|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
sập cửa phòng lại, cô vẫn còn bực Duy lúc nãy kêu cô chỉ là ở nhờ nhà cậu. Cứ cho là như vậy đi cũng đâu cần phải nói ra như thế. Càng nghĩ Ly càng thấy tức, cô cầm cái gối ném vào cửa, hét toáng lên: “Chết đi, đồ đáng ghét” cho hả giận, bất ngờ cửa phòng bật mở, cái gối bay đúng vào mặt…bác Hoàng.
_A, cháu xin lỗi, cháu không biết là bác vào ạ. – Ly vừa nói vừa cuống cuồng mang cái gối để lại lên giường.
_Không sao đâu – bác Hoàng vừa nói vừa cười, 1 nụ cười “giả” hết sức – cháu xuống ăn cơm đi.
_Vâng ạ, bác cứ xuống trước đi ạ, cháu xuống ngay đây ạ.
_Ừ, xuống ngay nhé.
Nói rồi bác Hoàng đi xuống, Ly đóng cửa lại, thật xấu hổ hết mức, cô cứ nghĩ đến cái gối lại thấy buồn cười.
_Điên hay sao mà cười mãi thế.
_Chuyện của tôi, mắc mớ gì đến cậu – cứ nhìn thấy mặt Duy là cô phát tức lên, nhưng phải công nhận nó đẹp không “đỡ” nổi.
_Mày bị làm sao vậy, tao đắc tội gì với mày chắc.
Ly im lặng, vừa nói xong mà Duy còn quên ngay được, thật bực mình.
_Lần này không được ăn ít đâu Ly nhé – bác gái nhìn Ly rồi cười.
Bị cắt đứt dòng suy nghĩ, Ly chỉ kịp gật đầu nhẹ 1 cái. Bây giờ không khí trong bữa ăn đỡ buồn tẻ như mấy bữa trước. Dù sao thì cô thấy thái độ của Duy đối với mình không còn kinh khủng như mấy hôm trước nữa.
_Cháu thôi ạ, mời 2 bác ăn cơm.
_Đấy bác vừa nói xong, ăn ít thế cháu, mới 1 bát mà.
_Dạ thôi, ở nhà cháu cũng chỉ ăn thế thôi ạ.
_Cái con bé này…- bác Hoàng nói rồi thở dài, nhìn theo Ly đang nhanh chân chạy lên phòng – ăn với cả uống.
_Bố mẹ cứ kệ nó, mấy hôm sau đói là phải ăn nhiều ý mà.
_Con bé ăn uống chểnh mảng quá, ở nhà nó cũng ăn thế này mà bố mẹ nó không nhắc nhở nó gì cả.
_Ui giời ơi, bố thấy nó có gầy đâu, chả béo thế còn gì, con bảo rồi, bố cứ kệ nó, mấy bữa đầu chắc nó ngại, sau quen rồi nó lại ăn nhìu ý mà.
_Để xem thế nào chứ ăn uống thế này thì….
Bác Hoàng nói xong lắc đầu. Duy chẳng hiểu được, bình thường cậu ăn ít, có thấy ai nói gì đâu, thế mà cứ phải lo cho con bé mãi, nhưng cậu cũng chẳng dám hỏi nhiều, ăn nhanh cho qua bữa.
……
_Này, con kia, mày coi ăn uống thế nào chứ, đừng để bố mẹ tao nói mãi thế.
Không có tiếng trả lời.
_Này con kia, mày còn thức không đấy?
Vẫn không ai trả lời.
_Đúng là chỉ ăn với ngủ, heo có khác.
Duy nói rồi đi vội vào phòng, nhỡ Ly còn thức thì có mà cậu bị chửi cho một trận là ít ý. Nhưng chẳng có tiếng mở cửa, cũng chẳng có lời mắng hay chửi gì cả, “Không lẽ nó ngủ thật rồi” – cậu nghĩ thầm, “Chán thật đấy, hết người để trêu rồi”, Duy nói rồi thở dài, sao thời gian trôi chậm thế nhỉ?
……
Chiều….
_Bố ơi, con Ly nó đi đâu rồi ạ?
_Bố đã bảo con không được gọi con bé thế rồi cơ mà, nó xin sang nhà bạn từ chiều rồi.
_Nó đi bằng gì hả bố?
_Nó gọi điện cho đứa nào sang lai ý, nó xưng chị, không biết là ai.
“Hả không phải thằng Quân đấy chứ” – Duy nghĩ : “nhưng nó chỉ có thằng Quân là em, còn ai đâu nhỉ?”.“Thôi kệ, nó đi đâu, với ai, làm gì, mình đâu cần biết chứ”, nói là không cần biết nhưng rõ ràng là Duy đang cố gắng nghĩ xem Ly đi với ai, thực ra thì Duy cũng đâu ghét Ly lắm…
……
_Cháu chào bác ạ!
_A, Ly về rồi đấy hả cháu?
_Vâng ạ.
Vừa nghe tiếng Ly ở cửa, Duy đã chạy vội ra cửa xem ai lai Ly về. Nhưng cậu chẳng thấy ai cả, ngoài mấy đứa trẻ đang ngồi chơi bi ở trên vỉa hè. Thấy hành động lạ lùng của Duy, Ly liền hỏi:
_Cậu làm gì vậy?
_Mày đi bộ à?
_Không, điên đâu đi bộ, có người lai mà.
_Ai?
_Cậu hỏi làm gì?
_Để tao biết thôi, thế ai lai mày đi? Nó đâu?
_À, nó về rồi, không thấy đâu mà nhìn.
_Thế bọn mày đi đâu, làm gì?
_Ơ, đi đâu, làm gì là quyền của tớ chứ, cậu hỏi làm gì?
_Mày cứ nói đi.
_Thì bọn tớ đi ăn kem, rồi đi mua sắm, cậu xem này.
Ly vừa nói vừa giơ túi đồ lên cho Duy xem, 1 đống quần áo, khăn rồi găng tay, tất…Duy xem xét một lúc rồi hỏi:
_Mày có thiếu đâu, mua nhiều thế làm gì?
_Thì nó cứ bảo đi xem, thích gì thì mua, chứ tớ có chủ ý đi đâu.
_Thì ra thế.
Im lặng 1 lúc, Duy lại hỏi:
_Mai đi chơi với tao nhé.
_Đi đâu?
_Thì đi chơi, nhé!
_Không đi đâu, đi với cậu chán lắm. – Nói thì nói thế thôi, chứ thực sự cô bé cũng thấy thích thú và ngạc nhiên vì lời mời của Duy lắm, chẳng khác gì hẹn hò còn gì.
_Thế sao mày đồng ý đi với thằng Quân?
_Tớ bảo tớ đi chơi với Quân bao giờ?
_Thế “nó” làai?
_Sặc, “nó” là em họ tớ, đại học năm thứ nhất rồi, nó về chơi, biết bố mẹ tớ đi vắng, tớ ở đây nên rủ đi chơi chứ Quân nào.
_À, ra thế, nhưng mai vẫn đi chơi với tao đấy nhé. 5h chiều, tao chờ ở công viên ý, nhớ đấy.
Chẳng chờ Ly đồng ý hay không, Duy đã nói vội rồi bỏ lên phòng với đôi má đỏ bừng, mặc Ly đứng đấy ngạc nhiên vì lời mời của Duy.
16h hôm sau:
_Bác ơi, bạn cháu ốm, cháu đi thăm nó 1 tí đây ạ, mà Duy đâu rồi ạ?
_Nó đi đá bóng rồi cháu ạ.
_Thế ạ, thôi cháu đi đây cháu chào bác. À, hôm nay cháu về muộn, 2 bác đừng chờ nhé.
16h15…
_Bố ơi, Ly đâu hả bố?
_À, Ly nó ăn mặc chỉnh tề rồi ra ngoài từ nãy rồi, lúc nó đi cũng hỏi con đâu đấy.
_Thế ạ?
Duy cười thầm rồi tí tởn lên phòng lấy quần áo rồi tắm: “Cứ tưởng nó không chịu đi, hóa đi từ trước rồi, sợ thật”. Từ lúc đấy, Duy cứ cười mãi. Thực ra đâu phải Ly ra công viên chờ cậu đâu, cô còn đang ở nhà cô bạn, và đã quên mất lời hẹn của Duy từ lúc nào.
16h40…
Duy ngắm đi ngắm lại mình trong gương xem đã ổn chưa, chỉ đi chơi với Ly thôi mà, cũng như bao lần đi chơi khác, sao cậu phải chuẩn bị kĩ lưỡng thế nhỉ. Cậu hỏi đi hỏi lại, hết bố rồi đến mẹ xem còn thiếu gì không. Đến bố mẹ cậu cũng chẳng hiểu chuyện gì xảy ra. Sau khi chuẩn bị đầy đủ, không quên mang theo cái ví tiền, cậu nhảy lên xe đạp và lao ra khỏi nhà, không quên dặn bố mẹ cậu là tối nay Ly và cậu về nhà muộn.
16h55…
Duy đã đến chỗ hẹn và chờ Ly ở 1 cái ghế đá mà khi có người vào công viên có thể quan sát dễ nhất, cậu thấy ngạc nhiên vì Ly đi đã lâu mà chưa thấy đến, nhưng thế cũng không sao, mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đấy thôi mà, Duy tự nhủ.
17h10…
Sao Ly vẫn chưa đến nhỉ, Duy đứng ngồi không yên, chốc chốc lại nhìn đồng hồ, không lẽ có chuyện gì với Ly. Dù vậy, cậu vẫn không rời bỏ cái ghế đá, cậu thấy hơi bực mình vì sự trễ hẹn của Ly.
Trong lúc Duy thì nghĩ mọi chuyện để tự an ủi mình thì Ly đang ở nhà bạn, cô vẫn không hề nhớ ra cuộc hẹn với cậu bạn mà cô thầm mến.
17h30…
Trời ơi, sao Ly vẫn chưa đến nhỉ, Duy đi đi lại lại, đã có lúc cậu định bỏ về, trời đang tối dần, cậu không đủ kiên nhẫn để chờ nữa, dù vậy cứ định đi cậu lại sợ Ly đến không thấy lại giận cậu, thế là cậu lại ở lại, kiên nhẫn chờ đợi.
Ly vẫn đang ở nhà bạn, cô bé thản nhiên cười nói vui vẻ mà không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




