watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8854 Lượt

thế, mẹ tớ bảo gì thế?
_À, không có gì đâu, bác chỉ hỏi tớ vài cái linh tinh thôi mà.
_Thế à? Thế sao trông mặt mũi lại bí xị thế kia.
_À đâu đâu, lại mệt mệt ý mà.
_Thế lên đây nằm đi này, thế lúc nãy no chưa, sao ăn mà cứ nhìn nhìn người ta, ngại chết ý.
_Sặc, chẳng hiểu ý tớ gì cả, mẹ cậu đang ngồi đấy mà cậu cứ tự nhiên như thế được à.
_Trời ơi, có sao đâu mà.
_Không sao, chỉ có mỗi cậu là không sao thôi.

Ly nói rồi chu cái miệng xinh xinh lên làm cho Duy tí thì cười ầm cả phòng. Cô ngồi xuống giường rồi nằm xuống. Một lúc sau, cô quay lại nhìn Duy, mặt nghiêm túc hết sức:

_Này Duy, nếu có 1 người nào đó tự nhiên tránh mặt cậu mà lại chẳng có lí do gì thì cậu sẽ làm thế nào?
_Hỏi cho bằng được lí do thì thôi.
_Thế nếu người ta tránh mặt làm cậu đau khổ, hỏi thì không chịu nói?
_Oài, sao cậu toàn nghĩ mấy cái tình huống vớ vỉn thí nhỉ, ai mà lại lỡ làm 1 người dễ thương như tớ đau khổ chứ.
_Ưm, thôi, tùy cậu.

Ly nói rồi lại quay mặt ra ngoài, Duy quay sang nhìn Ly rồi hỏi :

_Mà tại sao cậu lại hỏi như vậy ?
_Tự nhiên thích hỏi vậy thôi. Thế nhỡ…người đó là tớ thì sao?
_Là cậu á? Thì thôi, tớ lơ cậu đi luôn, rồi cậu sẽ lại phải bám theo tớ thôi, há há. – Duy nói rồi cười lớn.
_Còn lâu nhá. Mà tớ nói thật đấy.

Ly nói rồi quay lại nhìn Duy buồn buồn, mẹ Duy đã bảo cô phải tránh xa Duy ra mà, Ly thì đâu có lí do gì để tự nhiên tránh mặt Duy đâu, càng nghĩ cô càng buồn quá, cô muốn khóc, cô không muốn xa Duy tí nào.

_Điên à, sao tự dưng lại hỏi thế, mà làm sao cậu lại tránh xa tớ chứ.
_Thì thì…
_Nghĩ vớ vỉn.

Ly lại càng buồn thêm, mắt cô đầy nước, chỉ trực trào ra thôi. Duy thấy thế vội vàng hỏi:

_Sao…sao thế?

Lúc này từng giọt nước mắt lăn dài trên má Ly, cô quay mặt đi, lau vội để Duy không nhìn thấy. Nhưng Duy đã thấy rồi mà, cậu kéo Ly quay lại, bỏ tay Ly ra khỏi mặt, nhẹ nhàng lau nước mắt cho Ly, cậu lại hỏi:

_Sao lại khóc, nín đi nào.

Nhưng Ly làm sao ngăn nổi dòng nước mắt chảy dài trên má chứ, cô chớp mắt cho nước mắt chảy nhanh rồi vội chạy ra ngoài làm Duy không kịp chạy theo. Nhưng rồi cậu lại quyết định không theo nữa, để Ly khóc một mình sẽ đỡ buồn hơn, mặc dù cậu chẳng biết sao Ly lại khóc. Ly chạy một mạch đến chỗ ghế đá rồi ngồi xuống, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Đang ôm mặt khóc một mình thì bỗng có một bàn tay chạm nhẹ vào vai cô, cô tưởng Duy đang định quay mặt đi thì có tiếng nói:

_Ly à, con đừng khóc nữa.

Ly ngước mắt lên nhìn, thì ra là bác gái. Ly gạt nước mắt đi rồi cố lấy giọng bình thường trở lại:

_Cháu…
_Bác hiểu mà, bác biết là rất khó khăn cho con, nhưng vì Duy, vì bác được không, bác không muốn Duy lơ đãng học hành. Con thì không sao rồi, nhưng còn Duy, nó sẽ xao nhãng học hành mất thôi.
_Cháu biết, cháu sẽ cố gắng mà. – Ly nghẹn ngào nói.
_2 đứa vẫn có thể là bạn mà.

Ly gật đầu, cô không trả lời được vì nước mắt cứ chảy giàn dụa, cô cũng không muốn lau nữa, cô không thể tưởng tượng được, nếu không được thân thiết với Duy nữa thì cô sẽ buồn đến mức nào. Sau đó bác gái còn nói gì nhiều lắm, nhưng Ly chẳng thể nghe rõ, tai cô cứ ù đi. Cô cũng chẳng nói gì đến khi bác gái bảo cô về phòng khỏi lạnh cô mới gật đầu nhẹ rồi đi vào, lòng buồn rười rượi.

Ly vừa đi vừa cố gắng lau sạch nước mắt nhưng không thể, cứ lau lại chảy, lau lại chảy, mắt cô sưng và đỏ lên vì khóc. Đến nỗi, Duy nhìn thấy còn phải ngạc nhiên đến xót xa. Cậu kéo Ly lên giường, ôm Ly vào lòng thật dịu dàng.

_Đừng nói lí do vì sao cậu lại khóc nhé, hãy ôm tớ, thật chặt vào.

Ly nhìn Duy vài giây rồi ôm lấy cậu, nước mắt lại càng tuôn nhiều hơn, ướt đẫm vai Duy. Duy nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu Ly rồi để nó vào sát vai cậu. Ly vẫn khóc, không thể bớt buồn. Cứ nghĩ đến mai 2 người sẽ không còn được thân thế này nữa là cô lại buồn. Cô cũng muốn cho Duy biết lý do cô buồn lắm, nhưng (lại) không thể, cô không muốn Duy phải buồn giống cô, cô chỉ muốn 1 mình mình chịu đựng thôi, cô sẽ cố gắng (giả vờ) quên Duy, quên đi tất cả chuyện của 2 đứa. Nghĩ rồi cô đẩy nhẹ Duy ra, cố gắng không phải nhìn vào mắt cậu, đôi mắt mà nếu cô nhìn vào nó thì cô biết rằng, cô chẳng thể nào có thể xa Duy được. Duy cũng ngạc nhiên lắm, chẳng hiểu vì sao Ly lại như thế, cậu rời tay khỏi người Ly, ngồi xuống giường, quay mặt đi, không nói gì cả. Ly cũng ngồi xuống, cạnh Duy:

_Lần cuối nhé!
_Lần cuối cái gì cơ? – Duy ngạc nhiên không hiểu câu nói của Ly.
_Cái ôm cuối cùng. Sẽ không còn nữa đâu.
_Tại sao?
_Tớ sẽ quên cậu đi.
_Thật không đấy, cậu mà quên được tớ á? – Duy bật cười, cậu cứ nghĩ những gì Ly nói chỉ là đùa cậu thôi.
_Thôi, tớ về đây.
_Về đâu?
_Về nhà cậu chứ còn về đâu nữa.
_Cậu đã khỏe đâu mà đòi xuất viện.
_Kệ tớ.

Ly vừa nói vừa mang đồ của mình xếp vào túi rồi ra khỏi phòng. Duy ngạc nhiên định đuổi theo nhưng vẫn nghĩ là Ly trêu mình nên lại thôi. Ly đi ra khỏi phòng một cách dứt khoát, nhưng đi được ra đến cổng bệnh viện, cô mới nhận ra là cô vẫn còn quên vài đồ ở lại. Cô quay lại phòng, vừa nhìn thấy cô, Duy đã cười thật tươi như chào đón.

_Biết ngay mà, lại nhớ tớ mà quay lại hả.

Để đáp lại lời nói và nụ cười của Duy, Ly chỉ im lặng, vào mang đồ ra rồi đi thẳng. Duy tròn mắt nhìn Ly rồi chờ Ly đi 1 lúc, Duy mới tỉnh người vội chạy theo cô gọi ầm lên:

_Lyyyyyyyyyyy ơiiiiiiiiii…………Chờ tớ đã………..

Không có tiếng đáp lại. Ly mặc Duy chạy theo đằng sau, vẫn đi về phía trước. Duy chạy theo sau không ngớt gọi Ly, đang chạy bỗng cậu khuỵu xuống, ôm ngực, mặt nhăn nhó, vậy mà cậu vẫn cố gọi Ly. Ly biết nhưng không hề quay lại, cô đã quyết định là sẽ chỉ koi Duy là 1 người bạn bình thường. Thế nhưng sao, nước cứ chảy dài trên má cô, xót xa, đau đớn. Ly chỉ muốn quay lại, ôm lấy Duy, nhưng cô phải lựa chọn thôi, tương lai của Duy và tình cảm hai người. Cuối cùng, Ly cũng đã chọn tương lai của Duy, cô vẫn đi ra khỏi bệnh viện, để Duy đang đau đớn đằng sau. Duy gọi Ly trong vô vọng, cô đã đi khuất khỏi tầm mắt của Duy rồi, Duy không hiểu sao Ly lại nỡ làm thế với cậu, bỏ mặc cậu trong đau đớn vậy sao? Cậu đi về phòng, buồn bã, đau khổ, tim như thắt lại, sao đau đến thế. Cứ nghĩ đến hình bóng Ly đi về phía trước mà không thèm ngoái lại nhìn cậu tới 1 lần, Duy lại càng đau. Cậu cười, trong đau đớn. Cậu ngồi phịch xuống giường, đấm tay vào tường, những giọt máu đỏ rớt xuống nền, đỏ thẫm. Tay không đau mà lòng lại đau. Rồi cậu nhắm mắt lại, 1 giọt nước mắt nhẹ nhàng lăn trên má. Ly đã bỏ rơi cậu thật rồi!

……

_Bác ơi, mở cửa cho cháu với ạ!

Ly gọi to trước cửa nhà Duy khi thấy bác trai ngồi trong nhà. Bác Hoàng nghe tiếng gọi thì vội ra mở cửa, nhận ra là Ly bác vội hỏi:

_Ly, bác tưởng cháu cũng phải nằm viện, sao lại về?
_Dạ cháu thấy khỏe rùi mà, ở bệnh viện cháu không chịu được.
_Ừ, thôi vào đi cháu khỏi lạnh. Mà cháu đi về bằng gì đấy.
_Cháu đi xe ôm ạ.

Bác Hoàng nghe rồi gật đầu, Ly xách

Trang: [<] 1, 39, 40, [41] ,42,43 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT