|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
những lời nói cũng ko được hay ho cho lắm.
-Cái gì? Chúng ta đã sống chung với nhau bao nhiêu năm rồi, tình cảm có khi còn thân thiết hơn anh em ruột thịt thế mà cậu lại nói như vậy.Nghe có được ko?Trước giờ có ai trong số chúng ta giấu giếm nhau điều gì đâu chứ?-Uno tuôn ra một tràng.
-Được rồi, nếu anh đã nói thế thì đành vậy, anh muốn bí mật gì đó thì mặc kệ.Nhưng còn Jen, anh ko có quyền giữ cô ấy cho riêng mình như thế.Bởi vì cô ấy là…-Xiah nói đến đây thì dừng lại.Có lẽ cậu ta ko có từ nào để diễn đạt cho đúng.
-Mọi người làm sao vậy? Tìm được Jen rồi thì phải vui lên chứ? Tại sao lại quay ra gây chuyện với nhau? Chúng ta là ai nào? Là 5 anh em mà ko có bất cứ thứ gì có thể chia rẽ được.Chẳng phải chúng ta từng tự hào về điều đó sao?Thế mà giờ lại vì một chuyện nhỏ ko ra gì mà to tiếng với nhau, đáng ko? Hero, anh ấy sai khi giấu chúng ta về cái ngôi nhà này, nhưng tại sao các anh cũng lại có thái độ thái quá như thế?có gì thì từ từ nói làm gì mà cứ ào ào gắt um lên.-Max nói bằng giọng chán nản, thất vọng.
Lời nói của cậu ta quả thật là có tác dụng.Cơn giận của mọi người đều dịu xuống, ko còn bốc lên ngùn ngụt như khi nãy nữa.Đúng là giận quá mất khôn, ko làm chủ được hành động và lời nói của chính bản thân nữa.Giờ nghĩ lại mới thấy những lời tôi nói lúc nãy rất quá đáng.
-Xin lỗi, đáng ra tôi ko nên giấu các cậu chuyện này và cũng ko nên nói những lời như thế-tôi đứng dậy cúi đầu xin lỗi.
Lúc ngẩng đầu lên thì 4 đứa kia mặt mày ai cũng lạnh tanh, ko nói câu nào.Ko lẽ bọn nó giận tôi đến vậy sao? Chẳng lẽ lời nói của tôi lại nặng đến mức ko thể tha thứ được à? Nếu thế thì chết thật!
-Vậy mới đúng là Hero chứ- đột nhiên Uno nhìn tôi cười nham nhở.
Quay sang thì thấy tất cả bọn kia cũng đang toét miệng ra cười cười như thế.
-Thế là thế nào?-tôi ngạc nhiên hỏi.
-Ngốc thật hay giả ngốc vậy ông? Thế mà cũng ko biết à?-Xiah vừa cười vừa hỏi.
-Chúng tôi chờ câu xin lỗi này lâu lắm rồi đấy.Đáng ra cậu phải nói nó ngay từ đầu kia.Nếu thế thì đã chẳng xảy ra cuộc đấu khẩu rồi và chúng tôi cũng sẽ chẳng phải nghe lời giảng đạo của “giáo sư” Max-Mic nói xong quay sang nhìn Max và…nheo mắt cười.
-Sao? Vậy hóa ra nãy giờ các huynh đóng kịch sao?-Max hỏi mà mặt mày méo xệch.
-Chứ cậu nghĩ chúng tôi có mất trí ko mà lại đi nổi giận vì chuyện ko đâu như thế? Chỉ là để dụ Hero nói ra câu ấy thôi biết chưa hả ông tướng?-Xiah vòng tay qua kẹp cổ Max.
-Này đau đấy! bỏ ra-Max la oai oái.
-Các cậu được lắm, dám hùa nhau trêu chọc tôi-tôi liếc xéo bọn nó.
-Kính thưa quý vị khán giả! Màn kịch đến đây kết thúc.Bây giờ xin mời mọi người giải tán, đi làm công việc của mình đi-Uno vừa nói vừa đến kéo Max và Xiah ra.( để bọn nó giỡn như thế chắc chắn sẽ có đổ máu)
-Này! Tôi có một ý tưởng, chắc chắn sẽ làm Jen bất ngờ.Có muốn nghe ko?-Mic đột nhiên hỏi.
Cậu ta vừa dứt lời lập tức mọi người đều chạy lại, vây quanh Mic.
-Xì xầm…xì xầm…xì xầm….
-Cao kiến! Thật sự cậu làm tôi bất ngờ đấy-Uno gật gù khi Mic nói xong.
-Mic có khác, toàn nghĩ ra những chiêu độc-Max hùa vào khen.
-Lâu lâu những ý tưởng quái đản của cậu cũng có ích đấy chứ nhỉ?-tôi cười cười.
-Chuyện nhỏmà, ko cần phải tung hô tôi đến thế đâu.-Mic nhún vai-thôi, bắt tay vào tiến hành kế hoạch mau đi, Jen mà dậy thì hỏng bét.-cậu ta giục.
Thế là chúng tôi, mỗi người một tay thực hiện nhiệm vụ của mình.
Jen.
Tôi vừa mở mắt ra, thậm chí chưa tỉnh ngủ hẳn thì lập tức đã nghe “giọng oanh vàng” của Max cất lên:
-Jen dậy rồi nè mọi người!
Đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đột nhiên căn nhà rung lên bần bật, từ phía cầu thang phát ra những tiếng “rầm” lớn (nghe như có cả một đàn voi đang leo lên vậy)và sau khoảng 5 giây cánh cửa phòng tôi được mở toang ra, 4 người kia xuất hiện và mất khoảng 2 giây nữa thì cả 5 người đã đứng dàn thành hàng ngang trước mặt tôi với một dáng điệu hùng hổ và một khuôn mặt lạnh tanh, ko thể hiện một chút cảm xúc nào.
Ko để tôi kịp nói câu nào Max đã xốc tôi lên và nhanh chóng đi xuống cầu thang. 4 người kia cũng lần lượt nối gót theo sau.
-Bỏ em xuống! Làm cái gì thế hả?-tôi giãy nãy lên.
-Nằm yên đi, té u đầu sứt trán bây giờ.-Max ra lệnh.
Biết ko thể nào chống lại được với con người này nên tôi đưa mắt cầu cứu 4 người kia, thế nhưng thật bất ngờ, họ cũng ko thèm ngăn lại. Đến cả miệng cũng ko chịu mở ra nữa. Thật hhết cách rồi! Thế nên tôi cũng đành nằm yên, mặc kệ bọn họ muốn làm gì thì làm.
Xuống đến bếp, Max đặt tôi ngồi xuống một cái ghế.Và trước mặt tôi, một tô cháo (chẳng biết là có phải ko nữa) đen sì, đang bốc khói nghi ngút đã được chuẩn bị sẵn từ khi nào.
Sau khi tất cả đã yên vị, Uno mới bắt đầu lên tiếng, chấm dứt màn kịch câm:
-Em ăn đi, cháo dinh dưỡng đấy!
-Bọn anh đã bỏ rất nhiều công sức mới nấu được nó vì vậy em phải ăn hết, ko được chừa lại đâu.-Xiah dặn dò.
-Cái gì? món này là cháo dinh dưỡng đó hả?-tôi chỉ tay vào tô cháo.- vậy mà em cứ tưởng nó là cám cho heo chứ-tôi nhăn mặt.
-Này! Ăn nói cái kiểu gì vậy? Bọn anh mỗi người một tay, khổ sở lắm mới “tạo” được ra nó, vậy mà em dám chê sao?-Max lừ mắt và gầm gừ.
-Vậy là sao? Em ko hiểu?-tôi ngạc nhiên hỏi lại.
-Là thế này!-Hero bắt đầu giảng giải- bọn anh, mỗi người thực hiện một công đoạn .Đầu tiên là Mic cho gạo vào nồi để nấu, sau đó anh ột quả trứng vào, tiếp theo Max bỏ thịt bò vào, sau nữa là Xiah chơi nguyên một…rổ : đậu, cà rốt, khoai tây vào, cuối cùng là Uno lãnh nhiệm vụ nêm gia vị. Và ngay bây giờ đây, trước mặt em là sản phẩm của 5 người bọn anh.
Choáng toàn tập.Tôi nghe xong mà muốn xỉu ngay tức khắc.Ko biết là nên vui hay nên buồn nữa. Bọn họ đã vì tôi mà bỏ nhiều công sức ra để nấu cái món này, tôi ko thể chê được.Nhưng quả thật chỉ cần nhìn thôi cũng đủ để mọi thứ trong người trợn trạo hết cả lên rồi, chưa kể đến cái mùi của nó cũng rất là “ấn tượng”, để lại một cảm giác “sâu sắc khó quên”.
Gặp như trước đây, tôi đã cho tô cháo (heo) này gia nhập thùng rác gia đình từ lâu rồi.Nhưng lần này thì tôi lại rất muốn ăn nó thật100.Bởi vì nó là tấm lòng của 5 người họ dành cho tôi.Thế nên tôi cố gắng nín thở, nhắm mắt và múc từng muỗng cho vào miệng, nuốt xuống.Vị của nó thì ko có từ ngữ nào mà để diễn tả cho đúng hết. Ăn được đến muỗng thứ 3 thì cơ thể tôi hết chịu đựng nổi, mọi thứ cứ từ trong ruột dâng lên một cách từ từ và giờ nó đã đến cổ rồi.Nhận thấy mối nguy hiểm đang đe dọa Mic, Xiah và Max (vì họ ngồi đối diện tôi mà, nếu có gì thì 3 người đó lãnh đủ) nên tôi lập tức lấy tay bịt miệng lại và chạy bằng một vận tốc nhanh nhất có thể vào WC.
Ọe…ọe…ọe…-tất tần tật mọi thứ đều được “dọn nhà” từ trong bụng tôi sang cái… lavobo. xinlỗinhữngaiđangăn0.Tôi nhảy dựng lên và ôm chầm lấy cổ Max cảm ơn rối rít:
-Cảm ơn anh nhiều, nhiều lắm! Anh đúng là vị cứu tinh.Ko tìm thấy nó
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




