|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
để tớ, tớ làm được, cậu chưa khỏe mà.
_Tớ là con trai, tớ nói phải nghe, biết chưa.
Rõ là một câu…chẳng hề liên quan. Duy liền đến ngay chỗ cái giường trống bên cạnh, gắng sức…đẩy nó. Thấy vậy Ly vội ra giúp ngay. Hai người cùng đẩy, cuối cùng hai cái giường cũng sát vào nhau như giường đôi. Đang ngồi thở phì phò bên nhau, Duy bỗng quay ra nhìn Ly cười híp mắt.
_Gì thế? – Ly hỏi, hơi ngạc nhiên.
_Hì, không có gì.
_Tự nhiên cười. Thôi tớ mệt quá.
Ly nói rồi trèo lên giường ngay, nằm quay mặt vào Duy.
_Cậu ngủ đi. – Duy hết sức dịu dàng nói.
_Cậu cũng nghỉ đi, không lại mệt.
_Tớ vẫn đau lắm, thực ra có mẹ ở đây nên tớ mới bảo đỡ thôi, chứ thực ra là vẫn chưa đỡ.
_Ngốc, ai bảo nói dối. Đau thì cứ nói ra.
_Kệ, chịu đau một tí cũng được, để mẹ tớ lo, tớ cứ thấy thế nào ý.
_Cậu đúng là, cậu chỉ lo cho mẹ cậu thôi hả? Mà phải rồi, chỉ có mẹ Duy mới biết lo thôi mà, làm gì còn ai biết lo nữa đâu.
_Ừ, rồi, tớ còn sợ Ly lo lắng cho tớ nữa. Ly lúc nào cũng lo cho tớ mà.
_Cũng biết nịnh cơ đấy. Hì hì, thui, tớ ngủ nhé, tớ mệt lắm.
_Ừ, cậu cứ ngủ đi.
_Cậu cũng ngủ luôn đi đấy nhé.
_Thôi, tớ thức, cậu ngủ đi.
Ly nhìn Duy gật đầu nhẹ rồi nhắm mắt, chỉ vài phút sau Ly đã ngủ tít. Duy quay ra nhìn Ly, đang mải nhìn bỗng cửa két một cái, Duy vội vàng quay lại, thì ra là mẹ cậu.
_Ơ mẹ…Con tưởng mẹ về rồi.
_Mẹ về rồi, nhưng mà đi một đoạn mới nhớ 2 đứa chưa ăn trưa nên mang cho 2 đứa cháo này. Ơ, mà sao hai đứa…?
_Con bảo bạn ấy nằm đây cho tiện ạ. Đằng nào thì phòng cũng rộng mà.
_Ừ, thế cũng được, nhưng 2 đứa đừng có thân thiết quá, con trai con gái, phải giữ ý đấy.
_Được rồi mà mẹ, mẹ để cháo đây cho con. – Duy nói rồi chỉ vào cái bàn bên cạnh.
_Mẹ để đây, bao giờ đói thì nhớ ăn con nhé. À, quên, bảo cả cái Ly nữa.
_Bạn ấy ngủ rồi mẹ ạ.
_Ngủ rồi à? Tội nghiệp con bé, phải xa bố mẹ, không biết bao giờ bố mẹ nó về nhỉ?
_Bạn ấy bảo là mấy hôm nữa mẹ ạ.
_À ừ, hôm trước nó cũng bảo 3, 4 hôm nữa gì đó bố mẹ nó về mà mẹ lại quên mất. Thôi, thế mẹ đi luôn đây,chiều mẹ qua, nhớ ăn đi cho nóng nhé.
_Dạ vâng, con chào mẹ, à, mẹ đóng cửa vào hộ con luôn nhé.
_Làm gì hả?
_Để con ngủ luôn bây giờ mà, mẹ.
_Ừ được rồi, thế mẹ đi đây.
_Vâng.
Bác gái đi ra rồi đóng cửa. Duy nhìn cặp lồng cháo rồi lại nằm xuống. Ly vẫn đang ngủ, không biết gì. Duy nhìn Ly mà cứ nghĩ lan man, vậy là Ly sắp phải xa cậu rồi, à mà không phải xa, chỉ là 2 đứa không còn ngày nào cũng gặp cũng nói chuyện nữa. Duy cứ nằm nhìn Ly một lúc, cứ định ôm lấy Ly lại không dám. Sau một lúc suy nghĩ, lưỡng lự, Duy đã ngủ mất.
……
_Oaaaaaaaaaaaaaap…………
Ly ngáp dài 1 cái rồi kéo điện thoại ra nhìn giờ.
_Hic, 6 giờ rùi cơ à, đói quá Duy ơi.
Không có tiếng trả lời, Ly vội quay ra nhìn quanh, thì ra Duy đang ngủ. Cô quay lại, nhìn Duy. Cậu làm Ly chỉ muốn hun cho 1 cái, sao cái môi lại yêu thế kia cơ chứ. Cô cười tủm tỉm, Duy đẹp quá đi thôi.
_Nhìn vừa thôi, tớ hun cho cái giờ.
Duy nói rồi mở mắt nhìn chằm chằm vào Ly, cậu vừa nói vừa cười.
_Ơ, cậu tỉnh ngủ rồi sao? Tớ làm cậu tỉnh à?
_Nhìn chằm chằm vậy, ai ngủ cho nổi.
_Hic, vậy thôi, cậu…ngủ tiếp đi, tớ…tớ quay ra kia. – Ly không khỏi đỏ bừng mặt.
_Sao thế? Tự nhiên lại lắp bắp thế kia.
_Thì…tại…gần quá.
Nghe Ly nói Duy mới để ý, đúng là 2 người đang nằm gần sát nhau, đến nỗi mặt 2 người chỉ một tí là chạm.
_Gần thì có sao, không thích thì nằm dịch ra.
_Thế thì tớ nằm dịch ra.
Ly cúi mặt xuống, đang định dịch ra 1 ít thì Duy đưa tay lên má Ly. Ly giật mình ngẩng đầu lên nhìn Duy. Duy đang nhìn thẳng vào mắt cô, không hề chớp mắt, cứ như định tiến lại gần hơn vậy. Ly vội đẩy tay Duy ra rồi quay mặt đi, bối rối.
_Tớ…tớ…thôi, tớ đi ngủ tiếp đây, hình như vẫn hơi mệt.
_Đừng có đánh trống lảng như thế chứ. Không thích thì thôi. Đã ai định làm gì đâu.
_Ừ, thì tớ có nói gì đâu >.<.
_Cậu thật là rất ngốc đấy Ly ạ.
_Cái gì, sao lại bảo tớ ngốc, tớ đâu có ngốc.
_Không ngốc mà tự nhiên lại đỏ mặt quay đi thế, đã ai làm gì chưa.
_Thì…thì tớ bảo hơi mệt mà. – Ly vẫn ngại ơi là ngại.
_Quay đây nào, quay đây với tớ đi.
Nghe Duy nói như năn nỉ, Ly mới lưỡng lự vài phút rồi liền quay lại nhưng lại không dám nhìn Duy, cô cúi gằm mặt xuống, vẫn xấu hổ.
_Sao thế, nhìn thẳng vào mắt tớ này.
Ly ngẩng mặt lên nhìn Duy rồi lại nhanh chóng cúi xuống, cô vẫn xấu hổ quá. Mặt nóng bừng, đỏ ửng lên.
_Ôm cho giờ.
_Thôi mà, tớ mệt lắm, tớ ngủ đây.
_Tớ cứ thích thế đấy. Không bắt nạt cậu thì bắt nạt ai, mà cậu đừng có
giả vờ, mệt gì chứ, lại lừa tớ chứ gì?
_Tớ mệt thật mà, cậu không tin thì thui. Tớ không nói dối đâu.
_Nằm dịch vào đây, tớ xem cho nào.
Ly nghe lời Duy nằm sát vào cậu, nhưng cô xấu hổ đến mức người cứ run lên.
_Này, mệt thật hay sao mà cứ run vậy. Hay cậu cố tình đấy.
_Không phải run do mệt đâu.
_Hóa ra là nói dối tớ.
_Nhưng tớ mệt thật mà.
Ly nói rồi ngửa mặt lên nhìn Duy, ánh mắt vô cùng “buồn thảm”.
_Được rồi.
Duy vừa nói vừa cầm lấy tay Ly, Ly giật mình nằm dịch ra ngoài.
_Đừng…
_Rồi, tớ có làm gì đâu mà, nằm dịch vào đây đi, cậu cứ như trẻ con ý.
Ly khẽ nằm dịch vào, Duy vội kéo lấy tay Ly ôm sát vào người cậu.
_Làm gì vậy, mọi người nhìn thấy bây giờ.
Nói rồi Ly vội đẩy Duy ra nhưng không thể chống nổi sức con trai của Duy.
_Cậu ghét tớ rồi à?
_Làm bạn mà, quyết định rùi còn gì, thôi, bỏ tớ ra nào.
_Thế bạn bè không được ôm nhau à? Bọn nước ngoài bạn bè còn kiss nhau được cơ mà.
_Đấy là Tây chứ, tớ là người Việt Nam, thôi, nào, ngoan, bỏ tớ ra.
_Ghét thế chứ lại, người ta đang đau nên mới ôm chứ, không thèm nữa, bạn bè gì tệ.
Duy nói xong liền bỏ Ly ra rồi quay mặt ra ngoài giận dỗi. Ly bịt miệng cười:
_Kệ câu, lần này giận tớ không thèm dỗ đâu, con trai gì mà thế…Rõ là…
_Tớ cứ thế đấy, ghét thì đừng có ở đây nữa.
_Bây giờ lại đuổi đấy hả? Vậy thì thôi, tớ đi luôn, đừng có giữ lại đấy.
Ly nói rồi ngồi dầy, vừa đặt chân xuống đất thì Duy đã vội quay lại giữ tay Ly:
_Đừng đi, tớ không giận nữa mà.
_Kệ cậu, không giận tớ cũng đi, đuổi rùi thì tớ còn ở lại làm gì.
_Cậu mà đi thì tớ buồn chết mất.
_Oài, thui, hem phải nịnh, tớ đi đây, kệ cậu.
_Ơ, nói thế mà vẫn không chịu à? Cậu quá đáng thế, mún tớ bùn chết thật hả? – Duy vừa nói mặt vừa xị ra, đáng thương vô cùng.
_Rồi, rồi, tớ đi vệ sinh, bỏ tay tớ ra đã.
_Sặc, thế thì đi nhanh mau về nhé.
_Ừ.
Nói xong Ly liền đi ra khỏi phòng, lại hơi chóng mặt. Cô cố gắng đi nhanh về phòng với Duy.
_Sao về nhanh thế à? Có cái gối to ở đâu thế kia.
Duy nói khi thấy Ly đi vào.
_Thế thôi chứ bao lâu nữa, chóng hết cả mặt đây này.
Nghe Ly nói thế Duy vội ngồi dậy, lo lắng:
_Tưởng chỉ đùa tớ thôi chứ, mệt thật à?
_Ai mà thèm đùa.
Nói rồi Ly lên giường, nằm xuống ôm chặt cái gối mới được ở…đâu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




