watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8844 Lượt

đấy mà canh nhé, goodbye, hé hé.

Ly nhảy lên giường nhanh không tả nổi, cô chùm kín chăn, một lúc sau lại thấy thò đầu ra:

_Này, canh cho nghiêm túc đấy nhé, đừng ngủ gật, cũng đừng có làm gì lúc tớ đang ngủ đấy, hí hí.
_Trời ơi, ai thèm chứ.
_Tớ cứ dặn thế, biết đâu đấy.
_Thôi, em xin, ngủ đi cho người ta nhờ.

Ly nhìn Duy rồi cười rất gian, cô quay mặt vào trong tường rồi thiếp lúc nào không biết. Duy nhìn Ly ngủ mà chả biết làm gì, nếu cậu ngủ thì cậu chẳng còn là “quân tử” nữa, đấy, nhiều khi cái sĩ diện làm khổ con người người ta thế đấy. Rồi cậu ngồi chống tay vào thành giường, ngắm Ly ngủ, kể ra nhìn cũng…xinh ra phết. Cậu định bụng ngồi trông Ly một tí thôi, vì 4h30 là trận đấu bắt đầu rồi, trận này là trận quyết định, chắc chắn cậu không thể bỏ được. Thế mà người tính không bằng trời tính, chỉ 15 phút sau, cậu đã gục đầu xuống giường, ngủ mê man, không biết gì nữa.

16h25…
_Duy ơi, Duy, đi mau, sắp đến giờ đấu rồi.

“Kínhhhhhhhhhh cooooooooooooooooooong…”

“Chết tiệt, lúc cần thế này lại đi đâu không biết” – Quân tức tối đạp chân vào tường.

_Không biết thằng điên này đi đâu rồi đây, mày bấm lại chuông xem nào Nam.

“Kínhhhhhhhhhh cooooooooooooooooooong…”

_Không chừng nó đang ngủ ý Quân ạ.
_Cái thằng, đã dặn hôm quan trọng thì không được quên thế mà bây giờ lại thế này đây.
_Thôi, kệ nó đi, đành cho thêm mấy đứa dự bị vào vậy.
_Biết thế chứ làm sao.
_Duyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii………………
_Mày hét gì to vậy, điếc tai tao rồi nè.
_Tao hét thế mà có thấy nó đâu đâu.
_Thôi, đi thôi mày, không muộn mất.
_Ừ, đi thôi.

Trong lúc Quân và Nam tức tối vì không gọi được Duy dậy, thì Duy – nhân vật chính của chúng ta – đang ngủ ngon lành trong phòng Ly. Vậy là cậu đã ngủ quên mất cả buổi đá bóng quan trọng.

17h30…

_Woa……, ngủ ngon thế không biết.

Ly che miệng ngáp 1 cái rõ dài, cô khua tay loạn xạ lên để tìm cái điện thoại của mình xem mấy giờ thì bỗng sờ phải vật gì đó mềm mềm, ngày sát người cô. Cô đang định hét toáng lên thì nhận ra đó là Duy, cậu đang gục đầu vào thành giường và ngủ ngon lành.

_Thật chẳng ra làm sao cả.

Rồi cô cúi mặt xuống sát mặt Duy, nhìn cậu ngủ mới đẹp làm sao, mặc dù cô đã nhìn thấy cảnh này rất nhiều như cô vẫn không thể phủ nhận rằng, Duy quá đẹp trai, vẻ đẹp thanh tú, tự nhiên mà đẹp vô cùng. Cô nhẹ nhàng lấy chăn đắp lên người Duy, ấy vậy mà Duy vẫn không hay biết gì, vẫn ngủ như không có chuyện gì xảy ra. Đúng lúc ấy, tiếng chuông cửa vang lên, rồi tiếng xe máy quen thuộc. Cô nhận ra ngay đó là tiếng xe của bác Hoàng. Cô chạy ngay xuống tầng dưới để ra mở cửa, không để 2 bác chờ lâu.

_Cháu chào 2 bác.
_Ly đó hả, thế thằng Duy nó đâu rồi?
_Dạ, bạn ấy đang ngủ ạ.
_Ngủ á, lạ nhỉ, có mấy khi nó lại ngủ trưa đâu.
_Dạ vâng, hôm nay bạn ấy ngủ muộn ạ. Các bác vào đi ạ.

Mở to cửa, Ly vội tránh ra bên cho 2 bác dắt xe vào, thầm nghĩ: “Lạ thật, 2 bác lúc nào cũng đi khác nhau nhà về lại cùng nhau, trùng hợp nhỉ!”. Cô chỉ dám nghĩ trong đầu vậy thôi chứ cũng không hỏi.

_Ly ơi, con luộc hộ bác mớ rau muống này với cả rán đậu, được chứ?
_Dạ vâng, được ạ.

Ly trả lời rồi nhanh chóng vào bếp làm, thường thì Ly cũng ít khi làm lắm, nhưng mà tay nghề cũng hơi bị khá đó. Thế là chẳng mấy chốc, Ly cũng làm xong nhưng việc bác gái giao cho, và lau được cái bếp sạch sẽ hẳn, nhìn bóng loáng luôn, đến nỗi bác gái nhìn thấy còn phải khen cô đảm đang cơ đấy.

_Anh ơi, xong rồi, dọn cơm luôn anh nhé!
_Ừ, bảo cái Ly lên gọi thằng Duy dậy đi.
_Vâng. – bác gái nói rồi quay sang Ly – Ly lên gọi Duy dậy hộ bác nhé, mà nó ngủ lâu chứ?
_Cháu không biết, à, chắc khoảng 3 giờ hơn ạ.
_Thế thì nó ngủ lâu rồi còn gì, gọi nó dậy ăn cơm hộ bác đi.
_Dạ vâng ạ.

Ly nói rồi nhanh nhẹn chạy lên phòng, Duy vẫn ngủ y nguyên như thế, không thay đổi tí nào. Ly nhẹ nhàng lay người Duy dậy, gọi nhỏ:

_Duy ơi, dậy ăn cơm thôi, bố mẹ cậu dậy rồi này.

Vừa nghe tiếng Ly gọi, Duy – mắt nhắm mắt mở – bật dậy rồi vội vàng hỏi:

_Chết, mấy giờ rồi.
_7 giờ rồi ông ạ, định ngủ đến bao giờ đây.
_Hả, cái gì, 7 giờ, thôi chết tôi rồi.
_Sao thế, có chuỵện gì à?
_Chết tao đến nơi rồi này, sao giờ này mày mới đánh thức tao dậy hả con kia?
_Thì tớ có biết cậu có chuyện đâu.
_Trời ơi là trời, lỡ mất trận bóng quan trọng của tao rồi, mai hội thằng Quân, thằng Nam nó giết.
_Tớ xin lỗi, nhưng tớ không biết thật mà…Nhưng trận bóng đó quan trọng lắm hả?
_Tất nhiên rồi, hỏi thừa thế, chết rồi làm sao bây giờ.

Cả Duy và Ly đang không biết làm thế nào thì nghe tiếng gọi:

_2 đứa đâu rồi, lâu thế, ra ăn cơm nhanh không nguội hết cả bây giờ.
_Dạ vâng – Ly nói to vọng xuống rồi bảo Duy – Thôi dù gì cũng muộn rồi, xuống ăn cơm đi đã Duy ơi.
_Muộn thế này thì làm ăn gì được nữa, thôi vậy, đành chịu chứ sao, xuống ăn cơm đã vậy.

….

_Bố, mẹ!
_Con xuống rồi hả, Duy, Ly, cả 2 đứa vào ăn đi cho nóng.

Nghe lời bác gái, cả 2 đều ngồi vào bàn ăn, nhưng Duy thì chẳng có hứng nữa, cậu chỉ đụng đũa vào 1 vài món rồi đứng dậy:

_Con mời bố mẹ ăn cơm, con thôi ạ.
_Sao ăn ít thế con?
_Dạ, con không muốn ăn ạ. Con mệt lắm, con lên phòng đây.
2 bác nhìn Duy rồi lắc đầu, Ly nghĩ một lúc rồi rụt rè hỏi:
_Hay tại cháu nấu không ngon nên bạn ấy không muốn ăn ạ?

Mẹ Duy nhìn Ly rồi cười:

_Không phải đâu, con nấu ngon lắm mà.
_Thật không ạ?
_Thật, chắc tại nó đang mệt con ạ.
_Vâng, chắc là tại chuyện vừa rồi.
_Chuyện gì cơ cháu – bác Hoàng nhìn Ly rồi hỏi.
_Dạ, chiều bạn ấy có trận bóng đá, nhưng mà cháu không biết nên không gọi bạn ấy dậy sớm, thế là bạn ấy cứ trách cháu mãi.
_À, đúng rồi, sáng nay bác có nghe nó bảochiều có trận bóng giao hữu với phường bên, thế là nó ngủ quên mất hả cháu.
_Dạ vâng ạ.
_Ừ, thôi không sao, không phải lỗi tại cháu đâu, cháu đâu biết đúng không, thôi cháu ăn cơm đi, tí bác lên nói chuyện với nó xem.

Ly lí nhí trả lời, mong Duy không giận cô. Nhưng rõ ràng cô không biết mà. Cứ nghĩ đến khuôn mặt tiếc nuối của Duy lúc ấy Ly lại càng cảm thấy mình có lỗi. Cô gắp thức ăn vào miệng mà chẳng thấy ngon gì cả. Dù vậy, cô vẫn cố ngồi ăn đến cuối bữa.

_Thôi, bác xong rồi, để bác lên xem nó xem.
_Vâng ạ.

Ly nói rồi cũng thôi cơm chạy theo bác Hoàng vào phòng Duy. Đứng nép bên cửa, cô nghe thấy hết cả cuộc nói chuyện ấy. Duy đang nằm trên giường, trùm kín chăn, bác Hoàng ngồi xuống bên giường cậu rồi hỏi:

_Thế nào con trai, trận bóng đá thế nào?

Duy nghe tiếng động thì quay ra, nhưng cậu vẫn trùm chăn kín người, chỉ hở cái đầu ra để nói chuyện với bố:

_Thế nào đâu ạ, hôm nay con ngủ quên mất…
_…và đã bỏ lỡ trận đá bóng hả?
_Dạ vâng ạ.
_Thế con có buồn không?
_Cũng hơi buồn ạ, đó là trận đấu con đã mong chờ từ lâu rồi.
_Bố biết, con rất tiếc đúng không,

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT