|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
cô rất dễ chịu. Duy tuy nói vậy nhưng cũng xấu hổ vô cùng, nhưng vẫn cảm thấy “sướng”.Cậu cười:
_2 bọn mình bây giờ gần nhau quá nhỉ?
_Thì ngồi sát thế này chả gần.
_Không phải. Đâu phải cứ ép xác ngồi cạnh thì gọi là gần đâu.
_Thế thế nào thì gọi là gần?
_Thì gần cái mà tớ bị đau ý.
_Trái tim hả?
_Ừ, gần quá. Tớ nghe cả tiếng tim cậu đập. Hình như nó gọi tên tớ, hihi.
_Sặc, làm gì có mà.
_Có.
_Không có.
_Có mà.
_Không.
_Có.
_Ừk thì có vậy. Được chưa?
_Rùi, hihi.
_Cậu chỉ bắt nạt tớ là giỏi thôi.
_Đâu mà.Ơ thế đi đâu giờ.
_Cậu cứ đi đi. A! Kia kìa, cậu có thấy cái ngõ thứ 3 kia không?
_Ngõ nào?
_Thì cái ngõ có cái xe máy dựng trước đấy. – Ly nói rồi chỉ tay về phía cái ngõ nhỏ xíu khuất sau những ngôi nhà tầng.
_À, tớ thấy rồi, nhưng vào đấy làm gì?
_Thì cứ vào đi.
Nghe Ly nói, Duy cũng đi vào sâu trong ngõ. Theo lời Ly chỉ, vòng vo mãi, Duy và Ly mới đến được trước một quán nhỏ, cái tên khá đặc biệt: “ĐÔI”. Ly mỉm cười khi nhìn thấy vẻ mặt của Duy, Ly đoán ngay là Duy đang rất ngạc nhiên vì cái tên khá lạ này, chính Ly cũng đã từng có vẻ mặt như vậy mà. Ly kéo tay Duy vào quán, cười nhẹ:
_Nào, đừng có ngạc nhiên như vậy.Vào thôi nào.
Duy lớ ngớ bước vào quán, và theo cái tên đặc biệt ấy, mọi thứ trong quán đều rất đặc biệt. Ly dẫn Duy đến chỗ quầy rồi cười với bác chủ quán – Duy nghĩ vậy:
_Con chào dì, lâu không gặp dì.
_A, con đấy hả Ly, đúng là khá lâu rồi dì không thấy con đến quán dì đấy nhé, đây chắc là bạn trai con hả? – bác chủ nói rồi chỉ tay vào Duy.
_Dạ không, bạn bình thường thôi ạ.
_Thế cậu bạn hôm trước đâu. Hôm đấy dì hỏi con cũng bảo bạn bình thường. Dì lại không cho con vào quán giờ. – rồi bác nở một nụ cười tươi, thật vui vẻ.
_Hì hì, dì biết rồi mà, con đâu có ai. Thôi ạ, cho con 1 kem đôi nha dì.
_Được rồi, con ngồi vào bàn đi, một tí sẽ có ngay.
Ly cười với bác rồi lại kéo Duy ngồi vào bàn. Hình như suốt từ lúc vào tới giờ, Duy chỉ làm 1 việc duy nhất là nhìn ngắm cái quán “ĐÔI” này. Ngồi xuống bàn, Duy nhìn Ly hỏi:
_Quán này, lạ quá…
_Lạ ở điểm nào cơ?
_Thì ngay từ cái tên đến cách trang trí quán, này nhé: trong quán này cái gì cũng có đôi, bàn đôi, ghế đôi, mỗi bàn cũng lại chỉ có 2 cái khăn giấy, 2 cái muỗng, nói chung là cái gì cũng có 2 cái…
_Ừ thì quán “ĐÔI” mà lại.
_Nhưng cậu bảo chúng ta không phải đôi…
_Không phải đôi là thế nào, 2 người thì là đôi rồi còn gì?
_Biết thế, nhưng….
_Kem của 2 con đây rồi, con ăn kem tiện thể trông quán hộ dì Ly nhé, dì ra ngoài 1 chút.
_Dạ vâng ạ.
Ly ngoan ngoãn trả lời rồi nhìn vào cốc kem:
_Nhìn ngon quá nhỉ, cậu ăn đi này, cầm lấy thìa đi.
_Hay nhỉ, rõ ràng là 2 cái cốc liền nhau.
_Thì “ĐÔI” mà lại.
_Ừ, thế bác chủ quán là dì cậu à?
_Đâu có.
_Thế sao lại gọi dì xưng con ngọt xớt vậy.
_À, thì bất kể ai vào đây cũng gọi dì xưng con mà.
_Thế hả?
_Ừ, thôi cậu ăn đi vào, há miệng to ra.
Ly nói rồi xúc 1 thìa kem bên cốc mình đưa vào miệng Duy. Duy ăn rồi cười, cũng xúc 1 thìa kem đút cho Ly. 2 người vừa đút cho nhau vừa trò truyện.
_Sao cậu biết quán này hả Ly?
_Vào nhiều thì biết thui.
_Thế cái cậu lần trước đi cùng cậu là ai?
_À, Quân chứ ai, hôm đấy nó rủ tớ đi chơi, rồi đưa tớ vào quán này, nó bảo là nó tìm thấy quán này lâu rồi nhưng chưa có dịp vào. Thực ra tớ còn vào nhiều lần hơn cả nó ý chứ, tớ tìm thấy quán đặc biệt này lâu rồi.
_Ơ thế 2 người toàn đi ăn với nhau à?
_Đâu, mới 1 lần thôi, tớ toàn đi một mình…
_1 mình ăn hết ly kem to đùng này?
_Thì sao?
_Khiếp, ăn khủng thế…
_Kệ tớ.
Ly nói rồi cho Duy một cái lườm cháy mặt. Duy nhìn Ly cười trừ làm Duy cũngcười theo. Một lúc sau, cốc kem đã hết veo.
_Lần sau vào tiếp Duy nhá.
_Nếu cậu thích.
Đúng lúc 2 người định về thì bác chủ quán cũng về tới nơi. Duy nhìn bác cười:
_Dì ơi, con trả tiền ạ.
_Được rồi, của con hết….
_Đây ạ, con cảm ơn dì.
Bác chủ nhìn 2 đứa rồi cười. Ra đến cửa, Duy bỗng quay lại nói:
_Dì ơi, Ly là bạn gái cháu đấy ạ…
Ly nghe mà ngượng chín mặt. Mãi đi ra khỏi cái ngõ ngoằn nghèo ấy, Ly mới dám hỏi lại Duy:
_Duy ơi, câu cậu vừa nói là sao hả?
_À, tớ nói đùa ý mà. À mà không lẽ cậu thích làm bạn trai tớ?
_Không phải thế, ý tớ là…, à mà thôi.
Rồi 2 người lại tiếp tục đi, mãi 6 rưỡi mới về đến nhà. Vừa dắt xe vào cổng bác trai đã hỏi:
_2 đứa đi đâu về vậy, mau thay quần áo đi ăn cơm không muộn.
_Dạ vâng.
2 người đồng thanh rồi nhanh chân lên phòng tắm rửa và xuống ăn cơm.
……
_2 con đi đâu cả buổi chiều thế hả, định bỏ cơm luôn à? – Bác gái nghiêm mặt hỏi.
_Dạ cháu rủ bạn ấy đi ra ngoài, cả ngày cứ ở nhà mãi cũng không tốt ạ.
_Con với bạn ấy tận 5 giờ hơn mới đi mà.
_Được rồi, nhưng mà lần sau phải liệu liệu mà về sớm đấy nhé.
Nghe vậy cả Ly và Duy đều cúi mặt xuống cười trừ. Ăn xong Ly xin phép lên trước để học bài. Duy thấy vậy cũng chạy lên theo.
“Cốc…cốc…cốc…”
_Ly ơi, tớ vào nhé.
_Ừ cậu cứ vào đi.
Thấy Duy mở cửa vào, Ly thôi học quay ra nhìn Duy ngạc nhiên:
_Cậu mà cũng biết gõ cửa cơ à?
_Thì học cậu quen rồi, nhỡ tự động vào, cậu đang làm gì thì sao.
_Biết điều thế là tốt, thế cậu sang đây làm gì?
_Cho tớ học với cậu nhé. Được không?
_Học hả? Thế thì ngồi xuống đây.
Nói rồi Ly kéo dịch ghế vào trong, để 1 cái ghế ra ngoài cho Duy ngồi. Cậu liền ngồi xuống, đặt sách vở lên bàn rồi nhìn Ly:
_Có gì cậu giảng cho tớ nhá.
_Ừ, thắc mắc gì thì cứ hỏi.
Nói xong Ly lại chăm chú vào làm bài tập, cô không thích bị quấy rầy lúc đang học bài. Cô cũng ghét nhất là chỉ cho những người mà dạy mãi không hiểu, thật là khó chịu nhưng Duy là 1 người đặc biệt mà. Đang suy nghĩ mãi không ra bài toán, bỗng 1 ý tưởng lóe lên trong đầu, Ly đang định ghi vào thì bị cắt ngang bởi câu hỏi của Duy:
_Ly ơi, bài này làm thế nào?
_Trời ơi, cậu không để lúc hỏi được hay sao mà đúng lúc tớ đang suy nghĩ lại hỏi thế hả, làm tớ quên hết rồi đây này.
Ly tức giận quát lên chợt nhận ra cái mặt bí xị của Duy đang nhìn cô thì Ly mới trở lại như cũ, cô nhẹ nhàng hỏi Duy:
_Cậu cần hỏi bài gì, đưa tớ xem nào. – tuy đã dịu dàng hơn hẳn nhưng Ly vẫn không khỏi khó chịu.
_Đây này, cậu xem hộ tớ.
Duy nói rụt rè, đưa quyển sách cho Ly xem. Ly nhìn Duy hối hận:
_Tớ xin lỗi, tại tớ đang cố nghĩ bài toán, xin lỗi…
_Không sao mà, không sao đâu… – Duy nói rồi xua tay.
Ly nhìn Duy phì cười, cô chẳng nhận ra Duy của mọi ngày nữa, thay đổi đến chóng mặt.
_Thế cậu định hỏi tớ bài nào?
_Đây này, bài…
_Ừ, để tớ xem nào, à, dễ thôi mà, cậu lấy nháp đây
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




