|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
túi đi vào, theo sau bác Hoàng. Bác Hoàng quay ra nhìn Ly, ngồi xuống ghế rồi hỏi cô bằng giọng mệt mỏi:
_Thế…thằng Duy nó sao rồi cháu.
_Bạn ấy đỡ rồi ạ, thế bác gái…
_À, bác gái kể cho bác nghe rồi.
_Vâng ạ, thế bác gái không về ạ?
_Bác ở lại chăm sóc Duy rồi, thôi cháu lên phòng cất đồ đi đã.
_Dạ vâng, thôi cháu đi ngủ luôn ạ.
Bác Hoàng lại gật đầu. Ly nhanh nhẹn đi lên phòng, không đủ thời gian để cho cô nghĩ về Duy nữa, quên Duy đi, đó là quyết tâm của Ly lúc này. Cô xem qua bài vở rồi dọn dẹp phòng đi ngủ.
……
“Duy ơi, tớ xin lỗi nhé, tớ thật sự không muốn bỏ đi như vậy, nhưng cậu cũng hiểu cho tớ nhé, vì cậu, vì tương lai của cậu, hãy tha lỗi cho tớ. I’m wrong, forgive me.”
“Ly ơi, sao cậu lại nỡ đối xử với tớ như thế, sao lại đi như vậy, tớ muốn gặp cậu quá, Ly ơi…”. Duy vừa nằm trên giường bệnh vừa suy nghĩ về thái độ lạ lùng của Ly lúc nãy. Sao tự nhiên cô lại bỏ về như thế. Cậu trằn trọc suy nghĩ mãi mà không hiểu lí do. Rồi cuối cùng, cậu mới nghĩ ra 1 cái lý do có vẻ là đúng nhất, đó là do mẹ Duy đã nói gì với Ly.Chuông kêu, Ly tắt chuông rồi định ngủ tiếp. Nhưng sao khó thế, cứ nhắm mắt lại, Ly lại tưởng tượng ra khuôn mặt nhăn nhó của Duy khi cậu chạy đuổi theo cô. Cô ôm chặt lấy con gấu, ôm lấy cái gối, cố gắng đẩy hình ảnh Duy ra khỏi đầu. Nhưng sao vậy, càng cố gắng càng thất bại. Cuối cùng Ly bật dậy, uể oải ra khỏi giường, chuẩn bị đi học, sớm hơn mọi hôm.
……
_Buồn thế Ly? – An Chi ngồi cạnh Ly, nhìn cô hỏi.
_Ưm, có sao đâu mà.
_Không phải chối, chắc tại hôm nay Duy nghỉ học chứ gì?
_Chả phải.
_Thế tại sao?
_Đã bảo không buồn mà, Chi phiền quá đi đấy.
_Thì thôi, không thèm hỏi nữa nhé, kệ Ly.
An Chi nói rồi bỏ đi luôn, Ly cũng chẳng thèm chạy theo “dỗ” như mọi lần nữa. Ly ngồi thừ một mình, đúng là cô nhớ Duy mà, sao cứ phải tự lừa dối bản thân như vậy. Cô gục mặt xuống bàn, không muốn nghĩ gì nữa.
……
_Chị ơi, lên em lai nào!
_Ưm.
Ly nói rồi nhanh nhẹn nhảy lên xe Quân. Cô ngồi sau, không nói không rằng. Quân liền quay lại nhìn lén Ly rồi vội quay lên, hỏi:
_Chị sao thế, nhớ chồng à?
_Điên à? Nhớ bao giờ, chị có làm sao đâu.
_Lại còn chối, ngồi thừ ra thế kia….
_Bảo không mà.
_Thế sao thằng Duy hôm nay lại nghỉ học ạ?
_Ốm.
_Ốm?Cái thằng, con trai gì mà suốt ngày ốm.
_Thế con trai thì không được phép ốm à?
_Lại bảo vệ chồng rùi, em có bảo là con trai không được phép ốm đâu, chỉ là con trai gì mà yếu thế, lúc nào cũng thấy ốm.
_Ừm.
_Mà sao chị cứ phải yêu cái thằng đấy làm gì nhỉ? Nó có điểm gì tốt đâu mà chị cứ yêu nó, em thấy nó chả xứng với chị tí nào cả.
_Đấy là chuyện của chị, nhắc đến làm gì.
_Em thua nó ở điểm gì chứ, chị nói xem nào, em đối xử tốt với chị vậy cơ mà. Có điểm nào em thua kém nó đâu?
_Thì chị có bảo em thua Duy đâu.
_Thế tại sao chị không chấp nhận tình cảm của em? Chính chị cũng bảo em hơn nó cơ mà.
_Quân à, chuyện tình cảm đâu phải đơn giản thấy người tốt là yêu ngay được đâu.
_Nó thì tốt gì chứ, nó suốt ngày làm chị phải buồn phải khóc đấy thôi, thế mà lúc nào chị cũng lo cho nó, yêu nó hết mình, sao chị cứ phải tốt với nó thế làm gì?
_Thôi mà, em đừng nhắc đến Duy ở đây nữa.
_Sao lại không chứ, em yêu chị thật lòng mà. Em suốt đời chỉ yêu mình chị thôi.
_Thôi nào Quân, chịrất quý em mà.
_Nhưng chỉ như 1 người em trai thôi đúng không ạ?
_Thì em là em trai tốt của chị còn gì?
_Em không cần cái tình cảm đó, em muốn được làm người yêu của chị cơ.
_Thế sao tự dưng em lại gọi chị là chị? Có chị nào yêu em bao giờ không?
_Thì…ưm, mà đúng, tại sao tự nhiên lại gọi chị là chị cơ chứ, ngốc thật, biết thế lúc ấy bắt chị gọi là anh có phải hơn không.
_Èo – Ly lè lưỡi – Anh á? Còn lâu đi nhá.
_Hihi, nếu để chị gọi là anh thì bây giờ đã có 1 đứa em ngoan rùi.
_Chị không ngoan đâu, hihi.
Ly cười tươi lên, quả thật đi với Quân làm Ly vui lên rất nhiều, ít nhất là cô cũng không nghĩ gì đến chuyện của Duy nữa. 2 người vừa đi vừa cười vui vẻ, phút chốc đã về đến nhà Duy. Ly xuống xe, tạm biệt Quân rồi đi vào nhà. Vừa vào đến cổng Ly đã gặp ngay bác gái. Cô cúi mặt xuống lí nhí chào hỏi rồi lên phòng, vừa mở được cửa phòng cô đã thấy Duy ngồi trong đó, có vẻ là chờ Ly về. Ly (giả vờ) nhăn mặt tức giận, vứt cặp xuống giường rồi kéo tay Duy đuổi không thương tiếc ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại trước khi Duy kịp nói gì.
_Cậu cút ra khỏi phòng tớ ngay, sao tự tiện
thế hả? Tớ đã cho phép chưa mà lại thế? – Ly tức giận hét lên.
_Tớ xin lỗi, tớ…tớ…tớ chỉ muốn được gặp cậu thôi mà, tớ phải xin mãi mẹ tớ mới cho tớ xuất viện về nhà….
_Tớ cần à? Nhìn thấy mặt cậu là tớ thấy bực mình rồi, lần sau đừng có mà xuất hiện trước mặt tớ.
Ly lại hét lên rồi bịt tai lại, lên giường nằm, mặc cho Duy nói cô cũng không thèm đáp lại đến một câu. Rồi cô ngủ thiếp đi mất.
……
_Ly ơi, dậy ăn cơm đi, cả nhà đang chờ rồi đấy.
Không có tiếng trả lời. Duy gõ cửa lớn hơn và gọi to:
_Ly ơi, ăn cơm thôi kẻo đói.
Ly dụi mắt. Quay ra ngoài, Ly nói to:
_Cậu đi đi, tớ không đói.
_Sao thế, xuống ăn cơm đi mà.
_Nói nhiều tớ đã bảo không đói, cậu xuống ăn đi. – Ly gắt lên.
_Đừng có gắt lên với tớ mà, cậu đang mệt mà, xuống ăn đi!
_Sao cậu lắm chuyện thế nhỉ, tớ đã bảo không đói, cậu nói nữa là tớ đánh cho đấy.
Duy đứng trước cửa, định nói gì thêm nữa nhưng lại thôi, lùi lũi đi xuống. Ly nghĩ lại thấy mình cũng hơi quá, Duy chỉ muốn gọi Ly dậy ăn cơm thôi mà, thế mà cô cứ gắt lên với cậu như vậy. Cô nằm trên giường mà cứ nghĩ vẩn vơ, mặc dù cô đã cố không nghĩ đến nữa. Cô mệt mỏi quá, thấy quá sức mình, cô thật sự muốn bỏ cuộc.
……
Cả buổi chiều Ly không ra khỏi phòng, cô nằm dài trên giường, không muốn dậy nữa. Đã mấy lần Duy gọi cô ra ngoài cho đỡ mệt nhưng mà lần nào Duy cũng bị Ly mắng và đuổi đi. Duy muốn vào gặp Ly lắm nhưng sợ Ly giận lại thôi. Cậu cứ đi qua đi lại cửa phòng Ly mà không dám gõ cửa. Ly nằm trên giường, cứ thấy tiếng bước chân đi qua đi lại, cô biết ngay là Duy, cũng muốn được nói chuyện cùng Duy lắm, muốn lắm, nhưng lại thôi. Cuối cùng, cô đi ra mở cửa phòng, Duy giật mình, cô nhìn chằm chằm vào Duy đang đứng trước cửa.
_Cậu có bị làm sao không đấy, vấn đề à? Sao cứ đi đi lại lại trước cửa phòng tớ thế.
_Tớ…tớ…tớ xin lỗi… – Duy nói lí nhí, mặt cúi gằm xuống đất.
_Thôi được rồi, thế có muốn vào không để tớ đóng cửa?
_Ơ, có có chứ.
Duy vui mừng ra mặt, cậu đi ngay vào phòng sau Ly. Sau khi 2 người vào, Ly đóng cửa, ngồi xuống giường chăm chú đọc truyện, chẳng để ý gì đến sự có mặt của Duy. Cô cứ để Duy ngồi không trên giường, không nói chuyện cũng chẳng nhìn cậu tới 1 lần. Còn Duy thì hết nhìn Ly lại nhìn căn phòng. Cậu chẳng biết nói gì cả, lại thấy Ly mải đọc truyện nên lại thôi. Ngồi một lúc chán quá, lại không biết nói gì, Duy đành phải lặng lẽ ra khỏi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




