|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
thẳng nhà chứ?
_Cô cho e về lớp nhá. Bây giờ mới hết tiết 3 mà.
_Nhưng em đã khỏe chưa mà đến trường. Nhỡ….
_Đúng đấy Ly ạ, cậu đã khỏe hẳn đâu.
_Không sao đâu mà cô, nhá, cho e về trường nha!!!
_Ừ được rồi, thế Duy lai Ly về được không, hay là để cô lai Ly về.
_Để em lai cũng được ạ. – quay ra chỗ Ly – Cậu đi với tớ không, hay là để cô lai?
_Tớ đi với cậu.
_Rồi, thế Duy đưa Ly ra ngoài lấy xe đi.
Duy gật đầu nhẹ rồi nhìn Ly:
_Nào, để tớ đỡ cậu, dậy được chứ?
_Được mà.
Rồi Ly cố gắng dậy. Duy đỡ Ly xuống khỏi giường rồi ra ngoài, Ly dựa vào vai Duy. Vai cậu chắc chắn và ấm áp quá.
_Cậu thật dịu dàng, Duy ạ.
_Vì cậu là bạn tớ mà, ngốc ạ, thôi đi nhanh không cô chờ.
Nói rồi, Duy cố gắng đưa Ly ra ngoài thật nhanh, cô giáo đang đứng ở ngoài kia.
_Để Ly đứng đây với cô, em vào lấy xe đi.
_Vâng ạ.
Một lúc sau đi ra, thấy Ly Duy liền nói:
_Lên xe tớ nào.
Duy ra hiệu cho Ly lên xe. Ly cố gắng trèo lên xe của Duy. Rồi bám vào áo cậu.
_Bám chắc vào Ly nhé.
_Ừ.
_Được chưa 2 em, đi thôi!.
Rồi 3 người cùng đi nhanh về trường.
Vào đến cửa lớp, Duy, Ly cùng ngoan ngoãn thưa:
_Em thưa cô cho em vào lớp.
_Rồi, 2 em vào đi.
Cô hóa ra hiệu cho Duy và Ly vào lớp. Vừa vào chỗ, cô đã đến chỗ Ly hỏi:
_Em là học sinh vừa vào viện hả, em thấy trong người thế nào rồi mà ra viện nhanh thế?
_Em đỡ rồi cô ạ.
Rồi Ly nở một nụ cười, nụ cười để khiến mọi người yên tâm hơn, cũng là nụ cười cám ơn cô đã hỏi thăm mình. Sau vài lời hỏi thăm của bọn bạn trong lớp, tiết học lại được tiếp tục.
……
_Bọn mày ơi, trả lý…
Cả lớp ầm ầm lên khi thầy lý mang bài kiểm tra vào trả cho cả lớp. Lý là môn mà Ly ghét nhất nên cô cũng chẳng mong điểm cao gì. May mà cô lại được 8,5. Nhưng mà Duy thì lại chẳng vui tí nào, cậu chỉ được có 4 điểm.
……
_Ly ơi, nếu tớ chết cậu có buồn không?
_Cậu bị hâm à? Hỏi vớ hỏi vẩn.
_Tớ được có 4 điểm lý này, về thể nào về thể nào cũng bị đánh cho mà xem .
_Sao thấp vậy ?
_Thì biết làm sao, làm sao bây giờ bị đánh thì sợ lắm, cậu thấy bố tớ đánh rồi đấy.
_Thế tớ phải làm sao giờ?
_Đành chịu vậy. Nhưng Ly ngốc này, lúc tớ bị đánh cậu đừng có vào đỡ đòn hộ tớ nhé.
_Không được gọi tớ là Ly ngốc, cậu mới ngốc ý, chỉ thích đau 1 mình thôi. Cậu mới là ngốc nhất.
_Tớ ngốc cũng được, chỉ cần cậu nghe lời thằng ngốc này là được.
_Thôi, cậu đừng nói nữa đi, nghe mà tớ chán quá. Đau thì cứ khóc lên, tại sao cậu cứ phải cố chịu đựng như thế.
_Con trai mà, đâu phải như con gái, cái gì cũng thể hiện ra được.
_Rồi kệ cậu. Con trai lúc nào cũng thích sĩ diện cơ.
_Thì thế đấy. Nếu không thì phân biệt 2 giới làm gì. Trai gái như nhau thì chán chết à.
_Ừ. Nghe cũng có lý.
……
_Chết tiệt.
_Cậu sao vậy Duy?
_À, không sao đâu.
_Không sao mà lại kêu lên thế làm tớ giật hết cả mình.
_Ừ. Tớ xin lỗi. Tớ…tớ…
_Này, không sao thật chứ Duy, cậu đang run đấy.
_À…à, tớ không sao đâu mà. Chắc lại tớ lạnh quá thôi mà.
_Không sao thật chứ, cậu đừng làm tớ sợ đấy, Duy ơi.
_Được rồi, cậu lái xe về được không Ly?
_Được mà. Cậu sao đấy, dừng xe đi. Không lái được thì để tớ lai.
_Đây, đi cẩn thận nhé.
Duy nói rồi dừng xe lại rồi để Ly lai. Duy ngồi sau ôm chặt lấy Ly, người run bần bật. Cậu đau quá, nhưng lại không dám nói với Ly sợ cô lo lắng. Nhưng cậu không nói lại càng làm Ly thấy lo hơn. Cô khẽ cầm lấy tay Duy, giọng run run:
_Duy ơi, cậu đừng giấu tớ cái gì đấy nhá.
_Tớ…tớ…
_Cậu sao vậy hả? Lại đau à?
_Ừ, nhưng mà chỉ hơi hơi thôi, đừng lo nhé!
_Cậu lại nói dối rồi. Người cậu đang run đây mà kêu hơi đau à?
_Tớ nói thật mà.
_Ngốc, đừng lừa tớ. Sắp về đến nhà rồi, cậu cố chịu đựng nhé. Ôm chặt lấy tớ này. Đau quá thì cứ dựa vào tớ ý.
_Ừ, tớ sẽ cố gắng. Đau quá, đau quá Ly ơi, tớ đau…muốn chết luôn á…
_Đừng nói gở, sẽ khỏi thôi mà, sắp về nhà rồi, cố gắng Duy nhé.
An ủi Duy thôi, chứ Ly còn run sợ hơn cả Duy. Dù vậy cô vẫn cố gắng bình tĩnh đưa Duy về nhà. Cô biết phải cố gắng đưa Duy về nhà đã, cậu đang rất đau đớn mà.
_Duy ơi, bố cậu đứng cửa kìa, sao đây?
_Kệ, tớ không nghĩ được gì nữa, đau lắm, tim như muốn nổ tung ra ý.
_Ừ, thôi. Cậu chuẩn bị xuống nhé, tớ cất xe vào.
_Ừ.
Nói rồi Duy nhảy xuống xe. Tim cậu cứ như muốn vỡ tung ra, gần như không còn cảm giác nữa. Vừa vào đến cửa đã thấy nghe thấy tiếng quát của bố Duy:
_Vào đây, vừa có người gọi điện bảo mày được 4 điểm Lý kiểm tra xong. Lần này không còn tha thứ gì nữa nhé. Không xin xỏ gì nữa. Học hành như vậy đấy hả?
Vừa nói bác Hoàng vừa kéo tay Duy vào trong nhà, đẩy cậu xuống đất rồi lại quát:
_Bỏ cặp ra, nhanh!
_Con xin bố, tha cho con lần này thôi. Con chết mất.
Trước mặt bố, Duy không dám nói mình bị đau tim, nhưng thực sự cậu đau không đứng dậy nổi nữa. Cứ quỳ dưới đất, đau đớn. Ly vội chạy vào, không dám đến cản nữa chỉ van xin ở ngoài:
_Bác ơi, xin đừng đánh bạn ấy bây giờ, bạn ấy đang…
_Đừng nói nữa Ly. – Duy cố gắng lấy sức gắt lên, cậu không muốn bố cậu biết cậu đang đaulắm.
_Giỏi nhỉ, không cần người xin cho nữa chứ gì. Không sợ thì chịu lấy một mình.
Dằn giọng, bác Hoàng cầm cái dây điện trong góc nhà rồi quất vào người cậu. Duy run run, đau quá, cậu không còn đủ sức chịu được đòn của bác Hoàng nữa. Một tay cậu ôm lấy ngực, một cố giữ cho mình không ngã gục xuống sàn.
_Con….xin….bố, đừng….đừng, áaaaaaaaaaaaaaaaa………
Duy hét lên đau đớn. Người cậu run bần bật, mồ hôi nhễ nhại chảy xuống sàn nhà. Mắt cậu cứ mờ dần đi, mọi thứ trước mắt như quấn lấy nhau thành một vòng xoáy mờ ảo. Cậu chỉ kịp kêu lên một tiếng nữa rồi ngã luôn ra sàn. Ly lúc này hết sức sợ hãi, mãi một lúc sau, cô mới như tỉnh cơn mơ, lao đến ôm chặt lấy Duy, khóc nức nở:
_Duy ơi, cậu đừng làm tớ sợ, Duy ơi, mở mắt ra đi, nhìn tớ này Duy ơi, Duy……….
_Mau đi gọi xe cấp cứu đi.
_Dạ….
_Gọi xe cấp cứu, nhanh lên!
Phải đợi bác Hoàng quát ầm lên, Ly mới vội lấy điện thoại, tay run run gọi cho bệnh viện. Gọi xong, cô lấy tay Duy, gạt nước mắt:
_Duy ơi, cố lên nhá, bác sĩ sắp đến rồi, cậu sẽ không sao đâu, đừng lo Duy nhé.
Một lúc sau, có tiếng còi xe cấp cứu. Ly vừa quay ra thì chiếc xe màu trắng đó đỗ trước cổng. Một chiếc cáng được mang vào và bác Hoàng bế Duy đặt lên đấy. Ly chạy theo, nước mắt giàn dụa:
_Cháu có được đi theo không ạ?
_Được rồi, cháu lên xe cùng đi.
Nghe thấy thế, Ly vội trèo lên xe, cô ngồi cạnh Duy và bác Hoàng, nắm tay cậu, nghe rõ từng tiếng của bác sĩ:
_Mạch yếu, thở yếu.
Ly không biết làm gì lúc này ngoài khóc. Dù không muốn khóc nhưng nước mắt cứ trào ra. Duy thì nằm bất động. Từng giọt nước mắt của Ly rơi vào tay Duy, rồi lại rớt xuống sàn. Cô không sao bớt lo lắng mặc dù có những lời động viên của bác sĩ và y tá trên ô tô. Rồi Ly lại chợt nhìn thấy vệt máu dài đang từ từ thấm ra ngoài áo Duy, đỏ thẫm. Ly thương Duy quá, tại sao ông trời lại để Duy phải chịu nhiều đau đớn như thế chứ. Ly càng nghĩ càng đau, càng khóc, càng lo lắng, rồi đột nhiên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




