|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
bất cứ lần nào nữa. Tôi bất chợt rùng mình khi nhớ lại chuyện đó. Thế là đành phải ngậm ngùi bước ra ngoài lại.
Thôi thì ko kéo Max được lên phòng thì cho anh ta nằm trên sopha chắc cũng ko sao. Nghĩ vậy nên tôi đi xuống lầu lại một lần nữa và cố gắng hết sức để đỡ anh ta lên. Người gì mà nặng chết được! Khi đã đến gần cái ghế sopha, tôi bất ngờ bị mất thăng bằng và thế là ngã xuống. Quan trọng hơn nữa là bị… Max đè lên người.Cũng may là hiện giờ cả hai chúng tôi đều đang nằm trên ghế sopha chứ nếu ko thì đã về đoàn tụ với ông bà sớm rồi. Đang loay hoay tìm cách kéo anh ta ra khỏi người và để thoát khỏi cái tình huống dở dở ương ương này thì đột nhiên Max nói gì đó, hình như là nói mớ nhưng tôi vẫn cứ im lặng để nghe xem anh ta nói gì.
-Em là người xấu xa nhất trần gian. Sao em lại có thể nói ra những lời đó hả? Anh ghét em, Jen! Anh rất ghét em.
Gì chứ? Ngay đến cả trong mơ mà anh ta cũng vẫn nghĩ xấu về tôi. Tôi khiến anh ta ghét đến thế sao? Tôi đã làm gì đâu cơ chứ? Bực mình chết được!
Tôi thẳng chân đạp anh ta lăn quay xuống dưới đất, sau đó bỏ đi.
-Trong lòng em ko có anh sao Jen? Anh ko là gì của em thật sao?-anh ta lại tiếp tục nói. Một giọt nước từ khóe mắt Max chảy ra, rơi xuống đất, vỡ tan.
Tôi đứng tròn mắt nhìn Max.Lúc ấy, tôi thấy trong lòng mình có một cảm xúc gì đó rất lạ dâng lên. Đắn đo một lúc lâu, cuối cùng tôi quyết định kéo Max lên ghế sopha (lại kéo), sau đó đem gối và chăn của tôi xuống cho anh ta.Tối hôm ấy tôi trằn trọc mãi mà ko tài nào ngủ được. Cả câu nói lẫn hình ảnh Max khóc cứ ám ảnh tôi. Tại sao anh ta lại như thế chứ? Thà rằng cứ mắng tôi, to tiếng với tôi như trước có phải là tốt hơn ko? Tại sao lại chảy nước mắt? Từ giờ làm sao tôi đối mặt được với anh ta đây? Ai đó làm ơn nói cho tôi biết tôi phải làm thế nào bây giờ?…
Max.
Một tia nắng chiếu vào mắt khiến tôi ko thể nào mà ngủ tiếp được, đành phải mở mắt ra và ngồi dậy. Đau đầu kinh khủng, chắc tại hôm qua uống nhiều rượu quá đây mà. Nhìn quanh, thì ra đây là nhà mình hả? Tôi cứ tưởng hôm qua mình nằm ngủ ở cái xó đường nào rồi chứ, ko ngờ lại mò về được tận nhà cơ đấy. Mà lại còn biết lấy chăn, gối và leo lên ghế sopha nằm nữa chứ, thật tôi phục tôi quá đi mất! (chảnh thấy sợ).
Đang ngồi thì bất chợt trong đầu tôi lại hiện ra hình ảnh tôi và Jen cùng nằm trên cái ghế sopha này. Gì thế này? Tôi vẫn còn mơ sao? Chưa tỉnh ngủ hẳn sao? Tôi lắc lắc đầu mấy cái cho tỉnh. Ko đúng, hình như đó là thật chứ ko phải mơ, hình ảnh sống động lắm mà. Ôi trời đất ơi! Bây giờ ngay đến cả đâu là mơ và đâu là thật tôi cũng chẳng thể phân biệt nổi nữa.
Nhìn kĩ thì tôi bỗng giật mình, đây ko phải chăn, gối của tôi mà là của Jen. Nếu vậy thì đúng là chuyện đó có thật rồi? Thôi chết! hôm qua say quá, ko biết tôi có nói gì quá đáng với cô ấy ko nữa.
Cạch…cạch…cạch…-âm thanh từ dưới bếp vọng lên, nghe như có ai đang nấu cái gì ấy. Nhìn đồng hồ, đã là 9h30 rồi. Lạ thật, theo như tôi nhớ thì hình như hôm nay chỉ có mỗi khoa tôi là được nghỉ thôi còn Micky và 3 người kia vẫn phải đi học mà. Vậy thì ai đang ở dưới bếp chứ?
Nhanh chóng bước xuống, người đang đứng trước mặt tôi là Jen.
-Dậy rồi sao? Có đói ko?-cô ấy nhẹ nhàng hỏi nhưng mắt thì vẫn ko thèm nhìn tôi lấy một cái.
-Uh, đói lắm, đói cồn cào lun đây nè-tôi vừa nhăn mặt vừa đưa tay xoa xoa cái bụng.
-Uống cho lắm vào, ko xót ruột mới lạ.-cô ấy quay ra lườm tôi- đây! Uống đi cho nó giải rượu.-Jen đưa cho tôi một bát canh.
-Cái này…là em nấu hả?-tôi nhìn cô ấy ngập ngừng hỏi.
-Chứ ai vào đây?-cô ấy đáp.
Ko hiểu sao khi nghe câu ấy tôi lại thấy mát lòng mát dạ kinh khủng. Mọi sự tức giận hôm qua biến đâu mất hết. Thì ra cô ấy vẫn lo lắng cho tôi lắm.Tôi ăn mà mặt mày cứ hí hửng và cười liên tục. Bất chợt, ánh mắt tôi lại một lần nữa chạm phải chiếc nhẫn trên cổ Jen. Cái con nhỏ này, tại sao lại vẫn còn đeo nó cơ chứ? Đã biết tôi ko thích thì phải tháo nó ra rồi vứt đi thật xa mới phải. Giờ ngồi nhớ lại những lời mà Jen đã nói với tôi hôm qua tự dưng lại thấy tức kinh khủng. Tôi thôi ko ăn nữa mà tiến đến gần Jen với một âm mưu “đen tối”…À mà ko, chưa đến độ “đen tối”, chỉ mới là “ko trong sáng” một chút thôi. Đúng lúc cô ấy đang nấu ăn, ko đề phòng. Tôi nhanh chóng lấy tay gỡ sợi dây đeo cổ của cô ấy ra.
-Nè! Anh làm gì vậy hả? có bỏ tay ra ngay ko?-Jen la lên oai oái và vùng vẫy.
-Yên xem nào, anh phải tháo cái chiếc nhẫn này xuống, anh ko cho phép em đeo nó-miệng tôi nói, còn tay thì vẫn cứ tiếp tục làm công việc của mình.
“Jenny ơi! Có Moon gọi đến này, bắt máy đi! Jenny ơi!…”-đột nhiên từ đâu phát ra cái giọng nói “nhão còn hơn cháo” khiến tôi giật mình, tay rút ra khỏi cổ Jen.
-Ha…ha…ha-Jen ôm bụng cười- tiếng chuông điện thoại mà cũng làm anh sợ đến tái xanh mặt mũi thế hả?-cô ấy vừa nói vừa rút trong túi ra chiếc mobile- Alô! Moon hả! Có chuyện gì…-cô ấy bật nắp chiếc điện thoại và bắt đầu nói.
Trời ơi! Mất mặt quá đi! Đường đường là một… đấng nam nhi đại trượng phu mà lại bị tiếng chuông điện thoại làm cho hồn bay phách lạc. Nhưng mà cái con nhỏ này cũng thật là…bộ hết chuyện chơi rồi hay saomà lại chọn cái kiểu chuông khiếp thế ko biết. Con gái gì mà…
Tôi định bỏ đi nhưng lại bị Jen kéo giật lại.
-Gì đấy?-tôi hỏi.
-Anh ra mở khóa cửa giùm em!-cô ấy vừa nói vừa đút chiếc điện thoại lại vào trong túi quần.
-Sao lại thế? Ai đến hả?-tôi ngạc nhiên hỏi lại
-Bạn em, Moon Geun Young! Cùng lớp với mình đó.
-Cái con bé dễ thương ở Mĩ chuyển về đúng ko?-tôi hỏi lại.
-Dễ thương gì chứ!-Jen gắt lên- Thấy con gái là mắt cứ sáng lên, bực mình!-cô ấy lườm tôi bằng ánh mắt sắc như dao cạo.
-Ôi! Giật cả mình. Tự dưng lại hét toáng lên là thế nào? Anh có nói gì sai đâu chứ?-tôi cũng gắt lên.
-Thôi anh đi nhanh giùm cho, nhiều chuyện quá-cô ấy đẩy tôi ra ngoài.
Cái con nhỏ này, tại sao lúc nào cũng kiếm cớ gây chuyện với tôi nhỉ? Tôi thì lúc nào cũng luôn muốn sống trong hòa bình, vậy mà cô ta lại như thế đấy.Ko thể nào chịu nổi.
Tôi bước đến chiếc máy đặt ở ngoài phòng khách, ấn một hàng số dài để mở khóa và ấn nút “open” để mở cửa cổng. Nói là cổng nhưng thực ra nó cách ngôi nhà của chúng tôi đến tận mấy trăm mét.Và xung quanh đó thì hệ thống bảo vệ an ninh rất nghiêm ngặt để đề phòng có kẻ đột nhập. Khu chúng tôi ở tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.Để giải mã, mở khóa và vào được bên trong thì chỉ có 7người. Tôi, Hero, Micky, Uno, Max, Jen và anh Vincent-người quản lý của chúng tôi. À! Mà hình như còn 1 người nữa thì phải nhưng chắc cô ta sẽ chẳng bao giờ đến đây nữa đâu, nên ko tính. Còn những người khác muốn vào thì phải do một trong số 7 người chúng tôi dẫn vào. Cái ngày mà Jen lạc đường và vô tình vào được nhà chúng tôi là do hôm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




