|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
lắm.-Jen khẽ nhăn mặt.
-Nói cũng đúng-tôi gật gù- Ủa? Nhưng rõ ràng hôm qua em đâu có phủ nhận chuyện hai người là một đôi đâu?-tôi nhìn Jen bằng ánh mắt nghi ngờ.
-Thì lúc ấy em giận cho nên mới nói thế. Tất cả đều là nói dối hết, anh đừng bận tâm.-cô ấy phẩy tay.
-Thật hả? tất tần tật những lời nói của em đều ko đúng sự thật hết, phải vậy ko?-tôi hí hửng hỏi lại.
-Uh-Jen gật đầu.
Hớ hớ! nói vậy có nghĩa là cái câu : “đối với tôi anh ko là gì cả” của Jen hôm qua ko tính. Nếu vậy thì chắc là trong lòng cô ấy tôi cũng chiếm một phần ko nhỏ. Nghĩ vậy nên tôi vui sướng một cách tột độ, chỉ muốn nhảy cẫng lên và gào thét cho tất cả mọi người trên thế giới này biết rằng tôi cũng là một người rất quan trọng đối với Jen.
Trong niềm vui ấy, tôi ko còn là chính mình nữa.Tôi chồm tới ôm ghì Jen vào lòng. Nhưng rồi dường như đã sực tỉnh, tôi vội buông cô ấy ra.
-E hèm!…Thôi anh lên phòng đây!-tôi cố kiềm chế cảm xúc của mình lại và nói bằng một giọng bình thường nhất có thể.
Nói rồi tôi bước lên lầu với một tâm trạng phấn khởi kinh khủng.Cả người cứ lâng lâng như là đang bay vậy. Hay quá rồi! cô ấy ko phải là người yêu của Jung Hoon. Tự dưng giờ tôi lại thấy “yêu” ông thầy của mình dễ sợ. Từ nay phải đối xử lễ phép và lịch sự với ông ấy mới được. Dù gì thì sau này chúng tôi cũng sẽ là người một nhà cả mà.
Chuyện hiểu lầm giữa tôi và Max đã được giải quyết êm đẹp. Trước đây, mỗi khi gặp Jung Hoon, Max đều tỏ ra rất bất mãn, nhưng giờ thì lại vui vẻ và rất lễ phép với anh ấy. Thật chẳng thể hiểu được anh ta nữa.
Hết gặp rắc rối với Max, giờ lại xuất hiện thêm một nhân vật mới khiến tôi vô cùng khổ sở, đó là Kim Hyung Soo. Người mà lần trước, suýt nữa thì tôi bị cậu ta “hành hung”. Dạo này ngày nào cậu ta cũng đến trường tìm tôi, lẽo đẽo theo tôi khiến ấy đứa con gái trong trường lại được dịp bàn tán, còn 5 ông DB lại được dịp bắt bẻ, hỏi cung tôi.
Cậu ta nhỏ hơn tôi 1 tuổi, đang học cấp 3. Và hình như là cũng là một diễn viên nổi tiếng với nghệ danh là Lee Wan.
Hôm nay, tiếng chuông báo hiệu giờ giải lao vừa vang lên là cái mặt cậu ta lại xuất hiện ngay trước cửa phòng học. Đã vậy Song ở bên cạnh còn chêm vào khiến tôi tức điên lên:
-Này! Cậu giỏi thật đấy, dụ dỗ được toàn là những anh đẹp trai, nổi tiếng ko thôi. Giờ lại còn “câu” được một thằng bé học cấp 3 nữa cơ đấy.
-Cậu im đi cho tôi nhờ-tôi gắt lên.
Quay sang nhìn Max, mặt anh ta đỏ phừng phừng và đang trừng mắt nhìn Lee Wan. Còn cậu ta thì chẳng hề biết gì, cứ cười toe toét và vẫy tay gọi tôi liên tục. Cứ để như thế này tôi sợ Max sẽ làm thịt cậu ta mất. Thế nên mặc dù rất ko muốn nhưng tôi cũng đành bước ra và kéo cậu ta đi đến chỗ khác.
-Sao cậu rảnh thế hả? học ko lo học cứ chạy đến trường tôi làm gì?-tôi nhăn nhó hỏi.
-Em đến để ôn thi mà. Năm nay em sẽ thi vào trường này và sẽ thi vào khoa của chị luôn đó-cậu ta hí hửng khoe.
Cậu ta đã nói thế thì tôi còn biết nói gì nữa đây? thật hết cách. Thôi thì cứ để cậu ta bị 5 người DB “xử” một lần cho biết mùi lợi hại.Lần trước Nam Min đã bị bọn họ “cảnh cáo”, anh ta shock đến nỗi phải vào nhập viện 1 tháng trời. Bây giờ, mỗi lần nhìn thấy tôi thì anh ta lại chạy dài.
-Nè! Chị ăn đi-Lee Wan chìa ra cho tôi một đống bánh kẹo.
-Tôi đã nói rồi, tôi ko thích đồ ngọt.Vậy mà sao ngày nào cũng cứ đem bánh kẹo đến thế hả?-tôi gắt .
-Chị phải ăn đi thì mới học được chứ? Em thấy dạo này chị ốm đi đấy.
-Cậu phiền quá đi! Vì bị cậu “ám” nên tôi mới ốm thế này đấy. Cậu cứ biến mất đi thử xem, tôi lại mập lên liền-tôi tuôn ra một tràng.
-Thế sao? Nhưng em lại ko thể xa chị được, làm thế nào bây giờ nhỉ?-cậu ta có vẻ trầm tư suy nghĩ.
Hồi nào đến h tôi chưa gặp ai mặt dày như cậu ta. Đã nói đến thế rồi mà vẫn ko chịu biến giùm cho. Uno chắc phải gọi cậu talà “sư tổ” trong việc bám dính theo người khác.
Bất chợt cậu ta chồm tới ôm chầm lấy tôi và nói:
-Nếu chị ko ăn thì em sẽ cứ ôm chị thế này đấy! Chị thích em ôm hơn hay là thích ăn bánh kẹo hơn?
-Thôi được rồi, tôi sẽ ăn, cậu bỏ tôi ra đi-tôi xuống giọng năn nỉ.
-Vậy có phải ngoan ko nào? Từ nay về sau đừng có bắt em phải dùng những chiêu độc nữa đấy.-Lee Wan vừa nói vừa cười một cách nham nhở.
Reng…eng….-tiếng chuông bất ngờ vang lên.
-Vào lớp rồi, tôi phải đi đây-tôi nói nhanh và vừa dứt lời là lập tức bỏ chạy ngay khỏi chỗ đó.
Thật là ác mộng mà! Tại sao từ khi về HQ tôi cứ phải gặp toàn những tên con trai khó ưa thế này cơ chứ? Kiểu này chắc phải đi kiếm lá bùa về đeo quá!.
Tôi bước vào lớp, trên tay vẫn còn cầm một đống bánh kẹo
của Lee Wan. Moon và Song thấy vậy lập tức xin xỏ:
-Này! Cậu ko ăn đồ ngọt thì cho hai tụi tôi đi nhá!
-Uh, ăn hết đi-tôi đưa hết cho bọn nó.
-Công nhận cái thằng nhóc này mua đồ ăn ngon thật đấy-Moon vừa ăn vừa khen.
-Jenny! Sau này thằng nhóc đó có đưa cái gì thì cậu cứ nhận hết đi, ko ăn thì đem về đây bọn tôi giải quyết giùm cho.-Song hùa vào.
-Cậu im lặng và ăn đi-tôi bóc vài viên kẹo và nhét vào mồm Song để bịt miệng nó lại.
Chưa chịu để yên cho tôi, Max quay sang hỏi:
-Đi đâu nãy h thế hả?
-Đi giải quyết cậu ta-tôi đáp
-Thế đã giải quyết xong chưa?
-Chưa! Cậu ta cứng đầu khó bảo quá.-tôi lắc đầu ra vẻ chán nản.
-Vậy thì để bọn anh giải quyết giùm cho-Max đề nghị.
-Thôi…ko cần đâu-tôi xua tay- để em tự làm cũng được.
Nói thì nói vậy thôi nhưng nếu để 1 “thằng bé” như cậu ta phải đối mặt với 5 “ông cụ” này thì tôi ko nỡ. Nghĩ đi nghĩ lại thì thấy cậu ta cũng ko đến nỗi, suy cho cùng là cũng vì tôi. Thế nên phải nói làm sao cho khéo để cậu ta có thể bỏ đi, ko ngày trở lại nhưng lại ko làm tổn thương cậu ta. Khó đây!
Hình như câu từ chối của tôi làm Max phật lòng hay sao ấy.Anh ta liếc tôi một cái rồi bỏ đi ra ngoài. Tôi cũng lập tức chạy theo. Anh ta mà giận thì phiền lắm! Max ngồi xuống một cái ghế đá và bắt đầu đọc sách, chẳng thèm để ý đến sự có mặt của tôi.Tôi cũng ngồi xuống bên cạnh anh ta, kéo nhẹ tay áo Max và hỏi nhỏ:
-Giận hả?
-Ko-anh ta đáp ngắn gọn.
-Ko giận mà như thế ấy-tôi bĩu môi- này! Ăn kẹo ko?-tôi chìa ra cho anh ta mấy viên kẹo lúc nãy của Lee Wan.
-Ko ăn, ko ăn, ko ăn! Kẹo của thằng đó thì có chết cũng ko ăn.-anh ta hét toáng lên.
-Ôi giật cả mình! Ko ăn thì thôi, làm gì mà lại la lối om sòm lên như thế?-tôi gắt.
Vừa lúc đó, chiếc điện thoại trong người tôi rung lên bần bật, bản nhạc “Yesterday” vang lên. Là anh Jung Hoon gọi.
-Alô! Có chuyện gì vậy ạ?-tôi nhấc máy và hỏi
-Em đang ở đâu đấy?
-Ở…trong lớp-tôi đành nói dối.
-Em quên kế hoạch của chúng ta rồi à? Ra đây mau đi!
-Nhưng đang trong giờ học mà?
-Hôm nay tiết ấy trống, ko có ai dạy đâu. À! mà trước khi đi nhớ nhắc Max quản lý lớp cho tốt đấy.-anh ấy dặn dò.
Nói rồi Jung Hoon cúp máy cái rụp. Tôi cũng nhanh chóng đứng dậy và bước đi. Đột nhiên vạt áo tôi bị Max kéo lại. Tôi quay sang gỡ ra và ko quên khuyến mãi thêm một câu mắng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




