watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6559 Lượt

ấy hệ thống máy móc bị hỏng hóc ở đâu đó nên cô ấy có thể vào một cách tự do, ko bị bất cứ cái gì ngăn cản. Giờ nghĩ lại, tôi lại thấy cảm ơn hệ thống bảo vệ ấy ghê! Nếu hôm ấy nó ko hỏng thì giờ này chắc chúng tôi cũng chẳng biết nhau nữa ấy chứ.
-Ủa? Mà sao Geun Young lại biết Jen ở đây mà đến tìm?- Đang miên man “hồi tưởng” lại quá khứ thì đột nhiên tôi giật mình.
Chẳng phải Jen bảo là phải giữ bí mật với mọi người sao? Người gì mà…nói một đằng lại làm một nẻo, thật hết biết.
-Chào lớp trưởng!-một giọng nữ vang lên sau lưng tôi.
-Ờ! Chào-tôi quay người lại và cười đáp trả.
-Jen đâu?-cô ấy hỏi tiếp.
-Trong đó-tôi chỉ tay về phía bếp.
-Vậy…tôi vào nhé!-cô ấy nói xong lập tức chạy vào trong.
Tôi cũng bước đi, định sẽ lên phòng làm vài cái thí nghiệm chơi cho vui thì bỗng nhiên nghe loáng thoáng cái tên : Kim Jung Hoon. Thế là tôi quyết định nấp vào một chỗ thật kín đáo và nghe xem Jen với con nhỏ kia nói gì…
************************************
-Jenny! Cậu có nghĩ là anh Jung Hoon đã có người khác rồi ko?-Moon hỏi.
-sao tự dưng lại hỏi thế? Chắc là ko có đâu-tôi lắc đầu đáp.
-Vậy tại sao tôi đã về đây được gần 1 năm rồi mà anh ấy vẫn cứ thế? Lạnh lùng, xa cách, tình cảm của chúng tôi vẫn cứ giậm chân tại chỗ, chẳng tiến thêm được bước nào.-cô ấy phụng phịu nói.
-Vậy sao? Tôi thấy anh ấy vẫn quan tâm và lo lắng cho cậu lắm mà!
-Nhưng như vậy chẳng khác gì hồi ở Mĩ cả.Tôi ko thích thế! Nói cậu đừng giận, nhưng tôi thấy anh ấy quan tâm đến cậu còn hơn tôi nữa ấy chứ.
-Này! So sánh cái kiểu gì thế hả? Tôi là em gái anh ấy thì đương nhiên anh ấy phải thương hơn rồi.-tôi giãy nãy.
-Thôi đi nàng! Phải để Jung Hoon cưới vợ nữa chứ, ko lẽ cứ bắt anh ấy ở suốt đời bên cậu sao?Anh ấy mà cứ giành hết tình cảm cho em gái như thế, tôi đảm bảo chẳng có đứa con gái nào đủ can đảm để yêu anh ấy đâu. Ngay đến cả tôi đây mà đôi lúc còn cảm thấy ganh tỵ với cậu nữa ấy chứ.-Moon nói bằng giọng giận dỗi.
-Chậc-tôi tặc lưỡi-Thì anh ấy hồi nào đến giờ vẫn thế, cậu còn lạ gì? Trông thì to lớn thế thôi chứ thực ra thì chẳng biết gì về con gái, về yêu đương cả. Mà nói thật, tôi cũng chẳng sung sướng gì đâu! Một phần cũng sợ anh ấy bị “ế” vợ, phần còn lại thì cảm thấy ko được tự do cho lắm. Ai đời lớn to đầu thế này rồi mà còn bị anh trai kèm cặp sát ngay bên cạnh. Mà nhất là hễ có thằng con trai nào đến gần tôi là anh ấy lại gầm gừ, khiến cho người ta phải bỏ đi. Tôi sợ mình cũng sẽ bị “ế” theo anh ấy luôn ấy chứ.-tôi nói bằng giọng đau khổ.
-Uh thì thế-cô ấy buồn rầu đáp- mà nè! Hay là tôi tỏ tình với anh ấy nhỉ?
-Có vẻ hay đấy! hay là cứ làm thử đi, biết đâu lại có kết quả thì sao?-tôi hí hửng đáp.
-Nhưng…nhỡ anh ấy từ chối thì sao? Tuy là anh ấy chưa yêu ai… -Moon bỏ dở câu nói.
-Trời đất ơi! Ông Jung Hoon đã nhút nhát vậy rồi, lại thêm cậu như vậy nữa thì làm sao mà thành chuyện được? Cậu cứ tấn công tới tấp, dồn dập cho tôi, đảm bảo anh ấy dù muốn dù ko cũng sẽ bị hạ gục à xem.-tôi trấn an Moon.
-Thôi được rồi, cứ tỏ tình đi rồi tính sau vậy.-Moon thở dài- Tối chủ nhật tuần sau, đúng 7h, tại nhà hàng Angella, cậu nhớ đến đấy-cô ấy dặn dò.
-Ko phải chứ? Cậu tỏ tình lại kéo tôi đi theo làm gì? định biến tôi thành kẻ dư thừa sao?-tôi nhăn nhó.
-Nhưng có cậu, tôi cảm thấy vững tâm hơn.Với lại dù sao anh Jung Hoon vẫn rất nghe lời cậu mà, có gì thì cậu nói thêm vào vài câu giúp tôi.
-Lộ đuôi chuột rồi nhá nàng! Thì ra đến đây là để mua chuộc tôi hả? Ghê thật, đã tính kĩ từ trước rồi mà còn đến đây giả vờ than thở.-tôi lấy tay dí dí vào trán cô ấy.
-Ko phải mua chuộc mà là nhờ giúp đỡ.-Moon chối.
-Thôi được rồi! Tôi sẽ nói phụ vào cho.Nhưng nói trước, ko được thì thôi nhá. Ông Jung Hoon nhà ta đôi lúc cũng dễ sợ lắm, nhỡ ổng giận thì toi.-tôi vừa nói vừa rùng mình.
-Yeah! Thanks you. “Ngươi” đúng là bạn tốt của ta đấy Jenny ạ!-Moon ôm chầm lấy tôi.
-Thôi, về mà lo chuẩn bị cho tốt vào.Ko cần nịnh tôi đâu-tôi đẩy cô ấy ra.
-Vậy thì tôi về đây. Nhớ 7h tối chủ nhật tuần sau đó nhe. Bye.
Nói rồi cô ấy chạy nhanh ra cửa và biến mất hút. Tự dưng trong lòng tôi lại cảm thấy hồi hộp kinh khủng. Tôi cũng như Moon đều rất muốn biết câu trả lời của anh Jung Hoon. Hy vọng là hai người sẽ thành một đôi, lúc đó thì người vui nhất là tôi…
*************************************
Geun Young đã về một lúc lâu rồi mà tôi vẫn chưa thể nào định thần lại được. Ko ngờ con bé này lại yêu ông thầy Jung Hoon. Và bất ngờ hơn là chuyện ông ta với Jen là hai anh em. Ko biết là nên vui hay nên buồn trước cái tin nàynữa. Vậy hóa ra từ hôm qua đến h, tôi lại đi ghen với anh trai của cô ấy? Thảo nào cô ấy giận đến thế. Thê thảm rồi!
Mà tôi tại sao lại thế này kia chứ? Hôm qua, khi nghĩ đến việc Jen và thầy Jung Hoon là một đôi tự dưng trong lòng tôi lại cảm thấy tức giận ghê gớm. Ngay lúc đó tôi chỉ muốn làm một cái gì đó để khiến thầy Jung Hoon biến mất mãi mãi. Và một ý nghĩ… ko được bình thường cho lắm bỗng dưng xuất hiện trong đầu tôi. Tôi ước gì mình có thể biến Jen thành một… viên kẹo thật đẹp. Vì như thế tôi sẽ có thể giấu cô ấy vào trong túi của mình, để cô ấy mãi mãi ở bên tôi, để bất cứ khi nào tôi cũng đều ngắm được Jen. Và nhất là, ko một ai có thể cướp mất cô ấy từ tay của tôi.
Rồi sau đó, khi nghe được những lời của Jen, tôi lại thấy buồn hơn bao giờ hết. Trái tim tôi như bị ai đó bóp chặt, đau đớn vô cùng. Ko còn cách nào khác, tôi đành phải uống rượu để có thể quên đi được những cảm giác ấy. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi tìm đến rượu. Người ta thường bảo “uống rượu giải sầu” nhưng tất cả đều là dối trá hết. Càng uống tôi lại càng cảm thấy đau buồn hơn. Xem ra nếu có chuyện buồn thì…ăn vẫn là cách giải tỏa tốt nhất…
-Max? anh làm gì ở đây hả? anh nghe lén chuyện của em sao?-giọng Jen bất ngờ vang lên bên tai.
-Hả? À! Ko có-tôi giật mình quay lại và lắc đầu lia lịa- anh chỉ là…chỉ là…vô tình nghe được thôi.-tôi ấp úng đáp.
-Ôi trời ơi! Em đến ko sống nổi vì anh mất! trên đời này sao lại có người xấu xa đến thế hả trời?-cô ấy giậm chân thình thịch xuống sàn.
-Này! Jung Hoon…thầy ấy là…là anh trai em hả?-tôi ko thèm đếm x** gì đến thái độ ấy của Jen, ngập ngừng hỏi.
-Tai anh hay là cái đầu anh có vấn đề hả? Nãy giờ nghe hết câu chuyện của người ta mà giờ còn hỏi sao?-cô ấy gắt nhẹ.
-Thế tại sao hôm qua em ko nói?-tôi nhăn nhó.
-Nói làm sao được? định mở miệng thì anh đã chặn họng ngay từ đời nào rồi.
-Vậy còn cả 1 năm trời nay, em cũng đâu có chịu hé lời nào về mối quan hệ giữa em với thầy ấy đâu chứ?
-Nói ra thì ích lợi gì nào? Chỉ càng khiến em và anh ấy khó làm việc hơn mà thôi. Nếu có gì xảy ra thì người khác lại bảo anh ấy thiên vị em, còn em thì lại bị nói là ỷ có anh trai làm thầy thì muốn làm gì cũng được. Khó chịu

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT