|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
bảo vệ cho Mê Cúc. Khi hai đứa ở bên nhau, thậm chí còn bị nhiềungười trong trường gọi là “Nữ hoàng và chàng kị sĩ”, đương nhiên chàngkị sĩ mà họ nói đến chính là tôi rồi! Nhưng cho dù tôi mà Mê Cúc có quan hệ gì đi nữa, thỉnh thoảng tôi cũng vẫn cảm thấy run rẩy trước ánh mắtnhư đang dò xét của cô ấy, ví dụ như chính lúc này đây.
“Tiểu Vũ, cậu xem chiếc váy này thế nào? Một bộ lễ phục màu trắng,lệch vai, cực kì dễ thương, hơn nữa lại không quá bó và trông rất nữtính, có lẽ rất thích hợp với cậu!”, sau một hồi dạo quanh bách hóa, MêCúc dừng lại ở một cửa hàng quần áo nữ, cầm một bộ váy màu trắng lên hỏi tôi.
“Có thật không? Được, vậy thì lấy cái này đi!”, ý kiến của Mê Cúcchắc chắn không tồi, nhất là trong vấn đề lựa chọn trang phục, mua sắmđồ trang sức…Vì vậy tôi luôn lấy ý kiến của cô ấy làm chuẩn mực lựachọn.
Chỉ có điều, sao Mê Cúc lại nhìn tôi với ánh mắt chán nản đó nhỉ.
“Mê Cúc, cái váy này không ổn sao? Nhưng cái này là do cậu giới thiệu cho tớ mà!”, tôi thì thầm hỏi.
“Đại tiểu thư à, rốt cuộc cậu có biết trình tự mua quần áo của con gái như thế nào không hả?”, Mê Cúc hỏi.
“Hả? Trình tự mua quần áo á? Không phải là thích là lấy, sau đó rút ví trả tiền sao?”
“Lâm đại tiểu thư à, khi con gái đi mua sắm, điều quan trọng nhấtkhông phải là lựa chọn quần áo, cũng không phải là trả tiền, mà làthử!”, Mê Cúc nhét chiếc váy vào tay tôi rồi tiếp tục nói: “Mau, mau vào phòng thay đồ đi!”
“Không phải chứ? Lẽ nào con gái khi đi dạo phố, mỗi lần nhìn thấymột bộ cánh mà mình thích lại phải mặc thử lên người sao? Như thế thìthật là phiền phức! Thôi được, thôi được rồi, tôi đi thay là được chứgì, Mê Cúc, cậu đừng có nổi cáu!”, nhìn thấy ngọn lửa sắp bùng lên trong mắt bạn mình, tôi vội vàng cầm chiếc váy, bước vào phòng thay đồ.
“Nhưng mà, tôi thật không hiểu con gái các cậu nghĩ gì. Thích một bộ cánh nào đó là mặc thử, vậy thì nếu như cậu thích chiếc này, tôi cũngthích chiếc này, thế thì cậu cũng mặc, tôi cũng mặc…Thế thì bẩn lắm!”,vừa bước vào phòng thay đồ, tôi vừa lẩm bẩm bất mãn.
“Lâm Xuân Vũ, cậu đừng quên mình cũng là con gái đấy!”, Mê Cúc nghiến răng nói vọng vào từ bên ngoài phòng thay đồ.
“Nhưng mà…”, tôi khó khăn lắm mới mặc chiếc váy đó vào ngườiđược.Sau đó từ từ đi ra ngoài cho Mê Cúc nhìn, “Nhưng mà Mê Cúc à, nhưthế này thì phiền lắm, thời gian của tôi…”
Hài, mọi lời ca cẩm của tôi dường như tan biến hết trước cái nháy mắt của Mê Cúc.
“Nếu như thực sự cậu đang vội thì chúng ta có thể hạn chế thử quầnáo. Nhưng nếu như đã quyết định mua thì nhất định phải thử đã!”, Mê Cúcthở dài nói: “Bởi vì quần áo nhiều khi nhìn thấy đẹp nhưng mặc lên chưachắc đã thấy đẹp. Ví dụ như chiếc váy cậu đang mặc, nhìn thì rất đẹpnhưng lại không hợp với cậu! Hiểu không?”
“Ừm”, tôi ngoan ngoãn gật đầu, mặc dù trong lòng không hiểu lắmnhững gì mà Mê Cúc nói. Nhưng bởi vì tôi hiểu câu “nếu như đã quyết định mua thì nhất định phải thử đã” của cô ấy nói nên tôi bèn ngoan ngoãngật đầu.
Thế là cứ như vậy, một tiếng đồng hồ trôi qua, dưới sự giúp đỡ của Mê Cúc, tôi đã phối được ba bộ quần áo mặc dù có phong cách khác nhaunhưng lại rất nữ tính: một là chiếc váy màu hồng phấn có nơ hình conbướm, kết hợp với đôi giày cao gót, mũi nhọn màu trắng; một chiếc áo màu vàng nhạt kết hợp với một chiếc váy voan màu trắng tuyết và sandal màutrắng; một chiếc áo xuông màu xanh đá quý kết hợp với quần legging màuđen và đôi bốt màu đen.
Vì chỉ còn cách giờ hẹn có một tiếng đồng hồ nên tôi vội vàng tạm biết Mê Cúc và quay về nhà.
Cuộc hẹn hò đẳng cấp với 10 vạn nhân dân tệ, ha ha…cô gái xinh đẹp đến đây!
Vol 2. Diễn biến cuộc hẹn hò
9 giờ sáng, bên cạnh bể phun nước ở công viên Nhai Tâm.
9 giờ đúng, âm nhạc du dương cất lên, những vòi nước lần lượt phunlên những cột nước trắng phau. Ánh sáng mặt trời ấm áp chiếu xuống mặtđất, những giọt nước trong veo như tỏa ra ánh sáng lấp lánh dưới ánhsáng mặt trời.
Tôi mặc chiếc áo màu vàng nhạt kết hợp với chiếc váy voan màu trắngtuyết vừa mới mua, chân đi một đôi dép sandal cao gót màu trắng, ngoanngoãn đứng bên cạnh bể phun nước (một việc trước đây tôi chưa từng làm).
Những dòng người tấp nập qua lại bên bể phun nước ở công viên Nhai Tâm.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy một chàng trai mặc quần áo đen đứng ở phíabên kia bể phun nước, mái tóc dài màu bạc lấp lánh trong ánh sáng mặttrời.
Rõ ràng là con trai sao lại để tóc dài? Đã để tóc dài lại còn nhuộmtóc thành màu bạc nữa chứ? Cái anh chàng này coi thế giới này là thếgiới phim hoạt hình hay là muốn áp dụng phong cách Cosplay vào trongcuộc sống đây? Tôi khẽ hừ giọng rồi quay đầu lại, không thèm nhìn anh ta nữa.
9 giờ 20 phút.
Bên cạnh bể phun nước vẫn có những bóng người lác đác qua lại.
Nhưng mà tại sao, tại sao đến giờ tôi vẫn chưa nhì thấy bóng dáng của Nam Trúc Du đâu cả?
Bàn chân tôi rất đau bởi đi sandal cao gót, toàn bộ trọng lượng củacơ thể dồn cả lên hai bàn chân chênh vênh trên đôi dép cao gót thì làmsao không đau cho được? Ngọn lửa trong lòng tôi từng dần dần bốc lêncùng với nỗi đau từ gót chân. Cái tên Nam Trúc Du đáng ghét, tại sao giờ này vẫn còn chưa xuất hiện? Lẽ nào anh ta không biết hẹn hò mà để congái phải chờ là rất bất lịch sự sao?
“Nam Trúc Du, anh là đồ đáng ghét! Nếu như trong vòng 10 phút nữa mà anh không đến, để xem về trường tôi xử lí anh ra sao?”, tôi nghiến răng nhấc đôi chân đau đớn của mình lên, muốn tìm một chỗ nào đó để ngồinghỉ, nào ngờ vì đứng quá lâu trên đôi dép cao gót nên chân tôi như cứng đơ lại. Mà bởi vì đã bị cứng đơ lại nên cho dù đã cố gắng di chuyển rất nhẹ nhàng nhưng vẫn khiến cho toàn thân tôi mất thăng bằng mà ngã rasau.
“Á…”, tôi ý thức được rằng mình phải giữ vững phần thân dưới đểtránh tư thế ngã ngửa ra sau. Hài, nếu đổi lại là mọi khi thì động tácnày chẳng khó khăn gì với tôi. Nhưng vấn đề là lúc này chân tôi đang đau nhức, hơn nữa dưới chân lại là đôi dép cao gót, “Á…”
Không thể kiểm soát nổi thăng bằng cơ thể, tôi hoảng hốt thét lên.
“Cô ơi, cẩn thận!”
“Cẩn thận!”
Bên trái và bên phải tôi cũng vang lên một tiếng hét thất thanh, sau đó, trong khoảng khắc cơ thể tôi chuẩn bị tiếp đất thì đột nhiên toànthân như được kéo lại bởi một cánh tay chắc khỏe.
Khi tôi còn chưa hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra thì mùi hương bạc hàdìu dịu phảng phất qua mũi tôi. Dưới ánh mắt trời vàng nhạt, một cảnhtượng đẹp như trên ti vi hiện ra trước mắt tôi: chàng trai mặc áo màuđen, xương quai xanh thuôn nhỏ, cái cổ trắng ngần, đôi vai rộng vữngchãi, mái tóc màu bạc mềm mại rủ xuống, khẽ khàng tung bay trong gió.
Một cảnh tượng có sự tương phản mạnh giữa hai màu đen trắng trong khoảnh khắc đã khiến cho tôi quên cả hít thở.
“Cô không sao chứ?”, một giọng nói ấm áp, dịu dàng cùng với vẻ mặt chân thành hiện lên trước mắt tôi.
Nam…..Trúc….Du….
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, khuôn mặt điển trai của Nam Trúc Du hiện lên trong con mắt tôi.
“Anh….anh…”, tôi giơ ngón tay ra, chỉ vào khuôn mặt vừa lạ vừa quencủa chàng trai đứng trước mặt mình, lắp bắp không nói ra lời. Chàng trai trước mặt tôi lúc này, vẫn đôi mắt thuôn dài đầy mê hoặc ấy, vẫn đôimôi mịn màng ấy, vẫn nụ cười rạng rỡ ấy….rõ ràng là khuôn mặt quen thuộc ấy nhưng sao tôi lại không nhận ra là anh ấy nhỉ?
Chàng trai đứng trước mặt tôi đây có mái tóc dài màu bạc, mềm mạibuông xuống hai bên bờ vai, chiếc áo màu đen làm toát lên vẻ cao quýtrên người anh, chiếc quần bò côn kết hợp với đôi bốt cao cổ càng khiếncho anh trông thật phong độ. Khuôn mặt đẹp như tranh, nụ cười quyến rũnhư tỏa sáng trong ánh mặt trời rực rỡ…
“Nam Trúc Du, tóc…tóc của anh…?”, tôi nuốt nước bọt một cách khó khăn (Tại sao tôi lại nuốt nước bọt chứ?), lắp bắp hỏi.
“À, cái này á? Là mấy anh ở câu lạc bộ Hoàng tử bảo anh đội lên ấymà! Lần trước anh đội bộ tóc giả này lên rồi đi rót rượu trong câu lạcbộ, lợi nhuận kinh doanh tự nhiên tăng vọt, ông quản lí bảo kiểu hóatrang này rất hút khách! Tiểu Vũ, chẳng nhẽ em không thích sao?”, haicon ngươi long lanh của anh nhìn tôi.
Mấy cái tên khốn trong câu lạ bộ hoàng tử làm gì có kẻ nào tốt bụng đâu!
“Đâu… đâu có! Cũng không phải là không thích!”, thượng đế ơi, cái gìgọi là không thích, ngược lại tôi còn cảm thấy phản cảm nhiều hơn! Ailại đi chải chuốt cho cái tên Nam Trúc Du vốn đã đẹp như yêu ma này trởnên càng thêm quyến rũ như vậy chứ? Thế thì bảo làm sao tôi dám đứng bên cạnh anh ta đây? Đứng bên cạnh anh ta như thế này chẳng phải tôi cànggiống con trai hơn sao?
“Đáng ghét…”, tôi lầm bầm rủa thầm trong miệng.
“Tiểu Vũ, em nói gì thế?”, Nam Trúc Du vừa hỏi vừa nhẹ nhàng đỡ tôi đứng dậy.
“Đâu…không có gì!”, tôi ngẩng đầu, nhìn anh ấy cẩn thận đỡ tôi đứngdậy, cử chỉ dịu dàng, nâng niu cứ như thể tôi là báu vật không bằng.Trong lòng tôi bất giác cảm thấy ấm áp lạ thường.Cho dù anh ấy có hóatrang như thế nào đi chăng nửa, chỉ cần anh ấy vẫn là Nam Trúc Du làđược.
Chỉ cần là Nam Trúc Du thì cho dù có thế nào cũng không làm cho tôi cảm thấy căm ghét được.
“Tiểu Vũ, hôm nay em đẹp quá, vì thế mà anh đứng ở bên bồn nước từnãy mà không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




