|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
mắt vẫn díp vào không muốn mở ra. Cả bữa, cô chỉ nghe rõ nhất câu bác Hoàng dặn 2 đứa ở nhà hòa thuận, mai 2 bác lên Hà Nội có công chuyện và lời phản đối gay gắt của Duy nữa. Cô thì chẳng nói gì, ăn xong rồi đứngdậy. Lúc sau, cô lên lấy quần áo đi tắm, lạnh không chịu được. Tắm xong, cô bé ngồi thu lu trong cái chăn, rồi ngủ lúc nào không biết.
Khi ông mặt trời đã lên đến đỉnh, ngoài trời rộn ràng tiếng chim hót, khi những ánh nắng nhỏ nhoi của 1 sáng mùa đông chiếu qua cửa sổ vào phòng làm chói mắt, Ly mới chịu mở mắt. Cô cầm chiếc đồng hồ, cố gắng dụi mắt để xem giờ. Vậy mà sao cô dụi qua dụi lại, cái đồng hồ vẫn chỉ 10 giờ hơn. Cô bật dậy, uể oải ra khỏi giường rồi ra mở cửa sổ đón ánh mặt trời vào trong phòng. Cô cố gắng hít lấy hít để mùi nắng mới của buổi sáng, không khí thật trong lành, tuyệt diệu làm sao! Cô đi ra trước gương, chải lại những sợi tóc cứng đầu không chịu vào nếp kia rồi búi tạm chúng lại. Thường thường thì đó là việc mà hằng ngày mẹ cô vẫn làm giúp cô – chải đầu cho con gái yêu. Rồi cô ra khỏi phòng, bất chợt quay lại vì thấy 1 điều vô cùng khác lạ, rõ ràng hôm qua cô ngủ quên mất, cô đâu có mắc màn đâu nhỉ, thế mà sáng nay lại thấy màn cài rất gọn gàng. Lạ thật!
Xuống đến tầng, cô đã nhìn thấy Duy ngồi ở sofa, hình như đang đọc gì đó.
_Hi, dậy sớm thế?
Nghe giọng Ly, Duy liền quay lại:
_Sặc, mấy giờ rồi mà còn kêu sớm.
Nghe vậy, Ly liền gãi tai xấu hổ:
_Thì biết thế, nhưng hôm nay chủ nhật mà, buồn ngủ chết đi được.
_Thôi ạ em xin, hôm qua mới 8 rưỡi đã đi ngủ, đã thế lại còn không chịu mắc màn miếc gì vào, nản mày thật đấy.
_Thế cậu mắc cho tớ à? –Ly nói rồi ngồi phịch xuống ghế.
_Không tôi thì ai ạ? Lần sau chị mắc vào cho em nhờ, không mắc vào lại nằm lăn xuống đất u đầu thì khổ.
_Biết rồi, dù sao cũng cảm ơn nhé.
_Thôi, đừng cảm ơn, khách sáo quá đi đấy, ở đây mấy ngày rồi còn thế!
_Một tuần rồi đấy, ngày này tuần trước tớ đang thu dọn quần áo đấy.
_Nhanh nhỉ! Một tuần mà mày gây cho tao bao nhiêu rắc rối.
_Tớ muốn chắc. Mà này, cậu không gọi khác được à, mày tao, nghe chán chết đi được ý.
_Gọi mày tao cho dễ nói chuyện còn gì, gọi tớ cậu làm sao ý, không tiện, gọi mày tao chả đơn giản hơn à?
_Biết thế, nhưng tớ thấy cứ thế nào ý?
_Thế nào là thế nào, tao quen rồi, gọi thế thôi!
_Ưm, thế thì thôi vậy.
_À, quên mất, tí rủ thằng Quân sang đây chơi.
_Ờ, hay đấy, hum nay nó hẹn tớ lên chat, cậu gọi nó sang đây đi, hehe, ít nhất là có nó ở đây, tớ cũng đỡ lo bị cậu “làm gì”.
_Sặc, ai thèm mà làm gì mày, mà có thằng Quân sang, càng dễ “làm” hơn ý chứ.
_Nản, nói thế mà nghe được à.
_Tao nói thật, thằng đấy “dê” lắm.
_Thôi, có khi tớ phải đi chỗ khác thôi, chứ thế ở đây nguy hiểm lắm.
_Hé hé, sợ rồi hả, mà mày đi là đúng đấy, biết đâu tao tự nhiên lại “muốn” thì sao.
_Thôi đi, đừng nói nữa, nghe ghê không chịu được.
Vừa nói Ly vừa chạy ra chỗ cái điện thoại, rồi gọi điện cho anh họ cô, dù sao thì anh họ vẫn hơn đứa-em-không-có-quan-hệ gì và cái-tên-nguy-hiểm mang tên Duy.
_Này, mày gọi cho ai đấy?
_Gọi ai hỏi làm gì, ít nhất thì người đó cũng đỡ nguy hiểm hơn cậu, mình ở 1 tuần rồi mà mới nhận ra Duy thế nào, sợ thật…
_Nói thế mà cũng tin à, yên tâm đi, mày thì ai mà thèm.
_Kệ, cảnh giác vẫn hơn. À, ăn gì trưa nay bây giờ, lại mì tôm nhá?
_Sặc, mày hết món à, lúc nào cũng bắt ăn mì tôm là sao.
_Phải chịu, mì tôm vừa ngon vừa dễ làm, thế có ăn không để tớ đi nấu.
_Rồi, mày đi nấu đi.
Ly nhìn Duy rồi cười, nụ cười nhìn còn “dê” hơn cả Duy làm cậu lạnh hết cả sống lưng, cảm tưởng như Ly sắp ăn tươi nuốt sống cậu đến nơi vậy. Nhưng công nhận là Ly nấu mì rất nhanh và ngon, Duy vừa kêu ca xong đã ăn hết bát mì rồi, lại còn tăm tia sang bát mì của Ly nữa chứ. Nhìn mặt Duy là Ly biết ngay Duy còn đang đói, cô liền bảo:
_Vẫn đói hả, ăn nữa không, ăn bát tớ đi này.
_Thôi, mày ăn đi, tao ăn của mày thì mày lại đói à?
_Không sao đâu, tớ không đói đâu mà, ăn nhé!
_Ưm, cũng được, nhưng không được hối hận đâu đấy!
_Được rồi, này ăn đi. Ăn xong thì gọi nhé, tớ rửa bát cho, thôi tớ lên phòng đây.
_Ưm.
Duy chỉ kịp nói thế rồi cúi đầu vào ăn. Ly lên phòng ngồi, 1 lúc sau cô mới thấy mình dại, tội gì phải nhường cho Duy cơ chứ, điên thật. Bây giờ đói quá đi, bụng Ly đang réo này, thế là để ngăn cản cái đói, Ly liền lên giường ngủ, nhưng mà đói không ngủ nổi, mặc dù vậy, trình độ ngủ của Ly vẫn là vô đối, 5 phút sau cô đã tít, không biết chuyện gì nữa.
Duy ăn xong đang định gọi Ly xuống thì chợt nghĩ chắc cô đang ngủ, thế là Duy lại đi rửa bát một mình, Ly đã nhường cho cậu mà, rửa tí có sao đâu. Rồi cậu vào rửa, tay trơn tí thì cậu làm vỡ bát. Vừa rửa xong thì cậu nghe thấy tiếng chuông cửa. Vội chạy ra ngoài, thì ra là Quân.
_Nhanh thế mày, tưởng chiều mới sang. Mà xe mày đâu? Đi bộ à?
_Đi xe ôm chứ còn sao.Tự nhiên thấy nhớ Ly thế là tao sang luôn. – Quân nói rồi cười.
_Sặc, mày nhớ nó cũng ích gì đâu, nó hẹn anh nào chiều nay đi chơi rồi ý. – Duy vừa nói vừa nhanh tay mở cửa cho Quân.
_Hả, anh nào, mày nói anh nào cơ?
_Mày cứ bình tĩnh, vào đây tao kể cho.
Duy kéo tay Quân vào trong nhà rồi đóng kín cửa lại, lấy giọng rồi kể:
_Lúc nãy, nó bảo là, chiều nó không ở nhà, rồi nó gọi điện cho ai ý, hẹn đi chơi, xưng anh anh em em ngọt sớt nhé, đã thế còn vừa nói vừa cười rất vui vẻ nữa.
_Cái gì? – Quân bật dậy – Thế bây giờ chị ấy có ở nhà không?
_Trên tầng ý.
Rồi Duy chỉ tay lên tầng 2, Quân vội chạy lên đó, vọng lại:
_Để tao hỏi cho ra nhẽ đã.
Duy liền chạy theo Quân lên, nhưng giữ khoảng cách để nghe lỏm cho…dễ.
_Chị ơi, em Quân này, cho em vào với.
_Em sang rồi hả? Có việc gì thế em?
_Chị cứ mở cửa thôi, em muốn gặp chị, không được sao?
_E là không tiện…- Ly nói e dè, nãy nghe Duy nói tự nhiên thấy ghê ghê.
_Cho em vào đi mà chị.
_Nhưng…
_Ối chị ơi, em đau bụng quá, chết mất… Chị ơi em chết mất.
Nghe thấy vậy, Ly vội mở cửa. Quân đang giả vờ ôm bụng đứng trước cửa. Ly vội đến bên đỡ Quân dậy vào phòng:
_Em không sao chứ, đau lắm không?
_Em…em…đỡ hơn rồi ạ….Được nhìn thấy chị, vui quá đỡ đau hơn rồi.
_Thôi đi, còn đau không chị lấy dầu?
_Dạ, thôi không cần cũng được ạ.
_Ừ, thế thôi, em ngồi xuống giường đi, chị tưởng em chiều mới sang, sang sớm thế à?
_Thế em nhớ chị, muốn gặp mặt, không được sao ạ?
_Thôi đi, chị xin, thế mẹ em không có nhà à?
_Mẹ em đi chơi rồi còn đâu, thế chiều nay chị định đi chơi đâu à?
_Ừ, em ở nhà với Duy được mà, chị đi chơi rồi.
_Với ai thế hả chị? Ai thế ạ?
_Có gì đâu mà, đi một mình thôi.
_Chị đừng dối em, chị đi với ai, nói cho em biết đi mà.
_Làm gì có ai, à, em ăn gì chưa?
_Em ăn rồi chị ạ.
_Tự nấu à, mẹ em không có nhà mà.
_Dạ vâng ạ, em tự nấu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




