watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8478 Lượt

tay anh hiện ra chi chít những vết tiêm vụt qua trong đầu tôi.
Đáng sợ quá!
“Thôi được rồi, Nam Trúc Du, nếu như anh nói Minh Đạo Liên làm vậykhông phải là giày vò mà là đang giúp anh, vậy thì em nghĩ anh ta cũngkhông để bụng nếu như cuối tuần em giới thiệu cho anh một công việclương cao hơn đâu nhỉ?”
“Công việc có lương cao hơn?”, Nam Trúc Du ngạc nhiên thốt lên, có vẻ hơi động lòng.
“Ý của Lâm tiểu thư nghĩa là, cô mua cuối tuần này của Nam Trúc Dunhà chúng tôi?”, Minh Đạo Liên nhìn tôi, đôi mắt lạnh lùng như thể đãbiết được toàn bộ suy nghĩ của tôi vậy.
“Nếu như giá mà cô đưa ra cao hơn tiền lương công việc mà tôi giới thiệu cho Nam Trúc Du….”, Minh Đạo Liên nói.
“Công việc anh tìm cho Nam Trúc Du có lương bao nhiêu?”, tôi hỏi.
“Nói thẳng ra thì mất hay đi, hay là Lâm tiểu thư đấu giá đi!”, Minh Đạo Liên mặt mày tỉnh bơ nói.
“Đấu giá?”, cả tôi và Nam Trúc Du cùng đồng thanh.
“Đúng thế, đấu giá! Tôi sẽ viết số tiền lương mà Nam Trúc Du đượctrả cho công việc cuối tuần này lên giấy, sau đó cho cô ba cơ hội trảgiá. Nếu như giá cuối cùng mà cô trả cao hơn tiền lương ghi trên giấy,vậy

thì cô có quyền sử dụng Nam Trúc Du cuối tuần này. Ngược lại, NamTrúc Du sẽ phải đến bệnh viện làm mẫu vật cho các y tá!”, Minh Đạo Liênbình tĩnh giải thích.
“Được!”, tôi gật đầu.
Minh Đạo Liên lấy ra giấy và bút rồi viết lên giấy một cái giá, xong xuôi liền gấp tờ giấy lại, đặt vào vị trí giữa ba người. Làm xong tấtcả việc này, anh ta thờ ơ nhìn tôi, ra ý bảo tôi hãy trả giả.
Biết ra giá bao nhiêu đây? Trong đầu tôi vụt hiện câu chuyện dẫn 30con chó đi dạo lúc nãy Nam Trúc Du kể cho tôi nghe, anh ấy nói mức lương của công việc ấy cao gấp 10 lần so với mức bình thường.
“Một nghìn”
Tôi đưa ra một cái giá.
“Một nghìn?”
Minh Đạo Liên nhìn tôi, ánh mắt sắc nhọn ánh lên sự đắc chí và khinh bỉ, như thể đang nói rằng: đường đường là một đại tiểu thư như tôi lạiđưa ra một cái giá thấp như vậy.
“Một vạn”
Tôi lập tức đưa ra một con số khác.
“Một vạn?”
Minh Đạo Liên khẽ nhướn mày, một chút kinh ngạc vụt qua trong mắtanh ta nhưng ánh mắt anh ta lại nhanh chóng trở lại trạng thái bìnhthường. Tôi nhìn thấy trên môi của Minh Đạo Liên khẽ nhếch môi, để lộ ra nụ cười lạnh nhạt và đầy tự tin.
Trời ơi, vẻ mặt của tên khốn này là sao đây? Vượt qua rồi, hay làchưa vượt qua! Anh ta thằng hay là tôi thắng? Ánh mắt anh ta vừa có đôichút kinh ngạc, là bởi vì tôi thắng rồi sao? Dù sao thì đó là cũng làmột con số lớn chứ đâu có ít, cho dù là những thiên tài trong xã hộicũng không thể kiếm được 1 vạn chỉ trong có một ngày!
Nhưng mà anh ta lại cười tự tin như thế kia, dường như con số trêncái giấy kia chắc còn cao hơn nhiều so với con số tôi đưa ra.
Có nên tăng lên nữa không? Không tăng nữa? Hay là tăng nữa? tôingoảnh đầu lại, nhìn Nam Trúc Du đang nắm chặt tay nhìn tôi và Minh ĐạoLiên, bối rối không biết phải làm sao. Bất chợt, hình ảnh một anh chàngbất chấp tất cả để đỡ rượu cho tôi tối hôm đó lại hiện lên trong đầu,nhớ lại hình ảnh một chàng trai luôn ở bên bảo vệ tôi trong đêm tối mưagió ấy…
Tôi nhẹ nhàng thở dài! Thôi được rồi, tiền dù sao cũng là vật ngoàithân, hơn nữa món tiền tiêu vặt và tiền mừng tuổi gửi trong ngân hàng đó có để lại cũng chẳng dùng đến! Nếu như đã vậy thi chi bằng bỏ ra làmviệc tốt, cứu vớt cái anh chàng ngốc nghếch Nam Trúc Du này thoát khỏibàn tay của ác quỷ Minh Đạo Liên vậy!
“Tôi quyết định rồi, 10 vạn!”
“10 vạn?”, Nam Trúc Du thốt lên kinh ngạc, “Tiểu Vũ, em có điên không đấy?”
Anh mới là điên Nam Trúc Du ạ! Lúc này đáng nhẽ ra anh phải tỏ ra vô cùng cảm kích, ánh mắt cảm động nhìn em mới phải. Xin anh đấy, bây giờlà em móc tiền túi ra trả anh chứ có phải là anh trả tiền cho em đâu màanh xót xa?
“10 vạn?”, vẻ mặt Minh Đạo Liên vẫn bình thản như vậy, “Cô chắc chắn chứ?”
Hơ, tôi cảm thấy có đôi chút do dự: 10 vạn mà, cho dù có là có hẹnhò với thần thoại Enric một đêm thì ngần này chắc chắn cũng đã đủ!
“Tiểu Vũ, em thật sự bỏ ra 10 vạn để mua lại cuối tuần của anhsao?”, Nam Trúc Du nhìn tôi, khuôn mặt đẹp của anh hiện lên vẻ lo lắngvà xót xa, “Cái giá này cao quá, em có nên hạ thấp một chút không?”
“Em…”, tôi nhìn Nam Trúc Du, cảm thấy động lòng trước sự xót xa anhdành cho tôi, nhưng bên cạnh đó, bỏ ra 10 vạn nhân dân tệ để mua mộtcuộc hẹn cuối tuần, nói không xót ai mà tin nổi?
“Sao có thể thế được, Trúc Du, cậu lại bảo đại tiểu thư của LâmNguyên Đường, đại tiểu thư của câu lạc bộ Hoàng tử hạ thấp cái giá màvừa chính miệng cô ấy đưa ra sao? Cậu làm thế là sỉ nhục cô ấy đấy!”, sự hối hận của tôi còn chưa kịp bộc lộ đã bị Minh Đạo Liên chặn đứng không còn đường rút lui.
“Ha ha, đương nhiên tôi không có ý định thay đổi giá cả!”, bị anh ta nói như vậy, tôi đành nghiến răng thừa nhận.
“Tốt lắm, Lâm tiểu thư quả không hổ danh là đại tiểu thư của Vũ ChiNhai, làm việc rất hào phóng!”, Minh Đạo Liên nháy mắt với tôi, cầm lấytờ giấy gấp làm tư đặt trên nền nhà, sau đó từ từ lật ra. Con số trên tờ giấy từ từ hiện ra trước mắt tôi.
“500!”, trên tờ giấy trắng, một con số đập thẳng vào mắt tôi.
500! 500! 500! !
500? 500? 500? ? ?
Tôi không dám tin vào mắt của mình nữa, một cảm giác đau đớn bùng lên trong lòng tôi:
“Minh Đạo Liên, anh là cái đồ khốn kiếp, tại sao chỉ có 500 đồng mà anh bắt tôi phải ra cái giá 10 vạn?”
“Cô quên rồi sao? Tôi luôn nhắc nhở rằng cô ra giá quá cao mà!”
Tôi không quên, tôi làm sao mà quên được, ban nãy, cái tên khốn kiếp ấy đã hỏi lại tôi bằng một giọng hết sức bình thản: 1 nghìn? 1 vạn? 10vạn?
Khốn kiếp, rõ ràng là làm ra vẻ “Giá của cô thấp quá”, thế mà nay lại nói rằng tôi đã nhắc rằng giá của cô đưa ra quá cao.
Hu hu hu…tiền của tôi ơi!
Chương 6: Hẹn hò và hẹn ước
Vol 1. Chuẩn bị cho cuộc hẹn hò
Cuối cùng cũng đến cuối tuần.
Theo lời hẹn giữa tôi và Minh Đạo Liên trong hôm đấu giá trước, kểtừ 9 giờ sáng ngày hôm nay, tôi và Nam Trúc Du sẽ chính thức hẹn hò, đến tối 7 giờ anh ấy sẽ đưa tôi về nhà. Trong 10 tiếng đồng hồ này, NamTrúc Du hoàn toàn thuộc về tôi.
Nói một cách khác, tôi dùng 1 vạn nhân dân tệ để đổi lấy mỗi tiếngđồng hồ hẹn hò với Nam Trúc Du. Thượng đế ơi, tôi đã dùng một cái giá ởtrên trời để mua một ngày hẹn hò cho mình. Lâm Xuân Vũ tôi sao lại là kẻ dùng tiền để mua cho mình một cuộc hẹn hò như thế này không biết!

Nhưng ai mà biết được sự việc lại diễn biến đến mức này? Trong cuộc đời nhiều biến cố này, chúng ta không ai biết được chỉ một giây tiếp theosẽ có chuyện gì xảy ra.
Nói thực lòng, không tiếc 10 vạn đồng là chuyện không thể, nhưng mỗi khi khái niệm hối hận mới chớm lên trong đầu tôi thì hình ảnh khuôn mặt của Nam Trúc Du đã hiện lên, đôi mắt long lanh khẽ nháy với tôi, đôimôi mịn màng mím chặt, nụ cười mê hoặc nở trên môi.
Đối diện với nụ cười mê hoặc ấy, tôi đoán trên thế giới này chẳng ai có thể từ chối được Nam Trúc Du đâu!
Tôi phá lệ tỉnh dậy từ rất sớm, tiến hành chuẩn bị cho cuộc hẹn hò.Mặc dù chỉ là một cuộc hẹn hò “không mấy bình thường”, nhưng dù sao thìđây cũng là lần đầu tiên tôi ra ngoài hẹn hò với con trai, thế nên đương nhiên là phải chỉnh tề một chút! Bước đầu tiên đương nhiên là chọn lựatrang phục.
“Kẹt…”, tôi mở rộng cánh tủ quần áo, muốn tìm một bộ cánh nữ tính một chút, nhưng mà…
Tôi mở to mắt, ngớ người nhìn vào cái tủ nhét đầy quần áo của mình:quần áo thể thao, quần áo thể thao, quần áo thể thao…trời ơi sao toàn là quần áo thế thao thế này?
Sao có thể thế được? Tôi lắc đầu không dám tin vào mắt mình. Ngoàiquần áo thể thao ra, không có lấy một bộ quần áo nữ tính, đáng yêu haytao nhã nào cả. Tôi muốn thử lục tung cái tủ ra để tìm kiếm bóng dángmột chiếc váy nào đó nhưng lục tung hết cả quần áo mà chỉ nhìn thấy mộtcái váy bò mà tôi đã mua từ rất lâu rồi nhưng chưa bao giờ mặc, hơn nữa, chiếc váy đó nào có nữ tính gì đâu!
Hài…chẳng trách Mê Cúc lúc nào cũng chê tôi không giống con gái! Giờ nhìn vào tủ quần áo của mình tôi mới thấy thất vọng tràn trề!
Làm sao bây giờ? Rõ ràng là tôi chỉ còn một con đường duy nhất đó là: lập tức đi mua một bộ quần áo nữ tính mà thôi!
Nhìn lên đồng hồ, mới có 6 giờ sáng, giờ này chắc chắn khu thươngmại vẫn còn chưa mở cửa, hơn nữa cho dù có mở cửa thì tôi cũng không cóđủ thời gian để đi từng cửa hàng tìm kiếm.
Phương pháp duy nhất là đi tìm Mê Cúc, bởi vì nhà của Mê Cúc có cửa hàng bán quần áo.
“Muốn mua quần áo không thành vấn đề, nhưng mà Tiểu Vũ à, cậu hẹn hò với ai mà tự nhiên lại cầu kì thế?”, ở cửa hàng quần áo, Mê Cúc vừatreo biển cửa hàng vừa dán mắt vào tôi, ánh mắt dò hỏi.
“Tôi đâu có hẹn hò với ai đâu!”, không biết tại sao ánh mắt dò hỏicủa Mê Cúc lại làm cho tôi hoảng hốt, không kịp nghĩ ngợi gì liền lậptức lắc đầu phủ nhận, “Chỉ là…chỉ là vì sắp đến sinh nhật 16 tuổi củatôi rồi, gia đình giục giã đi tìm người yêu kinh quá, thế nên tôi muốnthay đổi hình tượng một chút. Chỉ có vậy thôi”
“Hóa ra là như vậy!”, Mê Cúc gật đầu, ánh mắt như hàm chứa điều gì đó nhưng không hỏi tiếp nữa.
Tôi và Mê Cúc là bạn thân nhất. Rất nhiều lần tôi đã đóng vai làngười

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT