watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8841 Lượt

biết Duy đang chờ cô, từng giây từng phút.

18h…

Trời lúc này đã tối thật rồi, từng cơn gió thổi lạnh buốt, mới 6 giờ nhưng đường đã vắng hẳn, mọi người đều về nhà vì những đám mây đen trên đầu kia báo hiệu sắp có cơn mưa to. Vậy mà Duy vẫn ngồi đấy, bây giờ thì cậu thật sự, thật sự rất lo cho Ly. Chính cậu cũng không hiểu sao lại thế, cậu ghét Ly thế cơ mà…

18h30…

Trời đã đổ mưa to, từng giọt mưa lớn rơi xuống mặt đường, vô tình ướt áo ai, con đường vắng tanh vắng ngắt, Duy vẫn ngồi đấy, đợi đến khi nào Ly đến cậu mới chịu về, người cậu sũng nước, vết thương chưa lành làm cậu thấy buốt vô cùng, nhưng cậu phải chờ, vì cậu hy vọng Ly sẽ đến.

Ly đứng cửa nhìn từng hạt mưa rơi, mưa to làm cô không về được, cô lặng lẽ hứng từng giọt mưa chảy từ mái nhà xuống. Bất chợt, bạn cô bảo:

_Mưa to quá Ly nhỉ, lâu lắm mới thấy mưa to thế này, tớ phải hủy cuộc hẹn vì mưa to quá đấy.
_Hả? Cái gì? Hẹn?

Tự nhiên nghe thấy cô bạn nói đến hẹn, Ly không khỏi giật mình mà hét toáng cả lên. Thôi chết cô rồi, cô đã quên béng mất cuộc hẹn với Duy.

Cô vội nhìn đồng hồ, muộn hơn 3 tiếng rồi, làm sao đây?

_Cậu có hẹn hả, nhưng mưa thế này…
_Không, mưa tớ cũng phải đi, công viên cách đây xa không hả cậu?
_Hẹn ở công viên hả, không xa lắm đâu, cậu vòng đằng sau nhà tớ, đi một đoạn nữa là đến.

Chỉ nghe thấy thế, Ly lao vội ra khỏi nhà, quên cả mượn bạn ô hay áo mưa, cô cứ thế lao đi, vì cô cảm giác rằng, Duy vẫn đang chờ cô, ở công viên…

18h45…

Duy chuẩn bị dắt xe đi về, vậy là Ly không đến rồi, vậy mà cậu cứ tin rằng Ly sẽ đến, cậu thật là ngu ngốc vì nghĩ thế. Nhưng, ai kia, đằng xa kia, 1 bóng người đang chạy đua cùng những giọt mưa, lao nhanh trên đường, không thể nhầm được, đó chính là Ly.

_Duy ơi, cậu đâu rồi?

Ly vừa chạy vừa gọi, cuối cùng thì cô cũng đến nơi, cô gọi một hồi rồi thấy Duy bên chiếc ghế đá, Ly chạy ra, ôm chặt lấy Duy, và khóc, những giọt nước mắt hòa cùng mưa.

_Duy ơi, tớ xin lỗi, tớ xin lỗi cậu, tớ…thật sự đáng trách.

Duy cũng ôm chặt lấy Ly, cậu không muốn bỏ tay cô ra khỏi người mình, cả 2 cùng ướt sũng:

_Mưa thế, quên thì thôi đừng đến nữa, có sao đâu. – Duy nói giọng giận dỗi.
_Tớ xin lỗi mà, mà sao cậu ngốc thế hả, mưa thế mà vẫn chờ tớ đấy thôi, nhỡ cảm thì sao hả?
_Ngốc nên mới nghĩ là người ấy sẽ đến, ngốc thật – Duy nói, giọng châm chọc, mặc dù cậu đang rất vui.
_Về nhà thôi Duy, cậu đã khỏe hẳn đâu.
_Ừ, về thôi.

Vừa nói Duy vừa kéo tay Ly, nhảy lên xe. 2 người lao vun vút trong màn mưa trắng xóa. Về đến nhà thì đã ướt hết cả. Bố và mẹ cậu đang chờ 2 đứa về ăn cơm. Vừa nhìn thấy 2 đứa, bố Duy đã quát :

_Hai đứa đi đâu mà bây giờ mới về hả, lại còn ướt hết thế kia, mau đi thay quần áo đi, cả 2 đứa, không cảm lạnh bây giờ.

2 người cùng nhìn nhau cười rồi vội vàng đi tắm.

……

_2 đứa đi đâu cả buổi chiều hả? – bác Hoàng nói mặt nghiêm nghị.
_Dạ, cái này…- cả hai đều ấp Ly ấp úng.
_Làm sao, nói rõ xem nào?
_Thôi, anh để 2 đứa nó ăn cơm đã, nào ăn đi Ly, này cả Duy nữa.
_Em cứ chiều chúng nó là hư đấy.

Cả 3 người đều nhìn nhau rồi cười khiến bác Hoàng cũng phải nhượng bộ. Sau khi ăn xong, Ly ngỏ ý rửa bát nhưng bác gái không cho, “bắt” cô bé lên phòng học. Thật ra bây giờ có nhồi vào đầu cô, cô cũng chẳng học được chứ chưa nói gì đến ngồi học bây giờ. Cô cứ ngồi trên bàn, nghĩ ngợi lung tung rồi lại cười 1 mình. Nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn thấy tiếc, giá cô không quên có phải được đi chơi với Duy cả buổi chiều không. Càng nghĩ lại càng thấy mình dại.
Chiều hôm sau…

Hôm nay Duy đi chơi với bọn con trai trong lớp, để Ly ở nhà bùn thiu, cô bé đóng kín cửa, tắt đèn rồi đóng cửa phòng….đi ngủ. Nói gì chứ ngủ thì đúng là sở trường của cô rồi. Chỉ cần nằm mấy phút thôi là Ly đã chẳng biết trời trăng là gì, nhất là khi có thêm tiếng nhạc du dương của Haru Haru nữa. Chỉ có điều, cứ mỗi lần cô để nhạc đi ngủ là khi tỉnh dậy, dế yêu của cô đã chẳng còn vạch pin nào nữa. Hôm nay cũng thế, sau khi sắp xếp chăn chiếu đầy đủ, cô để nhạc rồi lên giường ngủ tít. Cô chẳng cần biết Duy có chìa khóa hay không. Và như thường lệ, chỉ sau mấy phút, cô bé đã lạc vào giấc mơ cùng “hoàng tử bạch mã” của mình…

Trời tối tối, Duy mới về đến nhà, người toàn mồ hôi, quần áo thì xộc xệch và rất…bẩn. Gọi mãi mà chẳng ai ra mở cửa, cậu thấy rất bực mình, may mà chiều cậu lại có linh cảm thế nào mà mang chìa khóa nhà đi. Cậu xộc thẳng lên phòng, vác quần áo đi tắm, cậu cũng chẳng thèm gọi Ly làm gì nữa, vì cậu biết thừa là cô đang ngủ say mà, chẳng biết gì lúc này cả. May mà cậu vừa tắm xong thì bác Hoàng về, cậu lại có nhiệm vụ “thiêng liêng” là đánh thức “nàng công chúa ngủ…trên giường” dậy. Theo trong chuyện cổ tích thì chàng hoàng tử sẽ đánh thức công chúa dậy bằng một cái kiss ngọt ngào, còn Duy, cậu đạp không thương tiếc để cô bạn dậy.

Ăn cơm xong, đang tính đi ngủ thì cô nhớ ra là lúc chiều hẹn thằng bạn lên mạng chat. Cô dùng giọng vô cùng ngọt ngào để Duy phải nhượng bộ:

_Duy à, Duy ơi, tớ mượn máy tính nhé!

Không ai ngờ là mọi chuyện lại đơn giản thế, chẳng cần nói đến lần thứ 2, Duy đã gật đầu đồng ý. Chỉ có cái, cái máy tính lại ở trong phòng Duy, ở 1 phòng thì thấy ngại ngại thế nào ý. Nhưng đành chịu thôi, cô đâu muốn thằng bạn giận đâu.

_Mày định làm gì thế?
_Có việc.
_Việc gì?
_Bí mật, hí hí. – Ly cười rất ranh mãnh.

Đang ngồi chat vui với thằng bạn thì Ly chợt nghe thấy tiếng Duy kêu rất chi là “thảm thiết”:

_Chết tiệt, á!

Ly quay sang chỗ Duy, đang định hỏi cậu kêu cái chi thì đã thấy cậu ôm ngực nằm nhăn nhó trên giường. Ly vội bỏ cái máy tính đấy, chạy đến chỗ Duy.

_Cậu sao thế, lại đau à? Tớ gọi bố cậu nhé.

Duy yếu ớt trả lời:

_Đừng, đừng gọi…
_Phải gọi chứ, cậu đau thế cơ mà.
_Đừng mà, tao xin mày đấy…

Nghe tiếng van xin yếu ớt, Ly không nỡ làm trái lời Duy, nhưng cô chẳng biết phải làm thế nào bây giờ cả.

_Thế, tớ phải làm gì bây giờ?
_Không phải làm gì cả, rồi sẽ hết đau thôi, không cần phải lo.
_Không lo sao được, thế nhưng, cậu bị làm sao thế?
_Đừng hỏi, bảo không sao mà, đang đau chết đây, hỏi cái gì mà hỏi.
_Ừ, nhưng nhỡ cậu làm sao thì tớ biết làm thế nào?
_Nói nhiều, không chết đâu mà lo, hỏi lắm thế, mệt người.
_Thì tớ không hỏi nữa, thế nhưng bao giờ thì cậu khỏi?
_Bình thường thì chỉ 15, 20 phút thôi, lần nào cũng thế.
_Thế tóm lại cậu bị sao?
_Trời ơi là trời, hỏi nhiều thế, bảo đừng hỏi mà.

Lần này thì Ly im bặt, chẳng dám hỏi nhiều nữa, chỉ vì cô lo cho Duy chứ đâu phải vì cô thích hỏi nhiều đâu, Duy thật chẳng hiểu lòng cô gì cả. Ly ngồi bên giường Duy, nhìn cậu đau đớn mà chẳng biết phải làm sao, cũng chẳng nói lời nào. Duy thật cứng đầu, bướng bỉnh, hồi trước cô cứ tưởng cô là hết đối thủ trong lĩnh vực này rồi đấy, thế mà không ngờ Duy còn khó bảo hơn cả cô.

_Này… – Ly nhìn Duy, rụt rè.
_Sao?

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT