|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
ấy tao lại thấy thương quá. – vừa nói Quân vừa dắt xe vào nhà.
_Ừ, mày học hành gì chưa?
_Học gì đâu, mày không thấy tao mang đủ thứ sang đây đấy à? Ngủ luôn đấy nhá!
_Bà già mày có nói gì không?
Cả 2 vừa nói vừa đi vào trong.
_Nói gì, bảo là thằng Duy nó rủ con sang ngủ là xong, bà già tao chiều tao hơn chúa.
_Quân sang đấy à cháu?
Bác gái thấy Quân liền nói.
_Con bảo nó sang đấy mẹ ạ. Sang ngủ luôn với con.
_Thế hai đứa lên đi. – bác Hoàng nói.
Quân cả Duy lên nhà, đi qua phòng Ly, Quân bảo Duy cứ về phòng trước, cậu xem Ly đỡ chưa. Duy gật đầu, nhưng cậu không về, đứng ở cửa chứ không dám vào phòng Ly. Quân đi vào, cậu sờ nhẹ lên trán Ly, vẫn nóng quá. Chợt, Ly mở mắt, có lẽ Quân đã làm Ly tỉnh giấc.
_Quân à, sao vào mà không bảo chị?
Quân liền ngồi xuống giường, cầm tay Ly:
_Em vừa đến thôi, chị ngủ tiếp đi, vẫn còn sốt đấy. Em chỉ vào xem chị đỡ chưa thôi, hum nay em sẽ ở đây.
_Chị thấy khá hơn mà, thế em ngủ với Duy à?
_Dạ vâng.
_Hay sang ngủ với chị. – Ly nói rồi cười.
_Lại vẫn còn đùa được, thôi, em sang phòng thằng Duy đây, làm bài tập.
_Chị cũng phải làm bài tập, còn phải chép bài hôm nay nữa.
_Đang ốm, học hành cái gì. – Quân tự nhiên gắt lên rồi lại dịu giọng xuống – Chị đi ngủ đi cho đỡ mệt.
_Chị thấy đỡ rồi.
_Đỡ thật không, hay nói dối để em không lo nữa?
_Chị khỏe thật mà.
_Thui, ngoan, nghe lời em đi, ngủ đi, rồi mai nếu đi học được có gì không làm được bài tập em bảo cô cho, được không?
Quân vừa nói vừa gạt những sợi tóc vướng trên trán đầy mồ hôi của Ly. Ly nhìn cậu, mắt mở to. Thấy Ly có vẻ nghe lời, Quân lại tiếp:
_Nhá, ngủ đi!
Nói rồi Quân giúp Ly nằm xuống, đắp chăn cho cô hết sức nhẹ nhàng, cậu lại hỏi:
_Chị có muốn ăn gì không, em bảo thằng Duy làm cho?
Ly lắc đầu, không nói gì, ngoan ngoãn. Quân nhìn Ly cười rồi ra ngoài, đóng nhẹ cửa. Duy thấy Quân chuẩn bị đi ra liền chạy về phòng, giả vở lấy sách vở ra ngồi học.
_Làm được gì rồi mày? – Quân mở cửa phòng bước vào.
_Đã làm được gì đâu. Nó sao rồi?
_Cứ một mực kêu khỏi, trán nóng như gì ý. Tao bắt đi ngủ rồi.
_Nó vẫn chưa đỡ à?
_Ừ, thế mà còn đòi dậy học bài đấy.
_Đúng là…, đang mệt vậy mà.
Rồi Duy thở dài, cậu muốn nói chuyện với Ly lắm nhưng không dám, cậu sợ làm Ly giận cũng như sợ chính mình bị tổn thương. Quân đến gần Duy, ngồi xuống cái ghế Duy đã để cho cậu:
_Mày ghét chị ấy lắm cơ mà?
_Thì ghét, nhưng mà nhìn nó vậy có ghét nổi không?
_Tao thấy mày cứ giả vờ, thích bỏ mẹ đi còn chối.
Nghe Quân nói vậy, mặt Duy bỗng đỏ bừng lên, cậu lắp bắp thanh minh:
_Cái gì…cái gì cơ…tao mà phải thích nó á?
_Thôi đi, đừng có chối, tao biết thừa mày thích chị ấy rồi.
_Bao…bao giờ? – Duy bối rối.
_Thôi đi, tao kệ mày đấy, thích hay không cũng kệ, mày không làm chị ấy đau khổ là được. Thôi, học đi đã.
Duy im lặng, cậu đang suy nghĩ về câu nói của Quân, cậu thích Ly thật mà, nhưng cậu sợ phải nghe đến từ đó, chẳng phải Ly đã nói không còn tình cảm gì với cậu đó sao. Lúc này, cậu sợ chính mình bị tổn thương hơn là Ly. Nhưng cậu thích Ly là sự thật, dù cậu có muốn chối bỏ thì lý trí cũng làm sao thắng được con tim chứ.
……
1 tiếng gõ cửa vang lên, Duy liền ra mở cửa, trước mặt cậu bây giờ là Ly. Cô trông có vẻ rất mệt mỏi, Ly cố gắng cười, nói:
_Tớ vào được không?
Ngạc nhiên đến mức phải để Ly nhắc lại lần thứ 2, Duy mới tránh ra cho Ly vào rồi đóng cửa. Ly đi loạng choạng đến chỗ Quân . Đến gần, cô tí ngã, may mà bám được vào ghế Quân. Quân vội ngồi dậy, dìu Ly ngồi vào ghế.
_Chị đang ngủ cơ mà, sao lại sang đây?
_Chị không muốn ngủ nữa, cho chị mượn sách vở hôm nay.
_Ui, em đã bảo mệt thì đi ngủ cơ mà, sao còn dậy.
_Chị không ngủ được mà, thôi cho chị mượn đi.
Nghe Ly nói mà cả Quân và Duy đều không thể tin được, giọng Ly yếu, chắc chắn là cô còn rất mệt. Nhưng biết làm sao bắt Ly về phòng bây giờ, cô bướng bỉnh như vậy. Cuối cùng, Quân đành phải cho Ly mượn vở.
_Rồi, thế em cho chị mượn, nhưng bây giờ chị về phòng, thấy mệt phải gọi em ngay, được chứ?
_Ừ, được rồi mà, lấy cho chị đi, về chép không muộn mất, còn phải làm nữa.
Quân liền để Ly ngồi ở đấy, cậu vào lấy sách. Ly ngồi chờ Duy, cô khó chịu quá, mệt lắm. Đang ngồi, bỗng Ly ngất xỉu, gục xuống bàn. Duy thấy vậy liền lay người Ly gọi:
_Trời ơi, Ly ơi cậu sao thế, tỉnh lại đi.
Nghe thấy Duy gọi vậy, Quân vội chạy ra, cậu bế Ly lên giường, bảo Duy gọi bố mẹ Duy lên.
……
Sau khi sơ cứu, Ly mở mắt, nhìn quanh, mờ quá. Mẹ Duy hỏi trước, giọng lo lắng:
_Ly ơi, con thấy thế nào rồi, có khó chịu lắm không?
Ly gật đầu nhẹ, không nói nổi nữa. Lại đến lượt Duy, cậu đến bên Ly, cậu lo cho Ly lắm.
_Cậu thấy thế nào rồi, tớ lo cho cậu quá!
_Kệ….
Ly định (giả vờ) gắt lên, nhưng không thể, cô mệt quá. Cô cũng không muốn tự lừa dối mình nữa. Cô nói nhỏ:
_Tớ thấy bình thường mà. Đừng lo nữa.
Bây giờ lại có tiếng của Quân
_Em lo cho chị lắm biết không hả ? Ai bảo chị không nghe lời em bây giờ em không cho chị ngồi dậy nữa .
Ly cố gắng cười gượng nhưng mà sao nhìn nụ cười của Ly Quân lại thương đến thế.
_Thôi cháu nghỉ đi – bác Hoàng quay sang bác gái – em ra ngoài anh có chuyện muốn nói.
Quay sang Ly rồi xoa đầu cô bé:
_Con nghỉ đi nhá hai bác ra ngoài đây.
Ly khẽ gật đầu. Bác Hoàng kéo bác gái xuống tầng rồi nói:
_Em ơi, sức khỏe cái Ly bây giờ yếu lắm.
_Nó chỉ bị sốt thôi mà.
_Ừ, nhưng tại nó không chịu ăn uống gì cả nên không hồi sức được. Đã ốm, cơ thể yếu mà không chịu bổ xung năng lượng vào.
_Có nghiêm trọng lắm không anh?
_Cũng không nghiêm trọng lắm, nhưng phải bắt nó ăn vào, sợ con bé không chịu đựng nổi, tình hình xấu đi thì tệ lắm.
_Vâng, em sẽ cố bắt nó ăn. Em cũng lo cho nó lắm.
……
_Chị ơi, em về phòng đây, chị ngủ đi nhé, được không?
_Đừng, ở đây với chị được không, một mình chị chán lắm.
_Nhưng mà em chưa làm xong bài tập mà.
_Đừng để chị ở lại một mình mà, buồn lắm. Nhé! Ở đây nhé!
Ly vừa nói vừa ngồi dậy, cô phải dựa vào tường để không bị ngã. Quân có lẽ cũng đồng ý ở lại với Ly, cậu ngồi lên hẳn giường, ngồi sát vào Ly. Cậu nhẹ nhàng đặt đầu Ly vào vai mình. Duy ngồi đấy mà cảm giác như mình là người thừa. Cậu lặng lẽ định đi ra ngoài. Vừa ra đến gần cửa, bỗng có tiếng nói:
_Cậu cũng ở lại đi!
Là Ly, cô cũng không biết tại sao tự nhiên lại thốt lên câu đó, nhưng thực sự Ly mong Duy ở lại, cô muốn được ở bên cạnh Duy. Cô biết mình đã làm cho Duy đau khổ biết bao. Duy nghe tiếng nói định từ chối, nhưng cuối cùng cũng quay lại, cậu cũng lên giường ngồi, nhưng khá xa Ly. Ly thấy vậy liền ngồi lại gần Duy hơn, cô quàng tay bám vào tay Duy rồi dựa đầu vào vai cậu. Duy tự nhiên thấy run khi thấy Ly như vậy, cậu xấu hổ, mặt đỏ bừng, nhưng vui lắm.
Cậu không nói gì, cứ ngồi im cho Ly dựa như vậy. Ly nằm một lúc thì ngủ thiếp đi mất, trên vai Duy. Quân thấy như vậy cũng không biết nói gì hơn, dù sao thì Ly cũng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




