watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8840 Lượt

nhưng không hiểu sao Quân cứ đòi gọi cô là chị. Quân cũng một trong những người Ly tâm sự chuyện tình cảm của mình nhiều nhất.

_Ừ thôi, chị đi bộ cũng được, dù sao cũng cảm ơn em.
_Vâng, à, mà sao chị lạiđi đường này, đây đâu phải là đường về nhà chị.
_À,à, chị…chị…, à, chị…sang nhà bác, đúng rồi, sang nhà bác.
_Thật không đấy, hay là chị định đi thăm “chồng” chị hả?
_Chồng gì chứ, chị sang nhà bác thật mà.
_Em không tin, để em lai về mới tin.
_Đúng là em, được rồi, chị lên xe em là được chứ gì.
_Đấy, chị cứ ngoan ngoãn nghe lời thế có phải tốt không ạ.
_Thằng nhóc này, mún chít không hả?
_Hì hì, mà hôm nay thằng Duy nghỉ chắc chị buồn lắm nhỉ?
_Hỏi lạ, sao phải buồn?
_Thôi đi, không phải chối, hay sang thăm nó với em đi.
_Thôi, chị không đi đâu.
_Sao?
_Ngại lắm, em biết thừa là Duy ghét chị mà. Với lại chị không thích, thế thôi.
_Không thích thật á, đang dối lòng hay lừa em đấy.
_Chị không dối lòng đâu mà.
_Vậy thì là lừa em rồi, chị đang có gì giấu em, đúng không?
_Sao em đa nghi thế?
_Chị đang sống cùng nhà với Duy, em đoán không sai chứ?
_Hả, cái gì, đâu đâu mà, không có chuyện đó đâu.

Ly bối rối xua tay phủ nhận ngay sau lời “buộc tội” của Quân.

_Đúng rồi, chị không cần nói em cũng biết, em thông minh lắm, nhìn phát biết ngay. Không phải chối nữa đâu.
_Sao, sao em lại biết?
_Sao không biết, quá dễ dàng ý chứ, thế nào thấy em siêu không, mà này, nó làm sao thế ạ, chắc không phải ốm thật chứ.
_À, hôm qua Duy bị ngã cầu thang, bị thương, đang nằm trên giường ý.
_Vậy ạ, thế em đưa chị về rồi nhân tiện thăm nó luôn vậy.
_Ừ, thế cũng được.

……

_Cháu chào 2 bác.
_À, Quân đấy hả, hôm nay lại sang chơi nhà bác thế này.
_Hì hì, dạ cháu nghe tin bạn Duy ốm nên đến thăm ạ.
_Bạn bè thế này mới là tốt, à, Ly cũng về rồi hả cháu.
_Dạ vâng, bạn Duy đỡ chưa hả bác?
_Nó đỡ rồi, đang ngồi đọc báo trên phòng ý.
_Dạ vâng, Quân ơi, lên luôn đi.
_À, vâng, cháu xin phép ạ.

Nói rồi, Quân theo Ly lên tầng, nói là theo thôi chứ Quân còn rõ đường lối nhà Duy hơn cả cô ý.

_Khiếp, em có cần “giả vờ” lễ phép như thế không?
_Ai bảo em giả vờ, ngoan từ bé rồi.
_Sặc, 1 lời nói dối chân thật.
_Cái gì, không tin á, ngoan từ bé rồi bà chị ạ.
_Ừ, hì hì, thôi em vào thăm Duy đi, đi thay quần áo đã.
_Vâng. À mà thôi, chị vào luôn cùng em còn gì.
_Ưm, để nghĩ xem nào. Hmmm….
_Còn nghĩ ngợi gì nữa, đi luôn thôi.

Quân vừa nói vừa kéo tay Ly vào phòng Duy. Duy đang nằm trên giường, trông cậu có vẻ khá hơn lúc sáng. Nghe tiếng người, cậu liền quay ra, rồi ngạc nhiên, vì xuất hiện Quân ở nhà cậu, và vì Quân và Ly đang tay – trong – tay. Nhưng cả 2 người đều không nhận ra điều đó, Quân khoác tay Ly vào ngồi bên giường Duy, cười hỏi:

_Thế nào rồi, khỏe chứ hả, mày nghỉ học mà làm Ly ngồi buồn cả buổi sáng đấy.
_Đâu có, em nói gì vậy.

Ly vừa nói vừa cốc vào đầu Quân, 2 người vừa nói vừa cười, gần như quên mất Duy đang nhìn 2 người với ánh mắt hình…viên đạn.

_Này, có phải mày đến thăm tao không đấy Quân, nếu không phải thì mời ra khỏi phòng, tao đang mệt lắm.

Cả Quân và Ly đều ngạc nhiên trước câu nói của Duy, cả hai đều không hiểu sao tự nhiên Duy lại khó chịu vậy, Quân nói nhỏ vào tai Ly: “Chị ơi, nó làm sao thế”. “Biết chết liền em ạ, thôi chắc Duy đang mệt, sang phòng chị chơi đi!”. “Ừ, đi.” . Quân nói rồi quay sang chỗ Duy:

_Mày mệt thì thôi nghỉ nhé, tao sang phòng Ly đây, bye.

Nói rồi, Ly kéo Quân ra khỏi phòng Duy, chẳng cần biết Duy có đồng ý hay không. Duy nhìn 2 người vui vẻ ra ngoài mà cậu thấy cũng…hơi tức, nhìn vẻ mặt hai người thế kia sao có thể không tức kia chứ.

_Trời, nhìn phòng chị giống phòng em thế. – Quân nói rồi cười lên rất khoái trá.
_Thế hả, để thế này mún lấy gì dễ lấy, thế mà có người cứ kêu chị mãi đấy, có bực không.
_Duy á chị, thằng đấy nói làm gì, nó nhiễm tính sạch sẽ thái quá từ bố nó đấy.
_Bảo sao, cứ như em có phải tốt không nhỉ, hí hí.
_Chị cười gian thế.

Rồi cả 2 cười ầm lên, làm Duy ở phòng bên lại càng tức. Cậu ghé sát tai vào tường xem họ đang “làm gì”.

_Em nằm xuống đây chị cho xem cái này.
_Cái gì hả chị?
_Cúi xuống tí nữa, thấy chưa?
_Đâu cơ ạ?
_Đấy, phía dưới ý, em cúi xuống tí nữa là thấy, đây này.
_A, em thấy rồi, đẹp thế, chị làm khi nào thế, mới à?

“Hả? 2 người làm gì không biết đây, thật chả ra thể thống gì”, Duy vô cùng tức giận, cậu mở cửa rồi đi ngay sang phòng Ly, cậu mở cửa sập 1 cái làm chị em Ly giật nảy người. Nhìn thấy Duy, Quân vội chạy ra chỗ cậu, nói:

_Duy ơi, mày vào đây, cho mày xem, Ly có cái này đẹp cực.

Duy không nói không rằng, đi vào để xem Ly có “cái gì” mà lại “đẹp”.

_Này, thấy bức tranh tớ vẽ trên tường đẹp không này, hí hí, tự sướng tí.

Duy nhìn chăm chăm vào bức tường nhưng thực sự chả thấy bức tranh nào cả.

_Có thấy đâu.
_Cúi xuống tí nữa đi – Quân vừa nói vừa ấn đầu Duy xuống.
_Đau, mày hành hạ người ốm thế đấy hả?

Quân nhìn lại bông băng quấn lên đầu Duy mới nhớ ra vết thương của thằng bạn thân:

_Tao xin lỗi, tao quên mất.
_Mà 2 người…vừa xem cái này

hả…
_Thế mày nghĩ bọn tao xem cái gì?
_Thì tao tưởng bọn mày…

Chỉ nghe câu nói lửng đấy Quân và Ly đã nhận ra Duy nghĩ thế nào về 2 người, cả 2 cùng đỏ bừng mặt, Quân cốc đầu Duy “bốp” 1 cái.

_Thôi chết, tao lại quên rồi, xin lỗi.
_Mày… – Duy liếc cho Quân 1 cái chết điếng, không nói được lời nào.

Thực ra từ nãy đến giờ, Duy chẳng để ý gì đến cái cốc đầu đau điếng cũng như lời xin lỗi của Quân, cậu còn đang mải mê nhìn bức tranh độc đáo vẽ trên tường kia kìa. Bây giờ Duy mới nhìn rõ bức tranh, đó là bức tranh về 1 người con gái và 1 người con trai, đang dắt tay nhau chạy, trông mặt có vẻ rất hạnh phúc, và điều đặc biệt là trên tay người con gái có cầm 1 cây Sương rồng, chẳng quá khó khăn cậu cũng có thể nhận ra được người con trai đó chính là cậu. Vậy mà cậu đã nghĩ sai cho Quân và Ly, xấu hổ thật!

_Thôi, em về đây không muộn chị ạ!
_Cái gì, nhà nó chắc mà mày xin phép nó về.
_Ừ, thì xin phép mày, được chưa, phải xin phép người lớn trước chứ, hí hí.
_Thôi em về đi, đi cẩn thận nhé.

Quân vâng dạ rồi đi xuống nhà, cậu dắt xe đến cổng thì Ly hớt hải chạy xuống, gọi với theo:

_Quân ơi, em quên mũ này.

Vừa nói vừa thở hổn hển vì phi từ tầng 2 xuống, Ly nhẹ nhàng đội mũ lên đầu Quân, giúp Quân đeo cặp rồi mới tạm biệt cậu. Trước khi “em trai” về, Ly còn dặn rất kĩ, bảo Quân đi cẩn thận, nhớ nhìn đường làm Quân cảm giác như Ly là mẹ của cậu vậy. Nhìn theo bóng Quân mãi Ly mới chịu lên phòng, vừa lên đến nơi đã bị Duy nói:

_Khiếp, còn bày đặt chị em này nọ, gọi vợ chồng chả nhanh hơn à.
_Liên quan đến cậu à?

Ly nói rồi đóng

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT