|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
ở chỗ bọn con trai.
_Thằng Duy kia, hôm qua mày đi đâu tao gọi mãi hả? – Quân hỏi Duy, mặt nhìn thật dễ sợ.
_Thôi đi mày, nhìn mặt ghê quá đi, hôm qua tao ngủ quên.
_Ngủ quên, mày có biết trận đấu quan trọng thế nào không mà ngủ quên được hả.
Quân gần như hét vào mặt Duy.
_Tại con Ly nó dậy mà không gọi tao.
_Hả, 2 người ngủ cùng à?
_Mày điên à, đấy là vì nó bắt tao trông cho nó ngủ, thế là tao ngủ quên mất. Lúc nó tỉnh mà không thèm gọi, mãi đến lúc ăn cơm tao mới dậy này.
_May cho mày là có bọn tao đá giỏi nên mới không thua đấy, chứ thua tao giết mày.
_Ra mà giết này, hé hé.
Duy vừa nói vừa vênh mặt thách thức, còn Quân sau đó lại làm mặt rất…cool:
_Không phải thách. Mà bọn mày ở nhà với nhau…?
_Thì sao?
_Ờ thì…
Quân nói úp úp mở mở. Vài giây sau mới hiểu được tên bạn đáng ghét này ý muốn nói gì, Duy không khỏi hét toáng lên, nhưng mặt tự nhiên lại phớt hồng:
_Đấm cho bây giờ, con đấy ai thèm.
_Thế cơ á, mày không thèm thì thôi, tao thèm không được này. – Quân ra bộ cười cười.
_Sặc, con đấy mà mày cũng thích được.
_Thì có làm sao đâu. Mà tao nói trước, ở nhà mà mày bắt nạt Ly là tao xử đẹp mày đấy, nhớ chưa?
_Biết rồi, ai mà dám động vào chị của mày. Nhưng mà sao mày lại gọi nó là chị.
_Tao chả biết, tự nhiên gọi thế. Biết thế để Ly gọi bằng anh có sướng hơn không.
_Thôi đi ông ơi, mà nó có biết mày thích nó không?
_Biết quá đi ý chứ.
_Thế nó nói sao?
_Thì chỉ bảo là thích mày thôi, buồn thế cơ đấy.
_Thôi, mày có hàng tá đứa thích, thích nó làm gì cho mệt người.
_Mệt là mệt thế nào, mày biết không, đứa nào tao tán, à mà không cần tao tán, chỉ cần được tao để ý phát là đổ ngay, thế mà Ly lại không đổ mới bực chứ.
_Mày tán nó?
_Ừ, cả hè luôn, thế mà không đổ.
Quân vừa nói vừa thở dài. Thực ra chuyện này đã là chuyện “xa xưa” rồi, giờ Quân cũng không nhắc đến chuyện này nữa. Hai người thì vẫn thân thiết như bình thường thôi.
Còn Duy nghe xong bỗng chép miệng:
_Con này cũng “dai” phết nhỉ.
_Tao thế này mà không thích, lại thích mày mới tức chứ.
_Em xin ạ, kiêu vừa thôi, mày hơn tao cái gì?
_Thế mày có bằng tao không mà hỏi?
_Ừ thì không bằng.
_Thế… Thôi vào lớp đi, thầy vào rồi kìa!
Nói đến đây, cả 2 vội chạy vào lớp, về chỗ nhanh hơn cả thầy (?!!!). Ly thầm lặng dõi theo từng cử chỉ, hành động của Duy. Gần như chẳng có tiết học nào mà Ly lại không nhìn cậu cả. Nhìn chỉ để thấy được nụ cười đẹp nhẹ nhàng của Duy. Cô cũng chẳng cần Duy nhìn lại, chỉ cần cô thấy được nụ cười đó là mãn nguyện lắm rồi.
……
_Chị ơi, đi không em lai.
Ly quay lại, đằng sau cô là Quân, Ly nhìn cậu rồi cười:
_Hôm nay lại định chở bà chị này cơ đấy, được thôi, nếu em muốn – Nói rồi, Ly nhảy luôn lên xe Quân.
_Hì hì, hum nay chị lại không đắn đo gì à.
_Thế mọi lần chị có đắn đo à?.
_Chả thế còn gì, bảo mãi mới chịu lên còn gì
_Ừ, chắc thế, hôm nay thì không muốn đi bộ, mệtlắm.
_Vâng, thế thằng Duy đâu rồi mà lại để chị đi bộ thế này?
_Kệ, chả biết đi đâu rồi ý, chẳng thấy đâu.
_Thế ạ, mà chị được sống cùng nhà với nó mãn nguyện thế còn gì. Nhưng sao lại thế ạ?
_À, bố mẹ chị đi công tác, mới gửi chị sang nhà Duy, nói chung là dài dòng lắm, kể làm gì.
_Vâng, hì hì. Nhanh không kìa, một đoạn nữa là em phải chào chị rồi, à mà chủ nhật mai em online đấy, chị lên được thì online nhé, nói chuyện 1 tí, lâu lắm không nói rồi còn gì.
_Ừ, nếu chị lên được thì chị lên. Hic hic, đau bụng quá đi .
_Sao thế ạ?
_ Không biết, chắc lạnh bụng thôi. Hay chị ôm em nhé, hic?
_Dạ vâng, nếu chị muốn, em thì Ok thôi mờ – Quân nói rồi cười rất tươi.
_Hì hì, chị nói thật đấy, chị ôm nhé.
_Vâng ạ.
Nghe Quân trả lời, Ly vội vòng tay ra đằng trước rồi ôm lấy Quân. Thực ra gọi nhau vậy chứ Ly đúng là coi Quân như em trai thật vậy. Với Ly Quân là thằng bé rất dễ thương, ngoan ngoãn với “chị” của mình. Cái ôm này chỉ như của chị với người em thôi. Nhưng cô không biết, với Quân, cái ôm này thật ý nghĩa làm sao, trái tim cậu đang thổn thức và vô cùng vui sướng.
Tuy là đã nói là thân-thiết-như-bình-thường.
Trong lúc Quân và Ly đang hết sức tình cảm như vậy, Duy đang mệt đứt hơi vì cậu vừa vòng qua vòng lại tìm Ly mà vẫn không thấy cô đâu, chỉ khi có người bảo thấy Ly đi về rồi cậu mới vội vàng đi về. Vừa đạp vừa vã hết cả mồ hôi, cậu định bụng phải mắng cho Ly một trận mới hả giận.
……
_Chào em nhá, đi cẩn thận.
_Chào chị ạ.
Quân nói rồi quay xe ra về, Ly còn ngoái theo nhìn thằng em mình 1 lúc, nhân tiện xem Duy có trên đường không rồi mới đi vào. Nghe thấy tiếng Ly, bác gái đang ngồi ghế liền quay ra.
_Cháu chào bác. Bạn Duy vẫn chưa về hả bác?
_Con về rồi đấy hả, thằng Duy nó đã về đâu, thế con không đi với nó à?
_Dạ không ạ, cháu tưởng
bạn ấy về rồi.
_Ừ, chắc nó cũng đang về rồi, con lên thay quần áo đi, rồi xuống ăn cơm, hôm nay bác Hoàng không ăn trưa ở nhà.
Ly liền vâng dạ rồi lên đi thay quần áo. Cô vừa bỏ được cái cặp ra thì nghe thấy tiếng Duy về. Lại còn nghe thấy tiếng hỏi của Duy nữa.
_Mẹ ơi, cái Ly về chưa hả mẹ?
_Nó về rồi con ạ.
_Cái con này, về trước làm con tìm mãi không thấy đâu.
_Ừ, thôi lên thay quần áo nhanh rồi ra ăn cơm.
_Vâng ạ.
Duy nói rồi đi lên tầng, lúc qua phòng Ly cậu còn nói ầm lên mới chịu vào phòng:
_Con kia, sao mày về trước mà không nói gì hả, làm tao tìm mãi.
_Tại tớ ra khỏi lớp mà chẳng thấy cậu đâu cả nên về trước.
_Thế thằng Quân nó lai mày về à?
_Ơ, sao cậu biết?
_Lúc tao về gần đến nhà thì gặp nó, chả là nó lai mày về còn gì, thằng này tranh thủ gớm.
Nghe thế, Ly liền mở cửa, thò đầu ra ngoài:
_Này, không được nói xấu em trai tớ nhé.
_Thì sao nào.
Duy bĩu môi nhìn Ly rồi đi vào trong phòng. Nhìn mặt vênh lên thật đáng ghét. Ly nhìn chỉ muốn đấm cho cậu 1 cái vào mặt. Nhưng nói thế thôi chứ Ly sao dám (sao nỡ) làm vậy. Ly đi ra khỏi phòng, đứng ở hành lang chờ Duy cùng xuống ăn cơm. Bỗng nghe thấy tiếng sập cửa, cô đang định quay lại nói Duy sao sập cửa mạnh thế thì thấy Duy đang trong tình trạng…không có áo. Ly trố mắt nhìn Duy một lúc lâu, cho đến khi máu kịp lên não, dây thần kinh xấu hổ kịp lên tiếng, cô mới đỏ mặt và quay vội đi, miệng lắp bắp:
_Cậu…cậu…mặc áo vào ngay đi. Không thấy nhà có con gái hả?
_Sao mà phải quay vội đi thế, được ngắm tao cởi trần chả sướng à? – Duy vừa nói vừa cười khoái trí.
_Sướng cái mặt cậu ý. – Ly vừa nói vừa định quay lại đánh Duy, chợt nhận ra tình trạng thiếu vải của Duy, cô lại vội quay mặt ra chỗ khác.
_Tao không mặc áo vào đâu, mày không chịu được thì khỏi ăn cơm.
Duy nói xong rồi bỏ xuống nhà, mặc Ly ở đấy đang chẳng biết làm sao. Con trai cởi trần thì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




