|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
thấy Ly quay mặt vào chỗ cậu, và…đang thức.
_Tớ không muốn đâu, tớ…thích cậu mà.
Ly vội che mặt để giấu đi những giọt nước mắt, cô cũng không hiểu nên vui hay nên buồn nữa.
_Cậu…cậu…thức à? Thế…thế….là cậu đã nghe thấy hết lời tớ nói?
_Tớ nghe thấy hết, Duy à…
Giọng Ly như nghẹn lại.
Duy thật không ngờ Ly đã nghe thấy hết những gì mình nói, tự nhiên cậu thấy hối hận vì đã nói ra quá, có phải Ly đang khóc kia không?
_Ly à, tớ… Cậu đã nghe thấy…
_Cậu…thực sự…chỉ muốn làm bạn với tớ thôi hay sao? Thật vậy thôi sao?
_Ly à, có lẽ…như thế thì…tốt hơn.
Nói rồi Duy nghe thấy cả tiếng Ly nấc lên:
_Nếu cậu muốn làm bạn, thì…chúng ta…làm bạn.
Ly nói mà buồn quá, Duy ơi, có biết tình cảm Ly dành cho cậu thế nào không hả, phải làm bạn với cậu là một điều vô cùng khó khăn với cô bé. Nhìn đôi mắt long lanh đầy nước ấy, Duy hoàn toàn hiểu được nỗi buồn của cô. Cậu hiểu chứ, vì bản thân cậu cũng đang đau lắm mà. Ly có biết không, Ly là người đầu tiên mà Duy thích, thậm chí còn trước cả khi Ly tỏ tình với Duy. Nhưng cậu sợ sẽ làm Ly buồn, cậu sợ không thể mang lại hạnh phúc cho Ly. Mà chính vì nỗi sợ hãi mơ hồ đấy mà cậu đã khiến cho mọi người nghĩ là cậu ghét Ly lắm. Và khi đó thì ở đằng xa, cậu có thể nhìn thấy Ly hằng ngày. Cậu biết như vậy thật quá ngốc nghếch nhưng sao cậu không biết làm cách nào khác để thay đổi cái sự thật: Ly thích Duy và Duy ghét Ly cậu đã tạo ra bao lâu nay.
Nhìn hai vai Ly cứ khẽ run lên, Duy xót xa lắm. Cậu vòng tay ôm chặt lấy Ly, áp mặt cô sát vào ngực cậu. Nhưng Ly lại đẩy Duy ra, gạt nước mắt:
_Bạn mà.
Thế rồi, cả 2 lại nằm ngang, mắt nhìn chăm chăm lên trần nhà. Im lặng một lúc, Ly hỏi:
_Mấy giờ rồi Duy?
Ly có điện thoại, nếu cô muốn biết giờ thì chỉ cần mở ra thôi, chứ đâu cần phải hỏi, nhưng không lẽ cứ để cả 2 cùng im lặng như thế, vậy nên Ly mới cố tìm chủ đề để nói.
Nghe Ly hỏi, Duy quay ra nhìn đồng hồ, rồi cậu quay lại:
_Mới có 4giờ 15 phút thôi.
Rồi cả 2 lại im lặng. Một lúc sau, Ly lại quay sang Duy hỏi:
_Duy ơi, mấy giờ rồi?
_Mới 4 giờ 30 mà, sao cậu hỏi nhiều thế?
Đáp lại câu hỏi của Duy, Ly chỉ im lặng, không trả lời.
_Cậu không muốn nằm với tớ nữa sao?
Lại không có tiếng trả lời. Mãi sau, Ly mới quay sang Duy, nhìn vào mắt cậu:
_Thích chứ, tớ muốn thế này, mãi mãi.
Duy nghe vậy thì quay đi không nói gì. Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua. Lúc sau, Duy quay nhìn trần nhà, nói bâng quơ:
_Ly à…
_Gì hả? – Ly nằm ngửa lên.
_Cho tớ…cho tớ…nắm tay cậu nhé…
Ly im lặng một lúc rồi đưa tay cho Duy. Cậu cầm chặt lấy, dường như không muốn rời bàn tay ấy ra.
_Ly à, tớ…tớ…muốn…thế này…mãi.
_Vậy thì cậu cứ nắm đi. Tớ…cũng thế.
Lúc sau, Ly lại hỏi Duy:
_Mấy giờ rồi Duy?
_4h45.
_Cầu cho thời gian dừng lại, để…tớ…được bên cậu mãi…
_Vậy ngủ đi, nằm sát vào tớ nhé. Tớ muốn ôm cậu, được không hả Ly? Dù chúng ta là bạn…
_Nằm sát vào cậu thì được, chứ ôm…thì không được.
_Tại sao?
_Vì…chúng ta…là bạn.
Cả 2 cùng đau khổ, nhưng mà có lẽ như thế này thì tốt hơn cho cả 2 đứa. Nếu để tình yêu mà mất luôn tình bạn thì thà có tình bạn thân thiết còn hơn. Trong lúc đấy, Ly nằm sát lại người Duy, và 2 người vẫn cầm tay nhau.
_Này, hôm nay phải đi học sớm đấy Duy ạ. – Ly cất lời, phá vỡ đi không gian yên tĩnh.
_Sao?
_Hum nay tớ cầm chìa khóa lớp.
_Thế định mấy giờ dậy bây giờ?
_Khoảng 5 giờ 30 nhé, đến cho bọn nó trực nhật.
_Vậy thì ngủ đi, còn sớm mà.
_Tớ không buồn ngủ đâu. Cậu đi ngủ đi, cả đêm ngủ dưới đất, chắc ngủ không ngon hả?
_Ừm, cậu không muốn ngủ thì nằm chờ thời gian à?
_Cậu bùn ngủ thì cứ đi ngủ đi, tớ không bùn ngủ.
_Ừ. Mà sao cậu lại giữ chìa khóa lớp? Cô có bảo cậu cầm đâu.
_Thì bọn nó cứ bỏ ở lớp, tớ về cuối thế là đành phải cầm.
_Cậu hiền quá, bị bọn nó bắt nạt đấy.
Không có tiếng đáp lại.
_Ơ, sao không nói gì vậy, này….
Không thấy Ly nói gì, Duy mới quay sang, thì ra cô đã…ngủ rồi. Duy nhìn cô rồi cười tủm tỉm:“ Thế mà cứ kêu không buồn ngủ”. Duy ngắm Ly hồi lâu rồi cũng ngủ mất.
……
_Duy ơi, Ly ơi, dậy mau 2 đứa không định đi học à, 7h kém 15 rồi đấy.
Ly nghe tiếng gọi của bác gái thì bật dậy tưởng mình nghe nhầm, cô mở điện thoại rồi hét toáng lên:
_Trời ơi 7h kém 15.
Rồi cô lay người Duy:
_Duy ơi dậy mau, muộn học rồi.
Duy mắt nhắm mắt mở ngồi dậy:
_Gì mà đã muộn mấy giờ rồi?
_7h kém 15 rồiiiiiiiiiiiiiiiiii……
_Cái gì?
Rồi cả 2 người nhanh chân ra khỏi giường, chuẩn bị đồ đạc rồi ra xe luôn không nói với nhau một lời nào. May mà vừa vào cổng trường thì trống. Duy vứt vội xe, không cần lấy vé vội chạy vào lớp. Ly chạy trước Duy chạy sau. Cả lớp đang đứng ngoài cửa lớp và đang cằn nhằn chửi người cầm chìa khóa. Ly vội vàng chạy vào mở cửa. Nhìn ánh mắt ghê sợ bọn nó dành cho Ly thì cô chỉ biết cười trừ.
_Cậu kia muốn lớp bị trừ điểm hay sao mà giờ này mới đến.
_Muốn chết hay sao mà đến muộn thế hả? – Linh nói.
_Thôi thông cảm cho chị ấy, chắc đêm qua 2 vợ chồng làm gì trên giường nên mới dậy muộn thế chứ gì? – Quân thêm vào.
_Cái gì em dám trêu chị hả?
Ly quay ra Quân, lườm cậu một cái tí cháy xém lông mày rồi mới tập chung vào chuyên môn mở cửa cho mọi người để bàn trực nhật nhanh chóng quét lớp. Vào trong rồi mà Ly vẫn bị mọi người nhìn với ánh mắt không mấy thiện cảm. Từ bây giờ chắc cô không dám cầm chìa khóa lớp nữa mất.
……
Giờ ra chơi, An Chi ra đập vai Ly một cái làm cô giật nảy mình:
_Ly, chuyện đấy là sao vậy hả?.
_Chuyện đấy là chuyện gì? – Ly quay ra.
_Đừng giả nai nữa, chuyện 2 người ở cùng một nhà ý.
_Tớ và Duy á? – Ly có vẻ đã hiểu ra vấn đề.
_Chứ còn ai vào đây nữa.
_Cậu đừng nghe lời thằng Quân, nó nói bừa đấy, trai gái sao sống cùng được.
_Đừng chối, này nhé: thứ nhất: dạo này tớ rất hay thấy Duy lai cậu đến trường và cả lai cậu về nhà nữa ; thứ 2: Hôm qua, cậu chẳng bảo là cậu đắp chăn cho Quân và Duy còn gì, mà lúc tớ hỏi thì Quân bảo ngủ nhà Duy. Thứ 3: Hôm Duy nghỉ, cậu mang hộ Duy giấy phép xin nghỉ học, đúng không? Nếu không phải 1 nhà thì sao cậu có giấy ấy được. Chứng cớ rõ ràng như vậy, Cậu còn định chối hả.
_Ừ thì…ưm, thì đúng vậy…
_Hả? Mọi chuyện là thế nào, kể nhanh.
_Thì là bố mẹ tớ bận, gửi tớ ở nhà Duy, thế thôi.
_Ngắn gọn thế thôi à?
_Vậy thôi mà, thôi Chi về chỗ đi, cô vào rồi kìa.
Ly đáp gọn rồi bảo cô bạn về chỗ. Thực ra Ly chẳng muốn để bất kì ai biết chuyện này cả, bí mật giữa 2 đứa mà, thể nào cũng gặp rắc rối. Mà cô cũng không muốn nói về chuyện giữa cô và Duy nữa, thấy mệt mỏi lắm rồi.
Cả buổi hôm ấy, Ly không cười một chút nào, cứ nghĩ đến chuyện hôm qua là cô lại thấybuồn.
……
_Này, sao lại bỏ về trước thế?
_À, tiện đường thôi.
_Lên xe không?
_Thôi, cậu đi đi. – Ly nói mà nghĩ lại về quan hệ của 2 đứa lúc này.
_Ừm…
_Chị ơi.
Duy vừa đi, Ly đã
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




