|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
nhận ra cô gái xinh đẹp đối diện chính là em!”, Nam Trúc Du nhìn tôi từ đầu đến chân, kinh ngạc thốt lên.
Mặt tôi đỏ lựng lên, lần đầu tiên trong đời tôi được người khác giới khen là xinh đẹp, hơn nữa cái người khác giới này lại chính Nam Trúc Du cực kì đẹp trai và quyến rũ.Vì vậy trái tim tôi như đang dâng trào cảmgiác vui mừng và hạnh phúc.
Tôi nhẹ nhàng thở phào rồi thò tay giật phắt bộ tóc giả trên đầuTrúc Du xuống: “Nam Trúc Du, mặc dù nói là mỗi lần chải chuốt đều khôngphải tự bản thân anh làm, nhưng lần sau anh đừng để cho người ta tự tung tự tác, muốn làm gì thì làm như vậy. Bản thân anh cũng phải đưa ra ýkiến của mình chứ! Ít nhất thì cũng đừng có đội cái bộ tóc giả phôtrương quá mức như thế này nữa!”
Tôi kiễng chân, vuốt vuốt những lọn tóc đen nhánh của anh vàonếp.Tóc của Nam Trúc Du rất mềm, lại mượt nữa, khiến cho những ngón taytôi như có cảm giác đang chạm vào một tấm lụa mềm mại vậy. Khóe môi tôikhẽ nhếch lên, cảm thấy bản thân mình rất thích giúp cái anh chàng ngốcnày chỉnh sửa lại đầu tóc.
“Ha ha,Tiểu Vũ à, em thật là tốt bụng!”, Nam Trúc Du ngốc nghếch đểyên cho tôi vuốt lại tóc cho anh, mỉm cười tươi tắn, đôi mắt dài conglên thành hình trăng khuyết, trông thật là đáng yêu!
“Nhưng mà Tiểu Vũ à, em không thích cách trang điểm của anh hôm nay sao?”
Hài, cái anh chàng này, lúc nào cũng hồn nhiên như vậy nhưng cũng rất biết quan tâm đến người khác.
“Anh cứ nghĩ là em sẽ thích cơ, thế nên suốt cả dọc đường anh cứ cốgắng phớt lờ những ánh mắt hiếu kì của người đi đường, để nguyên bộ tócgiả đó đến đây! Nếu như Tiểu Vũ đã không thích thì lần sau anh sẽ khôngđội nó nữa!”, Nam Trúc Du nhìn tôi, thật thà nói.
Lần hẹn sau ư? Tôi chợt khựng lại, ngây người nhìn anh, lần hẹn sau ư?Tôi làm sao còn có thể có lần hẹn sau với Nam Trúc Du cơ chứ? Nói đùa à, 10 vạn nhân dân tệ cho một lần hẹn hò, cho dù tôi có là đại tiểu thưcủa nhà họ Lâm cũng không thể nào gánh vác nổi.
“Lần hẹn sau ư? Đại tiểu thư, cô thật sự đang hẹn hò với gã này đấy à?”, một giọng nói vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.
Hả, giọng nói này là của…
“Phác Tùng Bình, tại sao cậu lại xuất hiện ở đây?”, tôi ngoảnh đầulại, nhìn thấy Phác Tùng Bình đã đứng bên cạnh không biết từ lúc nào,đang nhìn tôi và Nam Trúc Du bằng ánh mắt thê lương.
Hài, cái gã này sao trông bộ dạng cứ như vừa bị bại trận quay về ấy!
“Đương nhiên là tôi phải xuất hiện ở đây rồi!”, Phác Tùng Bình nhìn tôi, thản nhiên nói, “Bởi vì tôi là vệ sĩ của cô mà!”
Hả, vệ sĩ? Ôi trời, đất đá như đang ào đổ xuống đầu tôi.
“Cậu là vệ sĩ của Tiểu Vũ à? Thế thì có phải cậu cũng giỏi võ như ởtrên ti vi không?”, khi tôi còn đang ngẩn ra chưa biết trả lời ra saothì đôi mắt của Nam Trúc Du đã sáng lấp lánh, vẻ mặt đầy sùng bái, chạylại hỏi han Phác Tùng Bình.
Ôi trời đất ơi, Nam Trúc Du ơi là Nam Trúc Du!
“Đương nhiên rồi, nếu như võ công không giỏi thì làm sao tôi bảo vệtiểu thư được!”, lần đầu tiên bắt gặp ánh mắt tôn sùng của người khá,Phác Tùng Bình vỗ ngực tự hào, kiêu ngạo nói.
“Đúng thế!”, Nam Trúc Du gật đầu phối hợp.
“Tôi nói cho cậu biết, Phác Tùng Bình tôi đây từ nhỏ đến lớn chỉ cómỗi quyết tâm là phải bảo vệ tiểu thư!”, nhìn thấy Nam Trúc Du có vẻphối hợp ăn ý với mình, Phác Tùng Bình càng được dịp lên mặt. Cậu taquàng tay qua vai Nam Trúc Du, hào hứng kể tiếp: “Để có thể làm bảo vệcho tiểu thư, ngay từ năm lên hai tuổi tôi đã đến Lâm Nguyên Đường đểhọc võ rồi!”
Hai tuổi đã bắt đầu học võ ở võ quán nhà tôi ư? Những lời nói khoekhoang như thế này chỉ có Phác Tùng Bình mới có thể nói ra miệng được.Nhưng Nam Trúc Du ngốc nghếch đâu có biết rằng đó chỉ là điều khoekhoang, người ta nói gì anh ấy tin nấy, đã thế lại còn tỏ ra vô cùngsùng bái nữa chứ.
Hai người này, xét trên một phương diện nào đó, thật sự là phối hợp khá ăn ý!
“Phác Tùng Bình!”, tôi xoa xoa vào hai thái dương đang bắt đầu đaunhức, cắt đứt câu chuyện của hai anh chàng này, “Tôi đang hẹn hò chứkhông phải là tìm người đánh nhau, thế nên không cần có vệ sĩ đitheo.Cho nên cậu có thể về nhà được rồi!”
“Hẹn hò?”, nghe thấy tôi nói vậy, Phác Tùng Bình thốt lên kinh ngạc,lập tức đẩy ngay Nam Trúc Du ra xa, “Đáng ghét thật, tôi đã sớm biết cái gã này chẳng phải tốt đẹp gì! Lại còn ra vẻ sùng bái tôi nữa chứ, rõràng là đang ra chiến thư với tôi mà!”
Vội vàng xắn tay áo lên, Phác Tùng Bình trợn mắt nhìn Nam Trúc Du như chuẩn bị nhảy bổ vào đến nơi.
Nam Trúc Du chớp chớp mắt, ngây người nhìn Phác Tùng Bình, vẻ mặt bối rối không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ặc ặc, tôi đứng bên cạnh lấy tay lau mồ hôi trên trán: hai cái ngườinày, một người tính cách đơn giản, hiền hòa đến đáng yêu, một người lạidễ bị kích động, hoàn toàn hành động theo cảm tính. Khi hai người nàychạm trán nhau, thế giới không loạn mới kì lạ!
“Có phải anh muốn thể hiện tài năng ngay tại đây không?”, nhìn thấybộ dạng như sắp đánh nhau của Phác Tùng Bình, đây là khả năng duy nhấtmà Nam Trúc Du nghĩ đến.
“Rắc…rắc…”, hai tay Phác Tùng Bình nắm chặt lại, từ từ xuống tấn.
“Cậu điên à, ai lại đi biểu diễn tài nghệ cho kẻ thù xem?”, Phác Tùng Bình chịu không nổi bèn kêu lên.
“A….Ý….Hơ…..”, sau vài giây ngây người suy nghĩ, Nam Trúc Du như sực tỉnh: “hóa ra cậu cũng thích Tiểu Vũ à?”
“Nhiều chuyện!”, Phác Tùng Bình chịu không nổi, liền chán nản nói: “Nếu không thì tôi cần gì phải làm vệ sĩ cho tiểu thư chứ?”
“Nói cũng phải!”, Nam Trúc Du gật gật đầu, “Một người lợi hại nhưcậu, nếu như không phải là vì thích Tiểu Vũ, ai lại đi cam tâm tìnhnguyện làm vệ sĩ cho cô ấy? Chí ít thì cũng phải có lí tưởng trở thànhanh hùng bảo vệ hòa bình thế giới hay gì đó mới phải!”
“Hả…ừm….Ý…Ha ha ha…”, lần này đến lượt Phác Tùng Bình đứng ngây ranghĩ ngợi. Cuối cùng, khuôn mặt toát lên vẻ cảm động, Phác Tùng Bình nắm chặt tay Nam Trúc Du, hỏi: “Cậu thực sự nghĩ rằng tôi rất lợi hại đúngkhông? Tôi thực sự có thể làm vệ sĩ cho tiểu thư chứ? Tôi cũng có thểbảo vệ hòa bình thế giới ư?”
Mồ hôi đầm đìa trên khuôn mặt tôi.
“Đương nhiên rồi”, Nam Trúc Du vỗ ngực, vô cùng tự tin đảm bảo những điều mình nói là thật.
Cái anh chàng ngố này còn chưa biết tài nghệ của Phác Tùng Bình rasao, dựa vào cái gì dám vỗ ngực đảm bảo như vậy? Tôi đứng bên cạnh, trợn tròn mắt quan sát diễn biến “cuộc đụng độ” của hai chàng trai có tíchcách hoàn toàn trái ngược.
“Hừ hừ, cậu đừng tưởng nói như vậy là tôi sẽ không coi cậu là tìnhđịch nhé!”, lườm Nam Trúc Du một cái, Tùng Bình nhanh tay đẩy anh ta ra, nói tiếp: “Tôi nói cho cậu biết, cho dù thế nào, cậu cũng chính là tình địch của tôi. Tôi tuyệt đối không cho cậu và tiểu thư hẹn hò với nhau!”
‘Tại sao?”, Nam Trúc Du khẽ nhíu mày, thật thà hỏi.
Toàn thân tôi lại bắt đầu lắc lư do đứng không vững trên đôi dép cao gót.
“Tôi không thích làm kẻ thù, hay là chúng ta làm bạn đi!”, vẫn vẻ mặtngây thơ ấy, Nam Trúc Du nói: “Cậu xem, cậu thích Tiểu Vũ, tôi cũngthích Tiểu Vũ, điều này cho thấy chúng ta có cùng chung sở thích, vì vậy nên kết bạn với nhau mới đúng!”
Toàn thân tôi cứng đờ ra: hóa ra trên thế giới này, cùng thích mộtngười lại có thể nói là có cùng một sở thích, tình địch lại có thể trởthành bạn bè với nhau vì cái lí do này. Cách nghĩ này chắc chỉ có anhchàng Nam Trúc Du này mới có! Chỉ có điều…
Tôi giật mình, ngoảnh đầu lại nhìn Nam Trúc Du. Cái tên này ban nãy nói cái gì, anh ta…anh ta…thích…thích tôi á?
Tôi cố gắng quan sát biểu cảm trên mặt của Nam Trúc Du, hi vọng cóthể tìm ra một chút dấu hiệu của sự dối trá, nếu không thì là sự xấu hổkhi thổ lộ…..Không có, chẳng có gì cả, ngoài ánh mắt chân thành ra, trên khuôn mặt anh ta chẳng có chút biểm cảm gì khác.
Cái “thích” mà anh ta nói ở đây có lẽ là “thích” giữa bạn bè với nhau chứ không phải là kiểu “thích” mà tôi nghĩ! Tôi thầm tự giải thích vớimình. Không hiểu vì sao, khi suy nghĩ này chợt lóe lên trong đầu, trong lòng tôi lại có chút thất vọng.
“Như thế cũng có thể trở thành bạn được sao?”, nằm ngoài dự đoán củatôi, Phác Tùng Bình bắt đầu cân nhắc đến tính khả thi của chuyện này.
“Đương nhiên rồi!”,”Nam Trúc Du gật đầu khẳng định chắc nịch, “Hơnnữa tôi thực sự rất mong muốn có được một người bạn tài giỏi như cậu,cảm giác ấy thật là tuyệt vời!”
“Thật á?”, Phác Tùng Bình ngạc nhiên hỏi lại.
“Ừ”, Nam Trúc Du lại gật đầu lia lịa.
“Thôi được rồi, nếu như cậu đã chân thành muốn tôi trở thành bạn củacậu, vậy thì tôi cũng đành miễn cưỡng chấp nhận”, Phác Tùng Bình đượcdịp lên nước, cao ngạo nói: “Tôi là Phác Tùng Bình, còn cậu?”
“Tôi là Nam Trúc Du! Tốt quá, tôi lại có thêm một người bạn tài giỏinữa rồi!”, đôi mắt thuôn dài của Nam Trúc Du cong lên như hình trăngkhuyết, khuôn mặt lấp lánh niềm vui, đôi môi mở rộng, phát ra nhữngtiếng cười hạnh phúc.
Nhìn thấy Phác Tùng Bình ngây người nhìn Nam Trúc Du cười sung sướng, tôi cũng ngây ra không biết nói gì.
Sự quyến rũ của Nam Trúc Du, có lẽ có tác dụng đối với cả nam lẫn nữ! Tùng Bình ơi là Tùng Bình, kể từ đây cậu đã đặt chân lên con đườngkhông có đường lui rồi!
“Tùng Bình à, cậu đến đúng lúc lắm, bởi vì tôi không hiểu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




