watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8847 Lượt

Cô nhìn Quân, mệt mỏi, nhưng cố gắng làm như không có chuyện gì, không muốn cậu lo lắng. Nhưng làm sao Quân lại không lo lắng chứ, cậu vội vàng hỏi:

_Chị không sao chứ?
_Không sao mà, xem hộ chị mấy giờ rồi với.
_Mới hơn 12 giờ thôi ạ.
_Ừ, em sang sớm thế, không ngủ trưa à?
_Dạ không ạ. Thôi, chị nghỉ đi, em xuống nhà chào hỏi các bác đã ạ.
_Ừ, thế em xuống đi, chị nằm nghỉ 1 tí vậy.

Quân gật đầu rồi khẽ đi ra khỏi phòng, đóng cửa lại cho Ly rồi đi xuống. Vừa thấy Quân, Duy đã sốt sắng hỏi:

_Thế nào rồi mày, nó có chịu ăn không?
_Tao đã nói gì đâu, nhìn chị ấy mệt mỏi, thương quá đi.
_Mình mày thương chắc, mày bảo được nó ăn, tao khao cả trầu kem luôn, mấy ngày nay nó không ăn gì rồi.
_Thôi đi ông, tôi chả cần kem của ông.
_Thì thôi, may quá, đỡ tốn tiền.
_Ừ, thế sao chị ấy lại không ăn, bọn mày lại cãi nhau à?
_Có gì đâu, tự nhiên nó tránh mặt tao, chả biết thế nào nữa.
_Quân ơi, ra đây bác hỏi chuyện một tí.
_Vâng ạ.

Quân nghe bác gái gọi vội chạy ra. Bác liền bảo Quân ngồi xuống ghế, nói chuyện.

_Cháu cố giúp bác nhé, cái Ly nó xanh quá, nó sốt cao lắm mà bác nói mãi nó cũng không chịu ăn gì. Bác định bảo bố mẹ nó ra chứ không cứ thế này thì…
_Dạ vâng, cháu sẽ cố. Cháu cũng thương chị ấy, à, bạn ấy lắm, nhìn gầy hẳn đi.
_Thì đấy, mấy hôm rồi có chịu ăn hột cơm nào đâu.
_Cháu biết rồi ạ. Tí nữa cháu cố ép bạn ấy ăn xem thế nào.
_Ừ, chứ cứ thế này, bác sợ nó không chịu nổi mất.
_Dạ vâng.

Rồi nói chuyện rất lâu, đến lúc bác gái nấu xong cháo cho Ly rồi Quân mới mang luôn một bát lên phòng cho Ly. Ly lúc này vẫn đang ngủ, nhìn xanh xao quá, Quân thấy vậy mà thương Ly biết bao. Cậu ghé sát tai Ly, nói nhỏ:

_Chị ơi, chị.

Ly nghe Quân gọi liền mở mắt.

_Ừ, chị đây?
_Chị à, hai bác bảo chị mấy hôm chưa ăn, em lo quá. Có cháo nóng em mang lên nè, em đút cho chị ăn nhé.

Ly lắc đầu ngay:

_Không, chị không muốn ăn…
_Chị à, chị nghe em, được không? Em xin chị đó.
_Chị…

Ly định lắc đầu nói không, nhưng thấy Quân cứ nắm chặt tay mình năn nỉ, cuối cùng thế nào lại gật đầu.

Quân nghe vậy mà mừng quá không giấu nổi nụ cười nữa. Liền ngay lập tức đỡ Ly ngồi dậy, dựa lưng vào tường. Nhưng Ly cứ đổ xiêu vẹo. Cô dựa vào Quân, người cô nóng bừng.

_Chị à, chị mệt lắm phải không, để em đút cháo cho chị, ăn rồi sẽ khỏe thôi.

Quân lo lắng nói, lòng cứ nóng hôi hổi. Cậu đỡ người Ly, tay với bát cháo, vội vừa xúc cháo vừa thổi thổi cho nó nguội.

Ly ngồi đó nhìn vào bát cháo nóng hổi, đang bốc hơi của mình. Nó nhìn rất ngon, lại thơm lừng, vậy mà cô chẳng muốn ăn tí nào. Cô cũng không hiểu sao, cô nhịn mấy bữa rồi mà chẳng thấy đói gì cả, chỉ thấy rất mệt. Quân đút cháo cho Ly, vừa nói:

_Cháo ngon lắm chị ạ.
_Chị…chỉ ăn một chút thôi nha.
_Vâng, chỉ một ít thôi, một ít thôi.

Quân nói như khích lệ Ly, nhanh tay đút cho cô. Nhưng ăn rồi Ly lại thấy khó chịu quá, khó chịu vô cùng. Mới đến thìa thứ ba mà Ly đã bịt miệng quay đi:

_Không, chị…không ăn nữa đâu, no rồi.
_Mới có ba thìa mà. – Quân lo lắng nói.
_Chị không muốn.

Thấy Ly như vậy mà Quân chẳng biết làm sao. Nhìn vào bát cháo trên tay vẫn như còn nguyên, cậu lại cố thuyết phục Ly:

_Chị à, ăn thêm mấy thìa nữa thôi, nhé, em đút cho chị, chỉ mấy thìa nữa thôi.

Nhìn vào đôi mắt tràn ngập lo lắng của Quân, Ly lại miễn cưỡng gật đầu. Nhưng lần này thìa cháo vừa đổ vào miệng, Ly đã vội vã gượng dậy, loạng choạng đi ngay xuống giường.

_Sao…sao thế đi, định đi đâu?

Ly bịt miệng, cố đi tiếp. Hiểu ra vấn đề, Quân cũng vội để bát cháo đó dìu Ly vào phòng tắm. Thấy Duy đang đứng ngoài cửa còn ra hiệu cho Duy đi lấy cho Ly cái chậu.

Một lúc sau lại nằm trên giường, mặt Ly còn nhợt nhạt hơn vừa nãy. Quân thấy mà chẳng dám ép cô ăn nữa.

_Chị mệt lắm phải không, nằm nghỉ đi vậy, em xuống lấy thuốc!
_Chị không sao…
_Còn không sao, sốt hầm hập đây này. – vừa nói Quân vừa đưa tay sờ trán Ly.
_Chị…
_Thôi không nói nhiều. Ngồi đây để em lấy thuốc.

Rồi không để Ly kịp phản đối, Quân vội chạy đi, còn không kịp để ý câu hỏi của Duy đang đứng đó. Cậu bảo bác gái lấy thuốc cho Ly uống rồi lại chạy nhanh lên trên. Đến cầu thang thì gặp Duy chạy xuống:

_Nó nôn nhiều không, có phải nôn hết chỗ cháo vừa

ănrồi không?
_Ừ – Quân nhăn mặt – khổ thế đấy, sao tự nhiên…
_Vậy có uống thuốc được không?
_Cũng ăn một chút, chắc uống được, tao lo quá.
_Ừ, thế mày vào cho Ly uống thuốc đi. Chăm sóc nó hộ tao nhé!
_Còn chờ mày nói nữa.

Đẩy Duy ra, Quân vội vàng chạy lên, Ly đã ngồi sát lên giường và tựa lưng vào tường. Đôi mắt mệt mỏi. Quân cầm cốc nước đưa cho Ly:

_Chị ơi, uống đi này.

Ly xua tay. Quân liền ngồi xuống, cầm tay Ly nhét cái cốc vào:

_Uống đi. Nghe lời em đi mà.
_Chị không muốn uống.
_Chị uống đi, nghe em, uống đi.
_Chị không…
_Chị có nghe em không thì bảo nào, muốn em giận hả?

Ly nghe vậy lại xị mặt ra, nhìn đến là thương, Quân đành dịu giọng:

_Thôi nào, ngoan đi, chị uống đi, rồi bao giờ khỏi em cho đi ăn, nhé!

Ly phùng má, cầm lấy thuốc Quân đưa cho rồi uống. Quân nhìn thấy vậy liền cười tươi, cầm lấy cốc nước.

_Thế mới được chứ. Thôi chị đi ngủ đi nhá! Nghỉ ngơi cho khỏe, mai đi học nhé!

Ly gật đầu, cô nằm xuống đắp chăn. Quân kéo gọn chăn cho Ly, xoa nhẹ đầu cô.

_Em xuống nhà dưới đây, chắc có nhiều người đang lo lắng cho chị lắm đấy. Chị cố ngủ nhé!
_Ừ.

Ly ngoan ngoãn nhìn Quân đi ra ngoài. Cậu tắt đèn rồi đóng cửa, Duy đang đứng ngay cạnh cửa. Duy nhìn Quân thở phào:

_May quá, nó chịu uống thuốc rồi.
_Ừ. Chị ấy đúng là bướng bỉnh, nói mãi mới chịu uống.
_Nó nghe mày còn đỡ, nó còn chẳng thèm nghe tao.

Vừa nghe tiếng Quân, bác gái đã vội từ trong bếp chạy ra.

_ Thế cái Ly sao rồi cháu?
_Bạn ấy chịu uống thuốc rồi ạ. Cháu bảo đi ngủ rồi.
_Ừ thế thì tốt. Bác lo cho nó quá.
_Dạ vâng. May mà cũng chịu uống chứ không để lâu thì chết. Thôi, cháu chào 2 bác ạ, cháu phải về, không muộn rồi.
_Thế cháu đi đường cẩn thận nhé!
_Dạ vâng.

Quân nói rồi đi luôn. Duy chờ Quân đi rồi liền đóng cửa, lúc này mới đi vào. Bác gái lúc này vẫn chưa yên tâm lắm liền lên xem Ly thế nào.

Ly đã ngủ, mắt nhắm nghiền. Khuôn mặt xanh xao. Bác nhìn Ly một chút rồi lại rón rén ra ngoài.

Duy đang đi lên phòng chuẩn bị ngủ trưa, thấy mẹ liền hỏi:

_Mẹ ơi, nó ngủ chưa ạ?
_Ngủ rồi – bác gái thở dài – khổ thân con bé, chắc bố mẹ đi nó cũng nhớ lắm.
_Dạ vâng.
_May thằng Quân ép nó ăn rồi uống thuốc. Mà con bé cũng cứng đầu quá cơ, ốm mà cứ không chịu ăn vào.
_Dạ, thôi con đi ngủ ạ.

Thế rồi, Duy ôm cả lo lắng đi vào phòng ngủ.

……

_Duy ơi, mở cửa cho tao.

Buổi tối, Quân đến trước cửa nhà Duy, gọi to. Duy từ trong nhà chạy ra:

_Mày sang rồi đấy hả?
_Ăn xong tao sang luôn đấy. Thế nào? Chị ấy vẫn đang ngủ à?
_Vẫn ngủ. Chắc mệt lắm.
_Ừ, ngủ đi cũng tốt, chứ cứ nhìn thấy chị

Trang: [<] 1, 43, 44, [45] ,46,47 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT