|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
cô bé ngã xuống, không còn biết gì nữa.
……
_Alô, anh à? Có chuyện gì mà lại gọi cho em giờ này?
_Con đang ở bệnh viện, em đến ngay đi.
_Hả? Sao Duy lại ở trong bệnh viện, anh nói rõ xem nào?
_Cứ vào thì biết.
_Vâng, thế anh đang ở bên con chứ ạ?
_Ừ, thằng bé vừa tỉnh lại, em đến đi.
Bác gái nghe tin Duy ở trong bệnh viện thì vô cùng lo lắng, cất điện thoại rồi vội đi nhanh đến bệnh viện. Vừa đến cổng, bác đã vội vàng chạy vào, hỏi thăm để biết phòng cấp cứu của Duy.
_Bác sĩ, bác sĩ, xin lỗi, cho tôi hỏi…
_Vâng, chị muốn hỏi gì?
_Có một cháu bé, vừa được cấp cứu, là con trai ạ…
_À, kia kìa, chị đi thẳng rẽ trái, đến phòng cấp cứu…
_Dạ vâng, cám ơn anh.
Nói rồi bác chạy nhanh theo lời bác sĩ nọ vừa chỉ. Đúng lúc đến nơi thì bác thấy 1 vài người ra khỏi căn phòng đó.
_Bác sĩ, tôi là mẹ của cháu trai vừa được cấp cứu ở đây.
_Cháu nó đang nằm ở trong kia, nhưng chưa vào thăm được đâu, cháu còn yếu lắm, chị theo tôi.
Bác gái nghe vậy liền gật đầu, đi theo. Vào một căn phòng, bác gái được mời ngồi xuống một cái ghế. Bác sĩ lại nói tiếp:
_Cháu nó bị bệnh tim, gia đình có biết không vậy?
_Tim ý ạ, ý bác sĩ là nó bị đau tim sao?Tại sao tôi lại không biết nhỉ?
_Có thể là bệnh mới xuất hiện nên chính bản thân cháu cũng không biết.
_Thế bao lâu rồi thưa bác sĩ?
_Đến nay là hơn 2 tháng rồi…
_2 tháng? Đau đến hơn 2 tháng sao cháu nó lại không nói gì với tôi cơ chứ? Thế bây giờ phải làm sao bác sĩ?
_Tôi sẽ kê đơn thuốc cho cháu để chị về mua, nhớ không được cho cháu bộc lộ cảm xúc quá mức, không tham gia các hoạt động thể thao cần nhiều sức, không nên làm việc nặng…
_Có thể chữa khỏi được không ạ?
_Khả năng chữa khỏi cũng rất lớn, may mà phát hiện ra bệnh sớm.
_Dạ vâng, cám ơn bác sĩ nhiều ạ. Thế lúc vào đây…
_À, còn một cháu gái nữa, nhưng mà cháu bé bị shock, đang ở phòng hồi sức.
_Vâng, tôi sẽ đến thăm cả 2 cháu. Tôi xin phép.
Nói rồi, bác gái vừa định bước ra khỏi cửa thì bị gọi lại:
_À còn điều này nữa tôi muốn hỏi chị.
_Dạ bác sĩ cứ nói. – bác gái nghe vậy thì quay lại ghế ngồi.
_Trên người cháu bé có rất nhiều vết thương, có vết đã sắp lành, một vài vết còn mới, còn đang rỉ máu.
_Cháu nó bị thương ý ạ, chuyện này….
_Tôi chỉ muốn nhắc gia đình là, rất nguy hiểm trong khi cháu bị tim như thế, có thể mất mạng bất cứ lúc nào, mong gia đình lưu ý.
_Cảm ơn bác sĩ. Tôi sẽ để ý ạ.
Nói rồi bác gái liền ra khỏi phòng, đi về phía phòng cấp cứu của Duy rồi bước vào.
_A, mẹ…
Duy nói rồi định ngồi dậy. Bác gái liền đỡ Duy ngồi dậy rồi ngồi cạnh cậu:
_Con thấy thế nào rồi, còn đau không, sao con lại giấu mẹ hả. Chắc chắn là con biết trước rồi đúng không?
_Con…con…Mẹ biết hết rồi ạ?
_Bác sĩ nói hết cho mẹ rồi, con biết như vậy nguy hiểm lắm không hả? Nhỡ con mà làm sao thì bố mẹ biết sống thế nào đây?
_Con xin lỗi…con sợ bố mẹ…lo lắng mà.
_Ngốc ạ, thế bây giờ bố mẹ biết thì không lo chắc, lần sau có gì thì phải kể nhé, không được giấu bố mẹ đâu đấy.
_Dạ vâng.
Duy ngoan ngoãn gật đầu. Bác gái xoa đầu Duy rồi vội nhìn đồng hồ:
_Thôi, con nằm đây nhé, mẹ đi xem cái Ly sao rồi?
_Hả? Ly, bạn đấy làm sao hả mẹ, bạn ấy đâu rồi ạ?
_Nó đang ở phòng hồi sức, lúc trên xe cấp cứu nó bị ngất.
_Mẹ mau đi thăm bạn ấy đi mẹ.
_Ừ.
Bác gái nói rồi vừa định đi ra thì cánh cửa sập 1 tiếng, Ly từ ngoài chạy vào phòng, đến bên giường Duy:
_Duy ơi, cậu không sao chứ? Thế nào rồi? Còn đau tim nữa không hả?
_Tớ ổn rồi mà. Cậu không sao chứ, mẹ tớ vừa kể cho tớ là cậu bị ngất.
_Hả? Mẹ cậu. – Ly quay ra nhìn, đúng là bác gái đang ngồi kia, Ly vội bịt miệng. – Bác, bác ạ…
_Không phải che miệng, hóa ra cả 2 đứa cùng giấu bác hả?
_Mẹ tớ biết rồi.
_Dạ dạ…, hì hì…
Ly nói rồi cười trừ. Bác gái vội ngồi xuống ghế:
_Thế nào Ly, con thấy trong người thế nào?
_Cháu khỏe mà, có làm sao đâu ạ?
_Còn không làm sao, thế sáng ai phải đưa cậu vào viện hả? Tự nhiên ngất ra đấy.
_Gì cơ, sáng Ly cũng bị ngất à?
_Bạn ấy bị ngất, cô giáo phải đưa đến đây 1 lần rồi đấy ạ.
_Chết, sao thế con?
_Cháu thấy khỏe mà, không sao đâu ạ.
_Lúc nào cũng kêu khỏe, cậu có muốn tớ mắng cho 1 trận không hả, mệt mà không nói gì cả.
_Hì hì, tớ mà.
Rồi Ly nhìn Duy cười, cậu cũng cười. Bỗng bác gái nhận được điện thoại, liền ra ngoài nghe. Lúc này chỉ còn 2 người, Ly mới ngồi xuống ghế, nhìn Duy buồn bã, cô nắm lấy tay Duy:
_Cậu làm tớ sợ muốn chết luôn á. Thế bây giờ ổn thật chứ?
_Tớ đỡ hẳn rồi mà, nhưng mà cái vết đánh, xót quá.
_Đâu? Để tớ xem cho nào.
_Thôi, xem làm gì, mai là khỏi mà.
_Để tớ xem, nhỡ nhiễm trùng thì sao?
_Thôi mà.
Mặc lời Duy, Ly vẫn bắt cậu để cô xem cho cái vết thương bị bố cậu đánh. Đúng lúc Ly đang kéo áo Duy lên thì bác gái đi vào và bắt gặp cảnh tượng không hay chút nào này. Ly dừng ngay lại, quay ra nhìn bác gái xấu hổ, miệng lắp bắp thanh minh:
_Không…không phải như bác nghĩ đâu ạ.
_Đúng rồi đấy ạ, chỉ là…chỉ là bạn ấy muốn muốn xem cho con cái vết thương thôi mà.
_Rồi, mẹ có nói gì 2 đứa đâu. À, Duy, mẹ hỏi con: những vết đánh trên người con là sao hả? Ai dám đánh con trai mẹ hả?
_Dạ dạ…cái này…
_Con cứ nói ra xem nào.
_Là…là…bố ạ.
_Hả? Sao bố lại đánh con?.
_Tại con mà, con không ngoan nên mới bị đánh, mẹ đừng trách bố.
_Để mẹ xem nào.
Bác gái nói rồi đến gần Duy, bảo cậu vạch áo lên cho bác xem những vết đánh.Duy lúc đầu còn lưỡng lự nhưng bác gái giục quá nên Duy đành miễn cưỡng cho bác gái xem những vết roi. Bác gái xem xong mà không thể tin nổi và mắt mình nữa. Đầy vết roi chằng chịt, có vết vẫn còn rỉ máu.
_Trời ơi, sao bố con lại đánh con ra nông nỗi này chứ. Vậy mà mẹ lại không biết gì, mẹ thật vô trách nhiệm quá, mẹ xin lỗi con nhé.
_Không sao mà mẹ. Cũng là lỗi do con mà, tại con không ngoan, không nghe lời đấy chứ.
_Rồi, thằng nhóc này, thôi, mẹ phải đi có việc bây giờ, 2 đứa ở lại nhé. Bao giờ xong việc mẹ lại đến.
_Dạ vâng ạ.
Bác gái vừa ra khỏi phòng, Ly đã ngồi bên cạnh giường Duy, gối đầu vào giường.
_Sao thế, lại mệt hả Ly?
_Đâu có đâu, mà đúng thật, vẫn hơi chóng mặt.
_Nằm xuống đây với tớ đi, còn mệt lắm hả? – Duy nói rồi đưa tay lên sờ trán Ly.
_Thôi, cậu cứ nằm đi, tớ ngồi đây cũng được, bao giờ mệt thì tớ sang giường kia nằm, chứ cái giường bé thế này, sao nằm đủ.
_Nằm xuống đây! Cãi nhiều, hư quá đi mất.
_Tớ ngồi đây được mà. A, hay là kéo cái giường ra đây, được không nhỉ?
Ly đột ngột nghĩ ra. Rồi thấy Duy cũng có vẻ hưởng ứng.
_Nhưng liệu có được không? – Ly nhíu mày.
_Không sao đâu, để tớ, tớ kéo cho.
_Không, để tớ kéo, cậu vẫn mệt mà.
Duy nói rồi định xuống giường ngay. Nhưng Ly thật không nỡ để cậu cùng kéo với mình chút nào. Thế là lay lay áo Duy, Ly nói:
_Thôi,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




