhưng chỉ mơ hồ thôi đó là có thể được nhìn thấy Hero, nghe giọng nói ấm áp và nụ cười của anh ấy.Nhưng tôi biết đó chỉ là một ước mơ xa xỉ.Làm sao anh ấy lại có thể vì tôi mà đến tận đây? Và có khi anh ấy cũng chẳng còn nhớ đến nơi này nữa ấy chứ.
Bỗng nhiên cánh cửa hé mở, đèn được ai đó bật lên.Vì cả ngày ở quen trong bóng tối nên tôi bị lóa mắt thế nên đành phải nhắm nghiền hai mắt lại.
-Jen?-5 giọng nói quen thuộc cất lên cùng một lúc.
Rất bất ngờ lại vừa vui sướng vì giấc mơ tưởng như ko bao giờ thực hiện được lại thành sự thật.Và ko chỉ có Hero thôi, mà tất cả đều vì tôi mà đến đây, thật ko thể ngờ được.Tôi mở mắt ra nhìn 5 người bọn họ.Người nào cũng trông bơ phờ, mệt mỏi.Tất cả là đều tại tôi

ko tốt, hại họ thành ra thế này.Tôi ko thể làm chủ được cảm xúc của mình nữa rồi.Tôi khóc òa lên như một đứa bé.Nhưng lần này ko phải khóc vì đau buồn mà là khóc vì hạnh phúc.
-Sao thế? Em đau ở đâu à?-Hero vội vàng chạy đến bên tôi.
-Nè, nín đi! em khóc trông xấu lắm-Xiah nhăn mặt nói.
-Đúng đấy.Với lại con gái mà mít ướt thì chẳng dễ thương chút nào đâu-Mic từ đâu chen vào.
-Hay là có thằng nào bắt nạt em? Nói anh biết đi, anh sẽ “dần” nó một trận tơi tả ko còn manh giáp.Bảo đảm nó về nhà bố mẹ sẽ ko nhận ra được con mình nữa ấy chứ.-Uno nói bằng giọng sốt sắng.
-Hay là em đói? Để anh lấy cái gì đó cho em ăn nhé? Ở đây anh có nhiều thức ăn lắm nè.Kẹo mềm, kẹo cứng, kẹo dẻo, chocolate, bánh…-Max lôi trong túi áo + quần của mình ra một đống thứ đặt trước mặt tôi.Và hình như chưa có dấu hiệu nào chứng tỏ anh ta sẽ dừng cả.
-Trời ơi! Thôi giùm đi.-tôi cắt ngang lời Max vì biết nếu để anh ta tiếp tục thì chúng tôi sẽ bị chết chìm trong cái đống bánh kẹo của anh ta mất-Em xấu, em ko dễ thương liên quan gì đến các anh mà nói chứ?Thằng nào dám **ng vào em xem nào, em xử đẹp nó lun, cho vào quan tài nằm từ đời nào rồi, cần gì nhờ đến người khác.Và nhất là em ko thix đồ ngọt, ghét cay ghét đắng bánh kẹo-tôi gắt um lên trước những câu hỏi hết sức “tưng tửng” của bọn họ. Xả giận xong rồi lại gân cổ lên mà…khóc típ.-oa…oa…oa…
5 người bọn họ đưa mắt ngơ ngác nhìn nhau trước thái độ đó của tôi.Họ thôi ko nói nữa mà chỉ im lặng ngồi đó nhìn tôi khóc.Tất tần tật những buồn, đau, giận hờn, phiền muộn…đều theo nước mắt chảy ra ngoài hết. Giờ đây tâm trạng của tôi tốt hơn bao giờ hết.Tự dưng tôi lại cảm thấy buồn ngủ kinh khủng.Thế rồi tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào ko hay…
***************************
Hero.
Đang ngồi thì đột nhiên Jen từ từ dựa vào người tôi.Nhìn qua thì thấy cô ấy đã ngủ từ lúc nào.Cái kiểu đang nói chuyện lại lăn quay ra ngủ thì đích thị là thuộc bản quyền của Jen.Nhưng tôi lại cảm thấy cô ấy như thế rất đáng yêu mới chết chứ.
-Này Jen, em có biết em biến mất làm bọn anh lo lắng lắm kohả? Lần sau ko được làm thế nữa nghe ko?-Uno bất ngờ lên tiếng.Cậu ta nói bằng giọng trách móc.
-Trời ạ! Ngủ mất tiêu rồi.-Xiah quay sang nhìn Jen và thốt lên.
-Thật điên lên với con bé này.Người gì mà vô tâm đến thế.Khiến cho người khác phải khổ sở mà vẫn ngủ ngon lành được.-Max lắc đầu ngán ngẩm.
-Ai lại ngủ mà để nước mắt nước mũi chảy đầm đìa thế kia cơ chứ?Bẩn quá đi mất-Mic vừa nói vừa rút trong túi ra cái khăn tay lau nước mắt cho Jen.
Tôi rất muốn thay Mic làm cái động tác đó nhưng lại ko thể vì Jen đang dựa vào người tôi.Nhỡ tôi làm cô ấy thức giấc thì ko nên một chút nào.Nhìn cô ấy ngủ ngon lành thế này lòng tôi cảm thấy an tâm và vui sướng một cách kì lạ.Vui vì Jen đã có thể trở về với cuộc sống bình thường, vui vì cô ấy vẫn nhớ và đến ngôi nhà này của chúng tôi và cuối cùng, vui vì ở xung quanh Jen còn có 4 người kia vậy mà cô ấy chỉ tin cậy và dựa vào tôi.Tôi siết chặt Jen vào vòng tay mình và khẽ cười.
-Này Hero! Hero…-Uno lay lay vai tôi.
-Hả? sao?-tôi giật mình hỏi.
-Trăng với sao cái gì? đưa Jen lên phòng đi.-Mic lừ mắt.
-Đừng có ở đó mà lợi dụng cơ hội ôm cô ấy mãi-Xiah liếc xéo tôi.
-Nhưng mà…-tôi định mở miệng phản bác thì lập tức bị Max chặn họng ngay:
-Định để cô ấy ngồi ngủ dưới sàn nhà lạnh như thế đến bao giờ?
-Để tôi đưa cô ấy lên phòng, cậu tránh ra đi-Uno gạt phắt tay tôi ra và bế Jen lên lầu.
Hừ! cái bọn này đúng là chúa phá đám.Lúc nào cũng nhè ngay thời điểm “lãng mạn” nhất của người ta mà cắt ngang.Lần trước thì bị Mic “cướp” mất Jen, lần này thì đến lượt Uno giành cô ấy từ tay của tôi.Tức điên lên mất thôi.
Nhìn lại thì thấy bọn kia lên lầu hết từ đời nào rồi, thế nên tôi cũng phóng theo.Uno nhẹ nhàng đặt Jen xuống giường, Max kê gối cho cô ấy, Xiah thì lo phần đắp chăn, Mic thì đóng cửa sổ, kéo rèm.Còn tôi thì…đứng chơi.Nói đúng hơn là đã bị giành phần hết rồi nên chẳng còn việc gì để mà làm nữa.Xong xuôi đâu đó hết, 4 đứa kia quay sang nhìn tôi với đôi mắt… hình viên đạn.Một cảm giác bất an ập đến ngay tức khắc.Bảo đảm sẽ có một phiên tòa xét xử được tổ chức ngay tại đây và ngay bây giờ.Hero này đoán là ko bao giờ sai đâu.
-Xuống dưới đi, bọn tôi có chuyện muốn nói-Uno lên tiếng đầu tiên.
Chúng tôi lần lượt bước ra khỏi phòng, xuống lầu và ngồi ngay ngắn tại cái ghế shopha đặt ngay phòng khách.
-Thế này là thế nào? Nói đi-Mic gắt.
-Dở hơi à? Tự nhiên bảo tôi nói, tôi biết nói cái gì bây giờ?-tôi cũng gắt lên.
-Tại sao trước giờ anh ko hề nhắc đến ngôi nhà này? Chúng tôi thậm chí còn ko biết đến sự tồn tại của nó, thế mà Jen lại biết là sao hả?-Xiah hỏi bằng giọng bực tức.
-Đã vậy lúc nãy còn ngăn, ko cho chúng tôi đến đây.Định giấu đến cùng sao?-Uno nhìn chằm chằm vào tôi bằng ánh mắt “tóe lửa”.
-Đúng, tôi định giấu, ko cho bất cứ ai biết đến nơi này hết.Bởi vì đây là nơi bí mật của riêng tôi và Jen.Con người ai chẳng phải có bí mật của riêng mình, các cậu có quyền gì mà can thiệp vào?-tâm trạng tôi đang ko được tốt nên

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT