watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8832 Lượt

cứ phải nói nhìu làm gì, có việc gì làm thì nói luôn đi xong biến đi cho tôi nhờ.
_Ờ, được rồi, khỏi đuổi, này cầm lấy đi, đi luôn, không thèm quay lại nữa.
_Cái gì vậy, bánh? Sữa?, làm gì với cái này?
_Mày bị ngốc à, bánh, sữa còn để làm gì nữa ngoài ăn, ăn đi không đói, mẹ bắt tao mang lên đấy.
_Tớ có đói đâu mà phải ăn cái này .
_Không đói cũng phải ăn, mày định tuyệt thực đấy hả?
_Không đói thật mà, cậu mang xuống ăn đi – Ly phụng phịu.

Duy tí thì phụt máu mà chết vì độ dễ thương khó đỡ của Ly lúc này, nhưng sao Duy thấy giống con mèo của cậu thế không biết.

_Thế mày không ăn thật hả?
_Ừ, cậu mang đi đi, tớ không ăn đâu.
_Thật sự không muốn ăn?
_Ừ – sao Duy nhìn thấy Ly lúc này như đang khủng bố cô vậy.
_Mày không ăn thì tao không đi đâu đâu.
_Thích thì cứ ngồi tự nhiên, cậu không làm tớ đổi ý được đâu.
_Ok.

Duy nhìn Ly, cười rất gian, cậu đảm bảo rằng rồi Ly sẽ không chịu nổi quá 5 phút đâu, chắc chắn sẽ phải uống hết cốc sữa và đuổi cậu ra ngoài.

1 phút trôi qua, không có gì biến chuyển.

2 phút trôi qua, vẫn không có gì chuyển biến.

3 phút lại trôi tiếp, Ly vẫn ngồi yên, mặc cho Duy nhìn chăm chăm vào quyển báo cô đang đọc, Duy còn không chắc đó có phải báo phụ nữ mà mẹ cậu hay đọc không nữa.

4 phút…

Tích tắc…tích tắc…

_Thôi được rồi, tớ chịu cậu lun đấy, đưa bánh cả sữa đây.

Ly nói rồi cầm lấy tu 1 phát hết cốc sữa, rồi cô cầm bánh ăn khiến Duy phải vội vàng ngăn lại:

_Này, ăn từ từ thôi, chết nghẹn giờ.
_Tớ không thể chịu nổi cậu nữa rồi.

Vừa nói, Ly vừa ẩn Duy ra khỏi phòng, đóng sập cửa lại, không kịp để Duy nói thêm lời nào. 2 giây sau, cánh cửa lại mở, Ly quăng cho Duy cái khay và cái cốc, rồi lại sập cửa lại, nhanh hơn tốc độ ánh sáng. Duy cười, như 1 người chiến thắng, cậu đoán không sai mà, Ly làm sao có thể chịu nổi quá 5 phút chứ, cậu sướng đến nỗi vừa đi vừa nhảy chân sáo.

“Xoảng” – cốc vỡ kêu 1 tiếng rất to.

Bước hụt bậc cầu thang, Duy trượt chân ngã, cậu lăn mấy vòng, thấy đầu đau kinh khủng, cậu nghe thấy rất nhiều tiếng nói xung quanh nhưng thể nào mở mắt ra được, cả tiếng khóc nữa, rồi 1 bàn tay nào đóa bế cậu về phòng, sau đó cậu không biết gì nữa.

Ai trong nhà cũng lo lắng cho Duy, kể cả Ly – người vừa đuổi cậu ra khỏi phòng 1 cách không thương tiếc. Ly không dám nhìn cảnh tượng lúc đấy nữa, 1 vài mảnh cốc vỡ bắn tung tóe, máu, nước hòa vào nhau thành 1 cái màu khủng khiếp, và Duy nằm đó, bất tỉnh, cô bé đã khóc, người cô thấm cả nước mắt lẫn máu của Duy.

May mà bác Hoàng đã chăm sóc cho Duy, có vẻ như cậu bị thương ở đầu, tóc cậu bết máu, sau khi băng bó xong, bác Hoàng bảo tình trạng của Duy không đáng lo lắm, chỉ là chấn thương phần mềm, may mà người cậu không bị ghim vào những mảnh thủy tinh từ cái cốc. Cả nhà thở phào, dù sao cũng đỡ lo hơn vừa rồi. Trong lúc bác gái dọn những mảnh vỡ, cô chẳng biết làm việc gì ngoài việc ngồi trong phòng chờ đợi, và chỉ chờ đợi thôi, chờ cho đến bao giờ Duy tỉnh. Đây là lần thứ 2 cô bé lo cho Duy đến thế, lần đầu là khi Duy ôm ngực đau đớn . Nhưng cả 2 lần, cô đều chỉ biết chờ đợi, cô thấy mình thật vô dụng, chẳng làm được gì cho Duy cả. Thế là cô lại khóc, khóc tức tưởi, khóc cho cái sự vô dụng của mình.

***

5h30 sáng…

_Sao cháu dậy sớm vậy Ly, mới 5 rưỡi mà.

Ly giật mình về tiếng nói ngoài phòng khách, thì ra bác Hoàng, vẫn là cái dáng đọc báo đấy, cô lấy lại bình tĩnh rồi chào lại bố Duy:

_Vâng ạ, cháu không ngủ được ạ…
_Sao thế, lo cho Duy hả cháu, à mà hôm nay nó nghỉ học đấy, cháu đi học mang giấy xin phép này cho nó hộ bác…
_Thế bạn ấy sao rồi ạ?
_Nó tỉnh rồi, nhưng vẫn còn mệt, bác vừa vào thăm nó, nó đang tỉnh đấy, cháu vào thăm nó xem.

Ly chỉ nghe có thế, vứt cặp xuống bàn đánh “phịch” 1 cái xuống bàn, chạy vội lên phòng Duy. Đầu Duy chi chít là băng bông .Cậu ấy nằm bất động trên giường. Ly bịt miệng, không mún phải khóc trước mặt Duy. Cô chạy đến bên giường cậu ấy, mắt cậu ấy mở to, ngạc nhiên:

_Sao thế, sáng sớm đã vào ám người ta rồi à?

Nghe thấy giọng mà sung sướng quá, cô bé sợ lắm, vậy mà Duy vẫn trêu được. Ly cầm lấy tay Duy, không nói được câu nào rồi vội đặt bàn tay ấm áp đó xuống. Cô quay ngay mặt ra đằng sau, chỉ là, chỉ là cô không muốn để Duy nhìn thấy bộ dạng yếu đuối lúc này của cô thôi.

_Cậu…cậu thấy trong người thế nào rồi?
_Làm gì mà mày hỏi ghê thế, mày xem tao có làm sao đâu, mà tự nhiên lại quay mặt đi thế, không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt đẹp zai của tao à?

Lại là 1 câu đùa, Duy ơi, Duy có biết Ly đã lo cho Duy thế nào không hả, cô bé đã khóc hết nước mắt vì cậu đấy.

_Ờ, tớ không sao đâu, mà sáng nay cậu nghỉ hả, có cần tớ chép bài không?
_Thôi, chả cần đâu, thi xong rồi, bài có đâu mà phải nhờ chép.
_Thế thôi nhé, tớ…đi học đây.
_Này đợi đã…

Duy nói rồi kéo tay Ly lại :

_Quay lại đây tao xem nào!
_Ưm, có gì đâu mà nhìn, để tớ đi học nào.

Mặc lời nói của Ly, Duy kéo tay cô quay lại, cái gì thế kia, đôi mắt lúc nào cũg mở to khi cô mỉm cười kia đâu rồi bây giờ nó chỉ thấy toàn nước mắt thôi. Duy sửng sốt:

_Mày làm sao thế hả? Sao nhìn mặt lại thế kia?
_Không có gì đâu, bụi bay vào mắt ý mà… – Ly cố tình che giấu những giọt nước mắt đau khổ mà cô khóc cả đêm qua.
_Đừng giấu tao, mày…khóc hả?
_Không phải mà, thôi, tớ đi học đây. – Ly nói rồi giật tay mình ra khỏi tay Duy – cậu mau khỏe nhé, chào…

Duy không nói gì nữa, cậu bỏ tay Ly ra, cố gắng nhìn theo bóng cô bé đó, hết nghĩ về những lời nói của Ly vừa nghĩ về đôi mắt đáng thương đó. Duy hối hận về nhưng câu nói làm tổn thương Ly, thực ra cậu không hề muốn nói như thế, vậy mà…cậu đã làm Ly phải buồn rồi. “Tớ xin lỗi, Ly nhé!”.
_Này, Ly ơi, sao thế?

An Chi đập nhẹ vào vai Ly khi thấy cô ngồi thừ 1 mình, mắt nhìn xa xăm. Chi là người bạn thân nhất ở lớp của Ly. Cô cũng là người hiểu rõ tình cảm của Ly hơn cả.

_À, à, không sao đâu, tớ hơi mệt ý mà, hôm nay…hôm nay…Duy nghỉ rồi.
_Hả? Sao lại nghỉ? Sao Ly biết?
_Ừ, giấy xin phép đây này. – Ly vừa nói vừa lục trong cặp ra 1 mảnh giấy “ĐƠN XIN NGHỈ HỌC”
_Ai đưa cho cậu thế, tớ xem nào, ốm á, thật không đấy?
_Thật đấy.
_Sao cậu biết?
_Tớ biết mà.

Câu nói vừa rồi của Ly làm cho An Chi phải phì cười, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt nghiêm túc của Ly, cô bé lấy luôn tay bịt miệng. Duy nghỉ nên Ly thế là phải rồi, cô yêu Duy thế cơ mà.

Cả buổi hôm đấy, Ly chẳng tiếp thu được gì vào đầu, cô bé cứ nghĩ lan man hết chuyện này đến chuyện khác. Nhưng 90% trong mớ suy nghĩ ấy là Duy. Cô bé không thể nào quên được hình ảnh máu và nước mắt lúc đấy.

……

_Chị ơi, đi xe em không?

Ly quay lại vì tiếng gọi, thì ra là Quân, đứa em trai “bất đắc dĩ” của cô. Quân với Ly thân nhau đã khá lâu,

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT