watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8480 Lượt

giọng nói có thểkhiến cho tôi ấm áp và dễ chịu đến thế chỉ có thể là của một người duynhất. Thượng đế ơi, đừng nói với con rằng giọng nói ấy chính là…
“Hội trưởng Mậu Nhất, là anh sao?”
Một tảng đá to đùng bỗng nhiên rơi phịch xuống đầu tôi. Không phảichứ, vốn định ăn mặc nữ tính để gây ấn tượng với anh ấy, thế mà chưa kịp tạo ấn tượng thì tôi đã khiến cho sự việc trở nên thê thảm đến thế nàyrồi!
“Đúng thế, nếu không cậu nghĩ là ai chứ?”, “Tạch” một tiếng, nhữngbóng đèn trong hội trường bật sáng, một giọng nói thánh thót và quenthuộc khác vang lên.
Người vừa anh dũng cứu thoát tôi, người vừa chứng kiến tất cả nhữngtrò lố do tôi gây ra, người mặt quỷ ấy…tại sao lại là hội trưởng MậuNhất chứ?
Dưới ánh đèn sáng trưng, tôi mở to mắt nhìn người mặt quỷ đang nằmbò dưới đất. Anh đưa tay từ từ kéo chiếc mặt nạ quỷ ra, khuôn mặt khôingô hiện ra trước mắt tôi. Mái tóc hơi rối, ánh mắt hội trưởng Mậu Nhấtdịu dàng nhìn tôi, đôi môi mỏng cong lên thành hình cung, nhoẻn miệngcười tươi tắn với tôi. Khoảnh khắc ấy đẹp và kì diệu như một bông hoa hé nở, khiến cho trái tim tôi rạo rực.
“Đáng nhẽ ra tôi không nên giúp các cậu tắt đèn rồi bỏ đi mới phải!”, một giọng nói có mang chút bất mãn và lạnh nhạt từ bên cửa vọng lại.
Tôi kinh ngạc quay đầu lại, hóa ra Mê Cúc đang đứng phía sau tôi, taytrái đặt trên công tắc điện, đứng nghiêng nghiêng dựa vào tường. Mặc dùđôi mắt lạnh nhạt ấy đang nhìn tôi và Mậu Nhất, nhưng đôi bờ mi quyến rũ kia đang chớp chớp, ánh mắt toát lên sự cao ngạo của một nữ vương.
“Mê Cúc…”, tôi thốt lên.
“Tiểu Vũ, cậu định ngồi trên người hội trưởng đến khi nào?”, còn chưa để tôi kịp nói hết, Mê Cúc đã lên tiếng ngắt lời của tôi.
Cái gì mà “ngồi”…tôi ngây người ra, vài giây sau với chợt sực nhớ ralà mình đang ngồi trên người Mậu Nhất. Thượng đế ơi, tôi đã quên sạch sự thực là mình đang ngồi trên người anh ấy!
“Á, hội trưởng, em xin…xin lỗi…”, tôi bật dậy như lò xo ra khỏi người anh, nhưng tôi lại quên mất rằng mình không thể kiểm soát được đôi giày cao gót dưới chân, do đứng bật dậy quá nhanh khiến cho tôi lại một lầnnữa mất trọng tâm…thế là “bịch” một tiếng, cái mông của tôi lại lần nữagiáng mạnh xuống người hội trưởng Mậu Nhất.
“Á…”, đôi lông mày thanh tú co lại, tiếng kêu đau đớn của hội trưởng Mậu Nhất vang lên.
Bùm….bộ não của tôi như nổ tan tành.
Hôm nay đúng là một ngày đen đủi của tôi, đen đủi tới mức không còn chút thể diện nào nữa!
“Em…em xin lỗi…”, tôi vừa hoảng hốt nói xin lỗi, vừa cố gắng đứng dậy.
“Anh không sao đâu Tiểu Vũ, nhưng mà anh đề nghị em bỏ đôi giày cao gótcủa em ra trước đã rồi mới đứng dậy!”, hội trưởng Mậu Nhất nhìn tôi, bối rối nói. Tôi cúi đầu, nhìn thấy đôi lông mày của anh vẫn còn đang nhíulại vì đau, nhưng miệng vẫn cố gắng nở nụ cười, nụ cười ấy ấm áp và dịudàng như một sự an ủi không lời dành cho sự căng thẳng và hoảng hốt củatôi.
“Cảm ơn hội trưởng!”, tôi cảm kích nhìn anh, sau đó hít một hơi thậtsâu, cởi phăng đôi giày cao gót ra khỏi chân rồi mới từ từ đứng dậy.
“Tiểu Vũ, em không quen đi giày cao gót thì lần sau đừng đi, nếu không lại ngã hoặc trẹo chân như hôm này thì làm thế nào?”
Tiếng nhắc nhở của Nam Trúc Du đột nhiên vang lên trong đầu tôi đúng vào lúc này.
Hài, tôi không thể không thừa nhận, câu nói này của anh ấy sao màchính xác thế, ngã một lần còn có thể chấp nhận được, thế mà đây lại ngã đến tận ba lần, hơn nữa lại còn ngồi cả lên người hội trưởng Mậu Nhấtnữa chứ! Ôi hình tượng của tôi…giờ thì nó sụp đổ hoàn toàn rồi! Tôi bâygiờ, đừng nói có thể xây dựng được hình tượng một cô gái dễ thương và nữ tính trong mắt của hội trưởng Mậu Nhất, chỉ e ngay cả ấn tượng tàm tạmtrước đây của tôi cũng sụp đổ hoàn toàn rồi cũng nên.
Thật đáng ghét, đều tại đôi giày cao gót này! Tôi thề từ nay về sau,tôi kiên quyết không đi giày cao gót nữa! Tôi nhấc cao đôi giày cao gótmàu trắng mới đi lần đầu tiên lên, tự thề với lòng minh!
“Ha ha, Tiểu Vũ hôm nay trang điểm đẹp quá!”, hội trưởng Mậu Nhất từ từđứng dậy, dịu dàng mỉm cười với tôi, hình như anh ấy muốn hóa giải sựngại ngùng của tôi bằng cách nói chuyện.
“Hội trưởng, anh không cần phải an ủi em đâu! Đẹp cái gì chứ, hôm nay thật là mất mặt!”
Tôi cúi gằm mặt xuống đất, lí nhí nói.
“Mất mặt á? Không đâu, Tiểu Vũ mặc váy trông rất đẹp, hơn nữa cáiđiệu bộ cẩn thận khi đi lại trên đôi giày cao gót ấy thật là đáng yêu!”, hội trưởng Mậu Nhất đưa tay ra, xoa xoa đầu tôi, nghịch ngợm mái tócngắn của tôi, khuôn mặt toát lên sự hồn nhiên và thích thú!
“Tiểu Vũ ơi là Tiểu Vũ, em không cần phải đi so sánh bản thân vớingười khác làm gì, em chỉ cần là chính em là đủ lắm rồi!”, hội trưởngMậu Nhất nháy mắt với tôi.
“Thật sao?”, tôi há hốc miệng, ngây người nhìn anh. Mặc dù vẻ mặt của anh hiện giờ khiến cho tôi hoài nghi không biết có phải anh ấy đang đối xử với mình như với một vật cưng hay không. Nhưng cho dù thế nào đinữa, sau một loạt những trò lố mà tôi vừa gây ra, hội trưởng Mậu Nhấtvẫn có thể mỉm cười với tôi như vậy là tôi đã mãn nguyện lắm rồi, huốnghồ anh ấy còn thân mật xoa đầu tôi nữa chứ!
Hôm nay hoàn toàn không phải là ngày xui xẻo đối với tôi mà ngược lại, hôm nay chính là vận may của tôi! Tôi thích thú tự nhủ!
“Đương nhiên là thật rồi! Nào, Tiểu Vũ, lại đây, ngồi xuống ghế nàyđi! Anh đi giày vào chân cho em!”, Mậu Nhất đưa tay với lấy một cái ghế ở bên cạnh rồi chỉ vào đó, ý bảo tôi hãy ngồi xuống.
Đi giày cho tôi? Tôi há hốc miệng, ngoảnh phắt đầu lại nhìn Mê Cúc nhưng chỉ nhìn thấy cô ấy đang mỉm cười và nháy mắt với tôi.
“Hội…hội trưởng…”
Tôi ngại ngùng bước về phía anh, mặc dù xấu hổ đến mức mặt đỏ dần lên nhưng lại được hội trưởng Mậu Nhất tự tay đi giày cho mình, đây quả làmột việc cực kì hạnh phúc. Cho dù thế nào thì tôi cũng không thể bỏ quađược!
“Tiểu Vũ, em ngồi xuống đi!”, Mậu Nhất cầm lấy đôi giày cao gót trêntay tôi, sau đó quỳ một chân xuống đất, nhấc một chân của tôi lên, đặtlên đùi anh rồi cẩn thận đi giày vào cho tôi, sau đó lại đến chân bênkia.
Oa ha ha…thượng đế ơi! Đây đúng là kiểu đối đãi với các công chúa cao quý mà!
Nhiệt độ trên mặt tôi vừa hạ xuống bỗng chốc lại tăng vọt. Chỉ cóđiều, lúc trước đỏ mặt là vì ngại ngùng, còn lần này đỏ mặt là vì xấu hổ cộng thêm với cả một chút say đắm!
“Hoàng tử có nụ cười quyến rũ nhất” của lớp quyến rũ, chàng trai màtôi đã thầm thích từ lâu lại quỳ xuống trước chân tôi và tự tay đi giàycho tôi! Oa, cái cảnh tượng này ngay cả trong mơ tôi cũng không mơ thấynổi!
Cái gì mà ngày đen đủi chứ? Hôm nay phải nói chính là ngày may mắnđối với tôi mới đúng! Tôi lại một lần nữa hét lên sung sướng ở tronglòng!
“Tiểu Vũ, hóa ra hôm qua cậu vội vàng gọi tôi đi mua sắm là bởi vìcuộc hẹn hôm nay với Mậu Nhất sao?”, đúng lúc ấy, giọng của Mê Cúc vanglên.
“Ơ…không phải, không phải đâu…!”, tôi nhìn qua Mê Cúc rồi lập tứcquay lại nhìn Mậu Nhất, nhiệt độ trên khuôn mặt lại tăng lên càng caohơn.
Tôi vội vàng xua xua tay, nói: “Không…không phải như vậy đâu, cuộchẹn giữa tôi và hội trưởng hôm nay là anh Mậu Nhất mới thông báo cho tôi tối quá thôi.”
Mặt tôi đỏ dừ, miệng ngập ngừng biện minh mặc dù trong lòng tôi hiểurõ là bản thân tôi mặc chiếc váy này là cố tình để cho hội trưởng MậuNhất nhìn thấy. Nhưng mà điều này làm sao bảo tôi nói ra mồm được, hơnnữa lại ở ngay trước mặt của Mậu Nhất nữa chứ!
“Hà, hóa ra là như vậy à, vậy thì Tiểu Vũ à, hôm qua cậu lôi tôi đimua quần áo để thay đổi trang phục nếu không phải vì Mậu Nhất thì là vìngười khác sao?”, Mê Cúc nhướn mày, chớp chớp mắt nhìn tôi.
Tôi căng thẳng nhìn Mậu Nhất đang đứng bên cạnh, lắc đầu cũng khôngphải, gật đầu cũng không xong! Lắc đầu ư, nhưng mục đích đi mua sắm ngày hôm qua của mình chính xác không phải là vì Mậu Nhất, hơn nữa cho dù có đúng là vì Mậu Nhất đi chăng nữa, lúc này đang có mặt anh ấy ở đây, làm sao tôi có thể thừa nhận? Nhưng mà gật đầu thì có khác nào tự thừa nhận bản thân mình đang hẹn hò với người con trai khác? Không được, khôngđược đâu! Nếu như để hội trưởng Mậu Nhất hiểu nhầm thì tôi làm gì còn cơ hội tiếp cận anh ấy nữa?
“Không…không phải đâu!”, tôi lắc đầu, nhưng lại không biết phải làm thế nào.
“Tiểu Vũ lúc nào cũng vậy, cứ bị nói trúng tâm trạng là y như rằnglắp bắp không biết nói ra sao”, Mê Cúc mỉm cười nhìn tôi, sau đó quaysang Mậu Nhất nói: “Mậu Nhất à, cậu biết không, Tiểu Vũ của

chúng ta sắp 16 tuổi rồi mà vẫn chưa từng hẹn hò với ai cả! Đại khái là bởi vì cô ấy thường ngày trông như con trai, thế nên mỗi lần thổ lộ đều bị người tatừ chối khiến cho cô ấy bị mắc chứng bệnh ‘sợ thổ lộ’. Vì vậy sau khilên trung học, cho dù mọi người có thúc giục cô ấy đi tìm người yêu nhưthế nào, cô ấy cũng không có dũng khí đi tỏ tình với người ta! Hiếm khiTiểu Vũ tìm được một người mà mình thực sự thích, tôi cũng thấy vui mừng thay cho cô ấy!
Hu hu hu…Mê Cúc ơi cậu đang nói cái gì vậy? Tại sao cậu lại đem hếtnhững chuyện không hay của tôi ra kể cho anh ấy nghe

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT