|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
thế? Sao lại chóng mặt, ra đây xem nào.
Nghe Duy nói Ly liền đi nhanh ra chỗ cậu. Mới sáng sớm mà đã thấy chóng hết cả mặt. Ly đến bên Duy, cậu sốt sắng chống xe rồi sờ lên trán Ly:
_Cậu có thấy mệt mỏi không hả? Thấy khó chịu lắm không?
_Trời ạ, tưởng cái gì, chóng mặt là chuyện thường mà, lần nào đứng lâu hay ngồi lâu mà tớ chả bị thế.
_Thật không đấy, thấy mệt thì phải bảo tớ nhé.
_Được rồi, thôi đi thôi.
Duy nhìn Ly gật đầu, 2 người nhảy lên xe rồi phi nhanh đến trường. Dù vội vã nhưng 2 cô cậu vẫn đủ thời gian “tâm sự”.
_Duy này, có bao giờ cậu bị đau trên đường không?
_Đau tim hả? Cũng thỉnh thoảng.
_Thế lúc ấy thì làm thế nào.
_Thì đành phải chờ hết đau mới dám đến trường hay về nhà chứ còn sao nữa?
_Thế nhỡ muộn học thì sao?
_Nếu thế thì 1 là cho muộn hẳn rồi đến trường (chờ cho nó hết đau ), 2 là cứ kệ đau mà đi thôi.
_Ui, thương cậu quá Duy ơi. Đau thế sao chịu được. Nhỡ làm sao trên đường thì…
_Đấy còn không sợ bằng lúc bị đánh mà lại đau, đau tưởng chết luôn ák.
_Trời ơi, thế nguy hiểm lắm đấy. Đau tim chứ có phải cái khác đâu. Dễ chết như chơi ý. Cậu đi khám đi Duy ạ, còn biết cách mà chữa chứ.Cậu muốn đi sớm à?
_Nếu đi khám còn chết hơn, làm gì có ai dám cho con gái họ yêu 1 thằng bệnh tim như tớ. Tớ cũng chẳng dám yêu ai nữa. Rồi vui cũng không được cười lớn quá, không được buồn quá. Còn phải từ bỏ niềm đam mê đá bóng nữa, tớ không muốn đâu.
_Cũng phải, nhưng Duy ơi, nhỡ cậu đau trên đường thì tớ biết phải làm sao bây giờ.
(Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Info Chúc các bạn online vui vẻ)
Không có tiếng trả lời, Ly đang định hỏi thì nghe tiếng Duy kêu:
_Á, đau quá, Ly ơi, cứu tớ với. – Duy vừa kêu lên vừa ôm ngực.
_Cậu sao vậy Duy, dừng xe lại đi, tớ xem nào, đau lắm không?
_Á, đau, tớ không dừng xe lại được. Tay cứng lại rồi.
_Hu hu, cậu đừng sao đấy nhá Duy ơi.
Vừa nói Ly vừa ôm chặt lấy Duy. Duy nắm tay Ly cười thầm rồi để lên ngực cậu, 1 tay đi xe, 1 tay giữ chặt lấy tay Ly.
_Cậu đỡ chưa hả Duy?
_Ly ngốc, dễ bị lừa thế.
_Hả, vậy ra cậu lừa tớ?
_Trùi ui, sao cả tin thế hả Ly.
Nghe đến đây, Ly vô cùng bực tức, cô không thèm trả lời Duy nữa.
_Ly ơi, sao cậu không nói gì vậy?
_Ly ơi….
Không thấy Ly nói gì, Duy liền dừng xe, quay lại:
_Ớ, sao…sao…sao…lại…lại khóc?
_Cậu còn hỏi à? Cậu quá đáng lắm…, hức hức…
_Đừng, tớ xin lỗi. Tớ…tớ…
_Cậu biết tớ lo lắng đến mức nào không hả? Thế mà còn lừa tớ nữa.
_Tớ có lỗi, tớ xin lỗi mà, đừng thế nữa, Ly là tốt nhất với tớ mà, lúc nào cũng lo lắng cho tớ. Đừng mà…
_Hic hic, rồi, thôi, cậu đến trường đi, không muộn cả 2 giờ.
_Ừ, thế phải nín đấy nhá.
_Ừ.
Nói rồi, Duy lên xe đi, chỉ còn vài phút nữa vào lớp…
……
Ra chơi…..
“Mệt quá đi mất…” – Ly nằm dài trên bàn, cô mệt quá, không biết sao thấy đau đầu và chóng mặt quá, cô nhìn ra ngoài, Duy và bọn con trai đang ở đằng sau rồi, cô cũng muốn ra ghế đá ngồi ngắm Duy nhưng không thể, cô mệt không muốn đi nữa. Chỉ muốn gục luôn xuống bàn hoặc về nhà ngủ thôi. Đang nằm yên ổn trên bàn thì bị vỗ 1 cái vào vai, Ly ngẩng đầu lên, là Quân:
_Sao lại nằm đây 1 mình thế này, ra ngoài với bọn em đi. Ra chơi mà ở trong lớp được à?
_Thôi, chị nằm đây thôi, ra ngoài làm gì.
_Đi nào, hư vậy nhỉ, ra ngoài với em, đi!
Nói rồi Quân kéo luôn tay Ly ra ngoài, mặc cho Ly phản đối dữ dội, làm cho mấy đứa lớp khác cứ tưởng Quân làm gì mắc lỗi với Ly cơ.
_Bỏ tay chị ra nào, bỏ ra, chị không muốn ra ngoài đâu, mệt lắm, bỏ tay chị ra đi.
_Xạo, nhìn chị mệt gì đâu chứ, ra ngoài cho thoáng.
_Không mà, chị mệt lắm, đừng bắt chị ra ngoài mà.
_Đi, không được cãi.
Vừa nói Quân vừa kéo Ly ra ngoài, Quân còn tưởng phải gọi cả bọn ở lớp ra mới kéo nổi Ly ra ngoài cơ. Ly thì bất lực luôn, cô mệt không đủ sức để chống lại Quân nữa. Cô mặc cho Quân kéo ra ngoài. Cô mệt đến nỗi không còn nhìn rõ cái gì nữa. Vừa xuống đến sân, Ly bỗng khuỵu xuống, ngã xuống sân trường, bất tỉnh. Quân vội quỳ xuống vừa đỡ người Ly vừa lay:
_Chị ơi, chị làm sao vậy, trả lời em đi, chị ơi.
Cả bọn con trai vội chạy đến, người chạy nhanh nhất là Duy. Cậu chạy đến ôm chặt lấy Ly, hét lên:
_Ly ơi, cậu làm sao vậy, tỉnh lại đi, Ly ơiiiiiiiiiiiiiiiiii……………..
……
Trong bệnh viện………
_Bố ơi, bạn ấy có sao không bố?
Duy lo lắng hỏi khi thấy bác Hoàng ra khỏi phòng cấp cứu. Bác Hoàng bỏ khẩu trang
ra rồi nói:
_Không sao đâu, nó chỉ cần nằm nghỉ là tỉnh lại thôi.
_Thế sao bạn ấy lại bị ngất ạ?
_Chỉ là do căng thẳng và mệt quá thôi. Có lẽ nó chịu hơi nhiều áp lực. Không có gì đáng lo lắm đâu con.
_Cháu nó thế nào rồi anh? – Cô chủ nhiệm vội hỏi bác Hoàng, cũng lo lắng không kém gì Duy.
_Nó chỉ là bị stress nhẹ thôi, không phải lo lắng nhiều đâu.
_Dạ vâng, may mà có anh.
_Không có gì. Bây giờ mọi người có thể vào thăm cháu được rồi đấy, nhưng lúc cháu tỉnh lại không nên nói chuyện nhiều quá, để cháu nghỉ ngơi đã. Bây giờ tôi có việc phải về, cô và cháu chăm sóc cái Ly nhé.
_Dạ vâng, anh cứ đi đi.
Bác Hoàng đi rồi, Duy mới chạy vội vào phòng. Ly đang nằm trên giường, khuôn mặt mệt mỏi. Duy ngồi xuống cạnh cô, nắm tay Ly rồi nói:
_Ly ơi, mau tỉnh lại đi nào, dậy nói chuyện với với tớ. Ly ơi…
“Duy đang gọi mình, Duy ơi, tớ đây, Duy ơi…”
_A, Ly, cậu tỉnh rồi sao, mở mắt ra nhìn tớ này, Ly ơi…
_Duy, tớ đây, Duy à…
_Ly….
Ly nhìn quanh một lượt, tuy hơi mờ nhưng cô vẫn nhận ra những người xung quanh. Ly nói rất khó nhọc vì còn mệt:
_Duy à, sao tớ lại ở đây?
_Cậu không nhớ gì sao, cậu bị ngất mà, cô và tớ đã đưa cậu đến đây.
_A, em chào cô…
Ly nói rồi cố gắng gượng dậy, cô chủ nhiệm vội đỡ Ly:
_Thôi, em còn mệt mà, nằm xuống đi nào. Còn mệt lắm không Ly?
_Em ổn mà, cô ơi, cho em về.
_Sao được, cậu đã khỏe hẳn đâu Ly. – Duy vội chặn ngay cái ý tưởng vớ vẩn của Ly lại.
_Tớ ghét mùi bệnh viện lắm, đừng bắt tớ ở đây.
_Nhưng mà…
_Tớ khỏe rồi mà, không ở đây chắc tớ chết mất.
_Được rồi, em cứ nghỉ đi. Cô sẽ hỏi bác sĩ xem em có xuất viện được không nhé.
_Dạ vâng.
Nghe cô giáo nói thế, Ly vui lắm, cô cười thật tươi.
_Duy ở lại với Ly nhé, cô đi hỏi bác sĩ xem, à, bố em còn đang ở bệnh viện không nhỉ?
_Chắc bố em về nhà rồi ạ, cô thử gọi di động cho bố em xem sao ạ.
_Ừ, được rồi. 2 đứa ở lại nhé.
_Vâng ạ.
Chờ cô giáo đi rồi, Duy mới quay lại nhìn Ly. Cậu cầm tay Ly rồi thơm nhẹ.
_Cậu biết tớ lo thế nào không hả, đã bảo mệt thì phải nói với tớ cơ mà. Nhỡ cậu làm sao thì tớ biết nói thế nào với bố mẹ cậu đây.
_Tớ xin lỗi, tớ mệt quá mà thằng Quân cứ kéo tớ ra ngoài, tớ không chống lại được. Xin lỗi cậu.
_Ừ, thế cậu muốn ăn gì không, tớ mua cho. Sáng cũng đã ăn gì đâu.
_Thôi không cần đâu. Tớ không muốn ăn gì đâu.
Ly và Duy đang nói chuyện thì lại nghe thấy tiếng cô giáo:
_A, được rồi, bố Duy bảo có thể cho Ly về.
_Thật hả cô, em vui quá đi.
_Thật, được rồi, thế bây giờ về
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




