|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đó vào. Duy cũng nằm xuống, quay vào nhìn Ly e ngại:
_Hay tớ bảo bác sĩ khám lại cho cậu xem nhé, cứ để thế này sao được.
_Thôi, không cần đâu, chỉ chóng mặt thôi mà, nghiêm trọng gì lắm đâu.
_Không nghiêm trọng mà sáng lại bị ngất ra sân trường thế à? Cậu chỉ bướng bỉnh thôi.
_Tại lúc ấy mệt mà lại bị kéo ra nắng thôi, chứ cũng có sao đâu mà.
_Thôi, chán cậu lắm, mệt mà không chịu lo.
Ly nhìn Duy, không nói gì cả, chỉ thở dài 1 tiếng.
_Mà hôm nay cậu khác lắm nhá.
_Khác gì?
_Cũng không biết nữa. Thì…nãy tớ nói quay lại là quay lại luôn.
_Ngốc ạ, thế cũng nói.
Rồi cả 2 lại im lặng. Ly lại thở dài. Một lúc sau Ly mới lại phá tan sự im lặng đó của cả hai người:
_Sắp phải xa cậu rồi.
_Thì sao? Tớ chả bùn đâu.
_Ừ, may quá, cậu nhớ đừng buồn đấy nhé.
_Tất nhiên, việc gì tớ phải bùn vì cậu.
_Ừ, tớ cũng mong cậu đừng bùn.
_Sao lại mong thế?
_Tất nhiên, bạn bè mà.
Nói 2 tiếng “bạn bè” mà sao Ly buồn đến thế. Chẳng phải Ly không muốn làm bạn của Duy đó sao? Giá mà Ly có được một vị trí lớn hơn trong lòng Duy thì hay biết mấy. Nhưng làm sao có thể chứ, Duy đã nói chỉ muốn làm bạn với cô thôi mà, Ly biết vậy nên càng buồn hơn.
_Cậu đừng có nói đến từ bạn bè nữa được không? Lúc nào có chuyện gì cũng thế.
_Thích thế đấy, thì đã sao nào.
_Cậu lại làm tớ đau rùi đây này.
_Thui đi, đừng có lừa người như thế nữa chứ, tớ bây giờ không cả tin nữa đâu.
_Cậu không tin tớ thì thôi.
Bỗng nói đến đây, Duy liền nằm quay ra ngoài, không nói câu nào nữa.
_Lại dỗi rồi hả?
_Đồ ngốc, còn nói thế à.
_Thế làm sao mà quay mặt ra đấy.
_Trời ơi, tớ đau muốn chết luôn đây này, dỗi gì chứ.
_Thôi, đừng giả vờ nữa đi.
_Cậu không tin thì thôi.
_Này, đau thật hả, này, quay đây tớ xem nào, nhanh lên.
_Cứ kệ tớ, cậu có tin tớ đâu.
_Thôi mà, tớ xin lỗi, cậu quay đây đi, nào.
_Bạn bè cậu có thiếu đâu mà phải lo cho tớ. – Duy nói cố dằn giọng chữ “bạn bè”.
_Rùi mờ, thế cậu muốn làm sao?
_Chả làm sao cả, cậu chỉ là bạn thì cần gì phải làm gì cho tớ.
_Thế Duy muốn tớ thế nào đây, tớ yêu Duy nhưng Duy chỉ muốn làm bạn, thế biết phải làm sao bây giờ.
Ly nói rồi quàng tay ôm cả con gấu lẫn Duy, Duy hơi giật mình rồi lại chấn tĩnh lại, cầm lấy tay Ly.
_Tớ đã bảo không mún làm cậu tổn thương còn gì, nếu bây giờ là 1 đôi, một lúc nào đó tớ không còn yêu cậu nữa thì sao hả? Làm bạn chả tốt hơn cho cả 2 à?
Ly ngẫm lại thấy cũng đúng, Ly cũng sợ sống trong dằn vặt và đau khổ lắm, cô im lặng, chẳng nói gì nữa. Duy thấy im liền quay lại, nhìn vào mắt Ly, ở giứa 2 người lúc này là cái gối to tướng của Ly.
_Sao lại im lặng rồi?
_Còn biết nói gì nữa, câu nói hết phần tớ rồi còn gì.
Rồi 2 người lại nhìn nhau, Duy đưa tay ra ôm cái gối rồi nói:
_Tớ lại đau rồi.
_Lại đau rồi à? Thế…tớ ôm cậu nhé.
_Tùy cậu… – Duy ngại ngùng trả lời.
Ly nghe thế không nói thêm gì nữa, liền ôm ngay lấy Duy.
Ôm được một lúc, Ly cảm thấy nóng, cô cầm tay Duy để áp vào mặt:
_Duy ơi, giá mà tớ đau thay cậu được.
Duy nghe vậy thì ngẩng mặt lên, xoa tay vào má Ly.
_Ngốc thế, cứ thích đau là thế nào nhỉ.
_Tớ mà.
_Thế nữa, mà không biết bao giờ tớ được ra viện đây nữa.
_Ừ, tớ ghét mùi bệnh viện lém.
_Sao ghét?
_Không thích thì ghét.
_Sặc, nói thế thà đừng nói cho rồi.
_Thì cậu hỏi thế còn gì, thế cậu đã hết đau chưa?
_Đỡ rùi, không còn đau nhiều nữa.
_May quá, mà cậu có thấy đói không hả Duy, từ sáng tới giờ tớ chưa ăn gì cả.
_À, có cháo đây này, cậu có ăn không, mẹ tớ mang từ trưa nhưng mà lúc đó cậu ngủ nên chẳng ai ăn cả.
_Cậu ăn thì tớ ăn.
_Ừ, tớ cũng thấy hơi đói rùi.
Duy cầm cái cặp lồng cháo mẹ cậu mang cho, mở ra nhìn rồi nói:
_Hơi nguội rồi, có muốn ăn không Ly?
_Nguội à? Ốm không nên ăn đồ nguội đâu, để tớ ra mua cặp lồng mới nhé.
Duy chưa kịp trả lời thì cửa bật mở, là mẹ Duy. Bác gái cầm trên tay 1 cặp lồng to hơn cặp lồng Duy đang cầm, miệng cười tươi:
_Cả 2 ngủ dậy rồi à, còn mệt không, ăn cháo chưa?
_Dạ chưa ăn ạ. Nhưng nguội rùi này. – Duy nói giọng trẻ con.
_À, mẹ mang cho 2 đứa cháo mới này, còn nóng hổi nguyên nhé. Ăn ngay kẻo nguội này.
Bác gái nói rồi ngồi xuống ghế cạnh giường rồi đưa cặp lồng cháo còn nóng hôi hổi cho Duy. Duy cầm cháo mà suýt soa:
_Oa, oa, nóng ngon lém Ly này, ăn nhá. Mẹ ơi, thìa đâu ạ?
_À đây, 2 cái thìa cho 2 đứa này.
_Một cái thôi mẹ ạ.
Duy nói rồi với tay ra lấy một cái thìa, Ly ngạc nhiên:
_Một cái thì ăn thế nào được.
_Tớ đút.
Duy nói rồi cười, cậu mở cặp lồng ra rồi đút ngay cho Ly một thìa để cô khỏi nói. Rồi cậu cũng xúc 1 miếng cho mình. Ăn xong Ly mới nhìn Duy:
_Tớ xúc được mà.
_Để tớ xúc cho, nói nhiều.
Nói rồi, Duy cứ thế tự nhiên hết đút cho Ly rồi lại xúc cho mình trước mặt bác gái . Mặc dù mấy lần Ly đã nhìn khéo Duy vậy mà cậu vẫn không hiểu, cứ thoải mái như vậy. Về phần bác gái thì cũng cảm thấy hơi khó chịu, bác quyết định lần này phải hỏi rõ. Chờ Ly và Duy ăn xong một lúc, bác mới nói:
_Ly ra ngoài với bác một chút được không?
_Dạ được ạ.
_Theo bác nhé.
Bác gái nói rồi đi ra trước, Ly theo sau, cô vừa đi vừa không biết bác định nói gì với mình nhưng cũng lờ mờ nghĩ ra được 1 vài lí do bác gọi cô ra đây
_Bác có chuyện muốn nói với con.
_Dạ bác cứ nói ạ.
_Con với Duy…không có chuyện gì chứ?
_Dạ, chuyện gì là chuyện gì ạ. – Ly bối rối ra mặt.
_Con không phải tỏ ra không biết gì như vậy, nếu có gì thì cứ nói ra để bác biết, không cần phải giấu.
_Dạ, cháu…cháu…
_Nói như vậy chắc là có gì rồi.
_Không mà, bạn Duy đã nói là 2 đứa chỉ làm bạn.
_Thật là chỉ thế thôi không?
_Dạ…dạ…
_Con cứ nói ra xem nào.
_Thực ra cháu với bạn Duy thì chẳng có gì cả, bọn cháu chỉ là bạn thôi mà.
_Có thật thế không? Để bác hỏi Duy vậy.
_A, cháu…cháu…thích bạn ấy…
_Bây giờ mới nói thật. 2 đứa là bạn, bác không cấm, nhưng không được có bất kì tình cảm nào cả.
Ngừng một lúc, bác gái lại nói tiếp:
_Nếu con còn có tình cảm đặc biệt hơn với Duy thì tốt nhất nên chấm dứt đi, bác không muốn con làm ảnh hưởng đến việchọc của Duy đâu.
Ly nhìn bác gái, gật đầu nhẹ, cô không muốn vậy tẹo nào. Bác gái nhìn Ly, im một lúc rồi lại tiếp tục:
_Nếu con không chịu thì bác buộc phải nói với bố mẹ con đấy, con nên tránh xa Duy thì hơn.
_Cháu…cháu…sẽ cố mà. Bác đừng nói với bố mẹ cháu.
_Được rồi, bác chỉ nói thế thôi, con cứ về phòng suy nghĩ đi.
Bác gái nói rồi đi ra ngoài, Ly nhìn theo dáng bác mà thở dài, cô quay lại phòng mà lòng nặng trĩu. Cô mở cửa vào phòng và nhìn Duy đang ngồi trên giường, ôm cái gối của cô. Cô cố gắng cười để Duy không thấy được nỗi buồn của cô lúc này.
_Sao
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




