|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
đau đầu quá, đau không chịu nổi._Ly ơi, dậy đi học đi, muộn bây giờ. – Bác gái đứng ở cửa phòng Ly.
_Cháu mệt quá…
_Sao vậy Ly, con sao vậy. Bác vào nhé.
Bác gái nói rồi mở đi vào, Ly vẫn đang nằm trên giường, trùm kín chăn. Bác gáinhẹ nhàng đến bên Ly, kéo cô quay lại. Nhìn Ly xanh quá, cô bỏ cơm đã mấy ngày rồi. Ly mở mắt nhìn bác gái, thều thào:
_Cháu mệt lắm, có lẽ không đi học được.
Nghe Ly nói vậy, bác gái liền để tay lên trán Ly, thốt lên:
_Chết, nóng quá, con sốt cao rồi, không đi học được đâu, để bác gọi điện cho cô giáo xin nghỉ nhé.
_Dạ vâng ạ.
Nhìn bác gái đi ra ngoài mà Ly chóng mặt quá, cô chẳng nhìn rõ nữa. Một lúc sau, bác gái đi vào, cầm theo một cặp lồng cháo và 1 túi thuốc. Lại ngồi xuống cạnh Ly, bác nhẹ nhàng nâng người Ly dậy. Ly mệt quá, gần như không cử động được nữa.
_Con ăn tí cháo vào rồi uống thuốc nhé!
Ly lắc đầu, cô không muốn ăn, mệt quá. Bác gái nhìn Ly lắc đầu:
_Không được, con phải ăn vào thì mới uống thuốc được chứ, con có muốn khỏi không nào?
Ly nhẹ nhàng gật nhưng đến lúc bác gái đút cháo thì cô lại không ăn, quay mặt ra chỗ khác, nói giọng mệt mỏi.
_Cháu không muốn ăn mà, không ăn đâu ạ.
Rồi dù bác gái có nói thế nào, gọi cả bác trai lên dỗ dành Ly đều không chịu ăn. Cuối cùng 2 bác bất lực, đành phải chờ Duy về xem có bắt Ly ăn được không. Khi 2 bác ra khỏi phòng rồi, Ly lại nằm gọn trong chăn. Cô mệt lắm nhưng không chịu ăn, cứ thế này Ly sao chịu nổi.
……
_Này, sao hôm nay Ly lại nghỉ thế hả mày? – Quân vỗ vai Duy.
_Sao tao biết được nó.
_Ở chung nhà với nhau mà sao nghỉ cũng không biết là sao.
_Mày đừng hỏi tao về nó nữa, tao không biết gì đâu.
_Ơ, cái thằng này….
Mặc kệ Quân ở đấy, Duy liền lảng ra chỗ khác, cậu không muốn phải nói về Ly nữa. Thực sự là cậu cũg không biết sao hôm nay Ly lại nghỉ học, cũng thắc mắc đấy nhưng vẫn còn giận Ly vụ hôm trước nên cứ cố gạt Ly ra khỏi đầu.
……
_A, Duy, con về rồi à? Lên thay quần áo xuống đây mẹ bảo.
_Dạ vâng. À, cái Ly hôm nay làm sao thế mẹ, sao nó lại nghỉ học ạ?
_Mẹ cũng đang định bảo con chuyện đấy đây. Nó sốt cao quá, vậy mà mẹ bắt nó ăn để uống thuốc mà nó không chịu. Con thử xem có dỗ được nó không.
_Kệ nó. Sao con phải dỗ nó ăn, nó không ăn cho chết, mặc nó.
Duy nói rồi bỏ lên phòng, cậu nói vậy thôi chứ lo lắng cho Ly lắm. Đi qua phòng Ly, cậu mở cửa phòng cô, nhìn vào rồi về phòng. Thay xong quần áo, cậu mới đi sang, ngồi xuống cạnh cô, đưa nhẹ tay sờ trán cô rồi nói:
_Ly ơi, ăn gì đi chứ, trán cậu nóng lắm, không ăn sao uống thuốc được.
Ly nghe thấy giọng Duy thì liền trùm chăn kín đầu lại:
_Cứ mặc kệ tớ, tớ không đói mà.
_Không đói là sao? Cậu bỏ bữa mấy hôm nay rồi, muốn chết đói luôn đấy hả?
_Tớ chết cũng không liên quan đến cậu, cậu đi ra đi, tớ không đói thật mà.
_Ừ, kệ cậu, rồi cậu chết ra đấy thì tớ phải làm sao? Cậu có nói thế nào tớ cũng không đi đâu, trừ khi cậu chịu ăn.
_Tớ đã bảo là tớ không muốn ăn mà, sao cậu phiền thế? Để tớ yên!
Duy nhìn Ly mà thương cô quá, cậu quay ra ngoài, nhìn vào khoảng không, nhẹ nhàng nói:
_Sao cậu cứ phải hành hạ bản thân như vậy. Nó đâu có tội tình gì đâu.
_Tớ hành hạ bản thân tớ đấy, thì liên quan gì đến cậu, cậu thích xen vào chuyện người khác lắm à?
_Nhưng tớ thấy đáng thương lắm, cậu cứ không ăn như thế…
_Tớ ghét bản thân tớ, tớ hành hạ nó đấy, thì có sao?
_Cậu ghét nhưng tớ không ghét được, hiểu không hả, sao cậu cứ như thế, tớ đau lòng lắm. Cậu lúc nào cũng gắt lên với tớ, tớ chỉ lo lắng cho cậu thôi mà.
_Ai khiến cậu quan tâm, ai cần cậu lo lắng, tớ chẳng làm sao cả.
Ly nói rồi vùng chăn dậy, cô bước ra cửa nhưng loạng choạng đến cửa thì ngã xuống. Người cô run run. Ly bám lấy bức tường, cố gắng đứng lên. Duy thấy thế vội chạy ra đỡ cô, nhưng bị Ly gạt tay ra, cô không muốn Duy giúp. Ly đứng dậy rồi bám vào tường, đi ra ngoài một cách mệt mỏi. Mấy lần cô suýt bị ngã, may mà dựa vào tường được. Duy đứng trong phòng nhìn Ly đi loạng choạng mà xót xa quá. Cậu ngồi xuống giường, thở dài.
Một lúc sau, Ly trở về phòng, mặt bơ phờ, mệt mỏi. Cô lại lên giường nằm, trùm kín chăn. Duy ngồi bên, năn nỉ, bắt Ly phải ăn vậy mà vẫn vô ích. Cuối cùng, Duy cũng phải chịu thua trước sự bướng bỉnh của Ly. Cậu đi xuống nhà, buồn bã ngồi xuống bàn ăn:
_Nó không chịu ăn mẹ ạ, con nói thế nào cũng không chịu.
_Con bé này, ương đến thế là cùng. Nó ốm vậy mà không chịu lo gì cả. Hết cách với nó.
_Đến phải gọi bố mẹ nó ra.
_Em cũng tính thế. Chứ để nó thế này, nhỡ sao thì…, con tính sao hả Duy? – Bác gái quay ra xem ý kiến của Duy.
_Mẹ đừng gọi bố mẹ nó ra vội, xem có cách gì không đã ạ.
_Thế nó còn thân với ai nữa không hả Duy?
_Thân ý ạ, thế thì…à, thằng Quân, nó thân với thằng Quân lắm mẹ ạ.
_Ừ, thế con thử bảo Quân chiều qua đây, xem có bảo Ly ăn gì được không nhé!
_Dạ vâng, để tí con gọi điện cho nó. Thôi, để con gọi luôn cũng được.
Duy sốt ruột quá, cậu bỏ bữa chạy ra chỗ điện thoại, gọi cho Quân.
_A lô, Quân à?
_Tao đây, có việc gì mà gọi giờ này.
_Có việc gì à? Chị mày ốm sắp chết đây này, còn hỏi có chuyện gì?
_Sao? Chị ấy làm sao? Mày nói rõ ra xem nào.
_Sốt cao, vậy mà không chịu ăn uống gì cả, mày sang xem có hơn gì không, chứ tao nói nó không chịu nghe.
_Tao chưa ăn cơm, thôi được rồi, tao sang luôn cũng được. Chờ tao nhé!
_Ừ, mày sang luôn nhé, tao lo lắm.
_Ừ, tao sang luôn.
“Tút…tút…tút…”, Duy đặt điện thoại xuống, đứng ngẩn một lúc rồi quay lại bàn ăn vì nghe tiếng gọi của bố mẹ.
_Thế nào rồi con, Quân có sang được không?
_Sang được ạ, nó chưa ăn cơm, nhưng nó bảo nó sang luôn cũng được.
_Ừ, thế thì tốt, 2 đứa có vẻ thân quá nhỉ.
_Thân chứ ạ, thân hơn cả con với cái Ly ý chứ.
_Thế 2 đứa nó… – bác gái nói lửng, bác tò mò vì sao Ly thích Duy mà lại thân với Quân đến thế.
_Quân là em của Ly mà. Con cũng chẳng biết vì sao bọn nó lại nhận nhau là chị em nhưng 2 đứa thân nhau như 2 chị em ruột ý ạ.
_Ừ. Thôi con ăn nốt đi kẻo nguội.
Duy gật đầu rồi cố ăn nhanh, thình thoảng đang ăn cậu lại ngó ra ngoài xem Quân đã đến chưa. Vừa dọn xong mâm thì nghe thấy tiếng gọi cửa, Duy vội chạy ra mở.
_Chị ấy sao rồi mày? – Quân dắt xe vào, cuống cuồng hỏi, chắc cậu cũng lo cho chị cậu lắm.
_Vào đi đã.
Vào được trong nhà, Quân chào hỏi bố mẹ Duy rồi vội chạy lên phòng Ly, cậu nhẹ nhàng đi vào, Ly đang nằm trên giường kia.
_Chị ơi, em Quân này!
Quân ngồi xuống giường, cạnh bên Ly. Ly nghe thấy giọng Quân thì quay lại. Biết là cậu nhưng nhìn mờ quá, Ly định ngồi dậy nhưng Quân đã cản lại:
_Chị mệt thì cứ nằm đi, không phải dậy đâu.
_Ừ, chị bình thường mà, em đến có việc gì thế.
_Ơ, em đến thăm chị không được sao, cứ phải có việc gì mới được đến à?
_Ý chị không phải vậy…
Ly nói đến đây bỗng ho sặc sụa, mãi mới dứt được.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




