|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
mỏ:
-Anh bỏ ra! Giữa ban ngày ban mặt mà níu áo người khác vậy hả?
-lại đi đâu nữa đấy? ko vào lớp sao?-Max hỏi.
-Hôm nay tiết ấy trống. Anh Jung Hoon, à ko, thầy Jung Hoon bảo anh quản lý lớp cho tốt vào. Em đi đây!
Nói rồi tôi co giò lên chạy đến chỗ hẹn. Và tất nhiên trên đường đi ko quên gọi cho Bi. Bằng một giọng hốt hoảng nhất có thể, tôi giả vờ thông báo với anh ấy rằng Song Hye Kyo đang bị thương nặng và bảo anh ấy phải đến đây gấp. Và ko nằm ngoài dự kiến của tôi với Jung Hoon, Bi đã bị cho vào tròng.
Tôi hí hửng chạy đến chỗ hẹn. Đến nơi thì thấy Jung Hoon và Moon đã có mặt ở đó từ khi nào.
-Này! Cậu đã gọi cho anh Bi chưa?-Moon vừa thấy tôi là hỏi liền.
-Rồi. Còn cậu, ra đây ko bị Song nghi ngờ đấy chứ?-tôi cũng hỏi lại.
-Tất nhiên.Tôi bảo với cậu ta là đi WC mà!-cậu ta cười cười.
Chúng tôi đứng chờ khoảng 15 phút thì từ xa, bóng dáng Bi đã thấp thoáng và đúng lúc đó, từ trong cổng trường Kyo cũng xuất hiện. Hai người này ghê thật! ko hẹn mà lại đến cùng một lúc cơ đấy. Dường như ko hề để ý thấy 3 người chúng tôi đang đứng gần đấy, Bi và Kyo vừa nhìn thấy nhau là ngay lập tức lao vào nhau, hỏi han đủ thứ:
-Anh ko sao đấy chứ? Anh bị thương ở đâu?-Kyo lên tiếng trước.
-Ko, anh ko sao. Còn em? Bị thương có nặng lắm ko? Có đau ko?-Bi cũng hỏi bằng giọng hốt hoảng ko kém.
-Anh nói gì thế hả? em có bị thương gì đâu?-Kyo tròn mắt nhìn Bi.
-Anh cũng vậy, đâu có bị thương-Bi cũng lắc đầu.
-Gì? sao kì vậy? rõ ràng lúc nãy thầy Jung Hoon gọi cho em nói là…-Song ngơ ngác nhìn Bi
-Ha…ha…ha…- tôi, Moon và Jung Hoon ko thể nào nhịn nổi nữa nên cả 3 ôm bụng cười sặc sụa.
Đến lúc này hai “ông-bà” Bi-Kyo mới nhìn thấy chúng tôi và dường như họ cũng đã hiểu ra hết mọi chuyện.
-Thì ra là các người giở trò-Kyo hét lên.
-Jenny! Em dám lừa dối anh hai thế đấy hả? –Bi trợn mắt nhìn tôi.
-Ai bảo hai người ko chịu thừa nhận chứ? Thân nhau đến thế thì phải nói ọi người biết chứ? Sao lại giấu?-tôi thản nhiên đáp.
-Còn có cả cậu nữa hả Jung Hoon? Cậu lớn rồi mà còn tiếp tay cho bọn nó nữa hả?-Bi quay sang trách Jung Hoon.
-Thầy, em ko ngờ đấy. Thầy sao lại…-Kyo cũng hùa vào.
-Đừng kêu tôi là thầy. Từ giờ phải gọi tôi là “em chồng” mới đúng-Jung Hoon bỏ ngoài tai mấy câu trách móc đó, vừa cười vừa nói….
***************************************
Ở đằng xa, cuộc nói chuyện của chúng tôi đã bị một người nghe thấy tất cả. Người ấy ko ai xa lạ, chính là Micky.
Trời ơi! Tôi có nghe nhầm ko vậy? Bi là anh trai của Jen? Mọi chuyện là sao đây? Vậy ra hôm trước tôi đã hiểu nhầm cô ấy. Thánh thần thổ địa ơi! Tôi ăn cái gì mà lại ghen tuông vô lý như thế chứ? Nhưng mà cái con bé Jen này cũng thật là…Tại sao ko chịu giải thích? Bị người ta hiểu lầm mà cứ im lặng, ko thèm nói một lời.
Đang suy nghĩ thì bỗng nhiên một cánh tay đập đập vào vai tôi và một tiếng nói cất lên:
-Chủ tịch muốn gặp anh!
Ko cần quay lại, tôi cũng biết đó là Park Han Sook- thư kí riêng của bố tôi. Tôi im lặng, ko nói một lời nào, lườm cậu ta một cái rồi nhanh chóng bỏ đi.Thế nhưng cậu ta còn nhanh hơn, đã kịp chặn tôi lại:
-Đi đường này ạ!
-Tôi ko muốn gặp ông ta, bảo ông ta về đi-tôigắt lên.
-Anh thông cảm cho.Đây là công việc của tôi, tôi có trách nhiệm phải đưa anh đến chỗ chủ tịch-cậu ta lạnh lùng đáp.
Biết có đôi co với cậu ta đến tối cũng chẳng ích lợi gì nên tôi đành miễn cưỡng bước theo cậu ta đến gặp một người, người mà tôi gọi là bố.
Vậy là chuyện của Bi và Kyo đã giải quyết tốt đẹp rồi. Chỉ còn chờ đến ngày họ kết hôn nữa thôi. Nhìn đồng hồ, đã đến giờ phải đến CLB rồi.Tôi đến ngán tận cổ cái công việc bưng bê nước uống, thức ăn ở đó rồi. Lại còn phải chứng kiến cái cảnh bọn con gái ỏng ẹo cứ bám dính lấy 5 người kia. Và phải nghe những lời nói “ngọt như mía lùi” từ 5 người bọn họ để dỗ dành bọn con gái đó. Tôi nghe mà muốn phát ốm lên được. Thật chẳng hiểu nổi họ lập nên cái CLB Host này làm gì nữa, vừa tốn thời gian lại vừa vô bổ.
Đang miên man suy nghĩ thì bỗng dưng tôi thoáng thấy Mic.Anh ấy đang đứng với một người đàn ông lớn tuổi, có lẽ là bố của anh ấy. Bên cạnh hai người họ còn có một chiếc xe Rolls Royce láng koóng và một thanh niên ăn mặc khá là tươm tất, trên tay anh ta còn cầm một quyển sổ, chắc là thư kí của bố Mic. Nhưng hình như cuộc nói chuyện giữa họ có vẻ căng thẳng thì phải. Mặc cho ông bố nói, còn Mic thì vẫn cứ cúi gằm mặt mà im lặng.
Bất chợt anh ấy ngẩng đầu lên và nói gì đó, lập tức ông bố giơ tay lên và thẳng tay đánh vào mặt anh ấy một cách ko thương tiếc. Ông ta đánh mạnh đến nỗi Mic ngã lăn xuống đất. Một cái gì đó thôi thúc trong lòng, tôi bước nhanh đến đó, đỡ anh ấy dậy và nhẹ nhàng hỏi:
-Anh ko sao chứ?
-Ko sao-Mic lắc đầu đáp.
Sau đó tôi quay sang, nhìn thẳng vào người đàn ông lớn tuổi đó và bắt đầu nói:
-Cháu xin lỗi trước nếu như những lời cháu sắp nói ra đây ko được lịch sự.-tôi dừng lại một lúc rồi nói tiếp- Bác hình như là bố của anh ấy phải ko? Người ta thường bảo : “hổ dữ ko ăn thịt con” thế mà vừa rồi bác lại đánh anh ấy mạnh tay như thế. Dù anh ấy có nói gì ko phải thì bác cũng ko nên làm thế chứ ạ?
Dứt lời, tôi kéo Mic đi trước ánh mắt tức giận của người đàn ông kia. Nơi chúng tôi đến khá vắng vẻ. Mic ngồi đó, ko nói một lời nào. Ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định. Trên khuôn mặt hiện rõ sự bất mãn và tức giận. Tôi lấy tay khẽ chạm vào chỗ lúc nãy anh ấy bị đánh và hỏi:
-Anh có đau lắm ko?
-Ko sao, anh quen rồi mà-Mic đáp.- so với những trận đòn roi trước đây thì như thế này có là gì đâu chứ-anh ấy quay sang nhìn tôi cười buồn.
-Nói vậy, anh…-tôi nhìn anh ấy bằng ánh mắt ngạc nhiên.
-Ông ấy luôn ình là đúng, luôn nổi giận vô cớ và luôn trút giận lên đầu anh. Mẹ anh cũng đã vì ko thể chịu nổi cái tính cách đó của ông ta nên mới ly hôn và bỏ đi từ khi anh mới 10 tuổi.
-Thế…anh có ghét ông ấy ko?-tôi ngập ngừng hỏi.
-Ghét à? Phải gọi là hận mới đúng.-Mic mím chặt môi- Hồi đó anh nghĩ rằng nếu như mình ko mở miệng nói thì có lẽ ông ta sẽ ko có lý do gì để mà đánh, thế nhưng càng im lặng thì lại càng bị đòn nhiều hơn. Anh cũng đã từng thề rằng mình sẽ ko bao giờ khóc trước mặt ông ta. Vì vậy nên cứ mỗi lần bị đánh, anh lại cố gắng kiềm nước mắt lại và đến đêm thì nằm khóc tấm tức một mình. Rồi lâu dần anh cũng ko còn muốn nói chuyện với bất kì ai, ko muốn biểu hiện mọi cảm xúc của mình trước mặt mọi người. Anh tự thu mình vào trong vỏ ốc lúc nào chính bản thân cũng ko hay…..-đang nói bỗng dưng anh ấy dừng lại.
-Sao vậy? Anh phải tập dần thói quen nói chuyện với người khác đi chứ! Em sẽ nghe mà.-giọng tôi nghẹn lại.
-Đây là lần đầu tiên anh kể về gia đình mình cho người khác nghe đấy, ngay cả 4 đứa kia cũng chưa một lần được anh nói cho biết đâu. Dạo này em làm anh trở nên nhiều chuyện mất rồi.-anh ấy nhìn tôi cười.
Ko ngờ Mic lại có một tuổi thơ buồn đến thế. Hóa ra anh ấy trở thành một người lạnh lùng như thế này cũng là do
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




