|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
chứ? Trán tôi toátmồ hôi lạnh: xong rồi, thế là xong rồi! Lẽ nào hôm nay chính là một ngày mất mặt triệt để của tôi sao?
“Không phải như vậy đâu, tôi không phải là vì hẹn hò với ai nên mớithay đổi hình tượng!”, tôi vội vàng lên tiếng giải thích. Mặc dù như vậy là nói dối nhưng thà nói dối còn hơn để Mậu Nhất hiểu nhầm tôi thực sựthích người con trai khác. “Tôi không hẹn hò với người khác, bởi vìngười mà tôi thích trước nay đều là…Mậu…”
“Bộp” một tiếng, tôi thò tay bịt chặt lấy miệng của mình, thật lànguy hiểm quá đi mất! Suýt chút nữa thì nói ra người mà tôi thích là Mậu Nhất rồi!Nếu chẳng may nói ra mà bị anh ấy cự tuyệt thì sau này mìnhsẽ chẳng còn có hội tiếp cận anh ấy nữa, có thể đảm nhận một vai trongvở kịch của anh ấy cũng là điều không thể! Hài, dù sao thì khả năng mộtanh chàng ưu tú như Mậu Nhất lại thích tôi quả thực chỉ xấp xỉ bằngkhông!
“Người mà cậu thích trước nay đều là ai?’, Mê Cúc vẫn không chịu buông tha.
“Híc…híc…híc”, tôi nhìn Mậu Nhất, lại quay sang nhìn Mê Cúc, ra sứclắc đầu nguầy nguậy. Cái con ranh Mê Cúc này, tôi không tin là với cáiđầu thông minh của cậu ta từ trước đến nay lại không nhìn ra tình cảmcủa tôi dành cho Mậu Nhất! Nếu đã như vậy, sao cậu ta còn phải cố tìnhdiễn kịch hỏi cho ra vấn đề chứ? Rõ ràng là cậu ta biết mình không códũng khí để bộc bạch tình cảm trước người mình thích rồi mà!
“Được rồi, Mê Cúc, đừng hỏi Tiểu Vũ những câu hỏi thầm kín như vậynữa!”, Mậu Nhất chen ngang, cứu tôi thoát khỏi vòng vây. “Không còn sớmnữa! Mê Cúc, cậu tranh thủ thời gian đi mua sắm nốt những đạo cụ cònlại, còn tôi sẽ giới thiệu cho Tiểu Vũ nhân vật mà cô ấy sắp diễn cùngvới cả phục trang và đạo cụ!
“Được…được..được!”, tôi gầt đầu lia lịa, cảm thấy vô cùng cảm kích Mậu Nhất.
“Tại sao lại bắt tôi đi…” từ nhỏ đến lớn, Mê Cúc luôn đóng vai trò là người chỉ đạo người khác, vì vậy khi hội trưởng Mậu Nhất bảo cô ấy đimua đạo cụ, lập tức Mê Cúc lên tiếng phản đối. Nhưng chưa nói hết câu,Mê Cúc đột nhiên im bặt, hết nhìn tôi lại nhìn Mậu Nhất.
Rất lâu sau, Mê Cúc mỉm cười, ngoan ngoãn gật đầu: “Được thôi, Mậu Nhất, cậu lo ở đây nhé!”, nói xong, Mê Cúc quay người lại, chiếc váy ren màutrắng bay phất phới trong gió, dáng đi của Mê Cúc cực kì uyển chuyển,mặc dù cô ấy đi trên đôi giày còn cao hơn giày của tôi.
Đây mới đúng là hình tượng một cô gái thanh tao và quyến rũ!
Nhìn cái bóng của Mê Cúc đang xa dần, tôi tuyệt vọng nghĩ: có lẽ cảđời này mình không thể trở thành một người xinh đẹp và tao nhã như côấy.
Nhưng mà nụ cười của cô ấy có ý gì nhỉ? Không biết có phải tôi đanghi hay không, mặc dù cô ấy là bạn thân nhất của tôi, nhưng Mê Cúcdường như cứ thích cướp đi thứ mà tôi thích nhất.
Không, nhất định là mình đa nghi rồi!
Vol 2. Rung động trái tim
Sau khi Mê Cúc bỏ đi, không khí trong phòng trở nên vô cùng trầm lắng và ngột ngạt.
Tôi cúi đầu, liên tục nghĩ ngợi xem liệu hội trưởng Mậu Nhất có nhận ra sự bất ổn trong biểu hiện của tôi không, không biết anh ấy có nhìnra rằng tôi thích anh ấy không nữa? Liệu anh ấy có vì những điều Mê Cúcnói mà hiểu nhầm rằng tôi đã thích người khác không nữa?
Tôi căng thẳng ngẩng đầu nhìn Mậu Nhất, buột miệng nói:
“Mậu Nhất, thực sự em không thích ai khác cả”
Ặc ặc, tôi vừa nói dứt lời thì bầu không khí trong phòng càng trở nên ngột ngạt.
Thực sự em không thích ai khác cả! Hài, Lâm Xuân Vũ ơi là Lâm XuânVũ, mày đang nói cái gì vậy hả? Nói như vậy chẳng phải là bảo với anh ấy là người mà mày thích chính là anh ấy sao? Hội trưởng là một ngườithông minh, chẳng nhẽ anh ấy lại không đoán ra?
Thôi, thế là xong! Tôi cúi gằm mặt xuống, thực sự hi vọng rằng những điều mình nói chỉ như những chữ viết trên bảng kia, viết ra rồi có thểxóa ngay đi được.
“Tiểu Vũ, trang…trang phục của vai diễn Paris đã chuẩn bị xong rồi,em có muốn xem trang phục diễn của mình một chút không?”, một hồi lâusau, Mậu Nhất mới lắp bắp lên tiếng.
Khoan đã….lắp bắp à?
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy hội trưởng Mậu Nhất vội vàng đi về phía tủ đựng phục trang, bước chân có vẻ hơi gấp gáp. Khi anh quay đầulại, tôi nhìn thấy hai gò má của anh đã đỏ ửng lên.
Lẽ nào là do câu nói đó của tôi? Tâm trạng ngại ngùng lập tức được thay bằng thái độ hưng phấn và phỏng đoán.
Liệu có thể như vậy sao? Thật sự là như vậy sao? Những quả bong bóngvui mừng trong tôi bắt đầu bay lên: Chỉ nghĩ đến việc Mậu Nhất vì mộtcâu tỏ tình của mình mà đã đỏ mặt lên đã khiến cho trái tim tôi cảm thấy vô cùng vui sướng!
“Bộ quần áo này là thiết kế theo ý tưởng của anh đấy, em có thíchkhông?”, Mậu Nhất lấy ra từ trong tủ một bộ quần áo có dán mác là“Paris”
Đây là một bộ trang phục kết hợp phong cách ăn mặc của kị sĩ thờitrung cổ với kiểu trang phục Tôn Trung Sơn: chiếc áo khoác màu xanhbiển, cái cổ dựng đứng và ống tay áo được thêu những họa tiết khá phứctạp bằng chỉ màu vàng, bên dưới là chiếc quần cũng màu xanh biển, kếthợp với đôi tất dài màu trắng và đôi bốt màu xám. Chỉ nhìn thôi cũngthấy rất oai vệ rồi!
“Đẹp quá!”, tôi ngây người thốt lên.
Mậu Nhất quả là thiên tài, có thể thiết kế được cả những bộ quần áo đẹp như vậy! Quả là rất hợp với ý tôi!
“Hội trưởng, đây đúng là trang phục do anh tự thiết kế sao?”, đôi mắt tôi sáng lấp lánh nhìn Mậu Nhất, vẻ mặt vô cùng cảm kích: ‘Ha ha, làmsao bây giờ, em thấy mình thật là hạnh phúc!”
“Ha ha, đúng là cô bé dễ hài lòng!”, hội trưởng Mậu Nhất nhìn tôi, đôi mắt đen lấp lánh như ánh sao, đẹp đến say đắm lòng người.
Đúng là cô bé dễ hài lòng…tôi ngây người ra, trong đầu chơt hiện lênhình ảnh một khuôn mặt đẹp với nụ cười rạng rỡ và đơn thuần nhất trênđời này. Chủ nhân của khuôn mặt đó, mới thật sự là người dễ dàng thỏamãn!
“Tiểu Vũ, em nghĩ gì mà vui vậy?”, Mậu Nhất gọi tôi.
“Đâu…đâu có gì đâu!”, tôi lắc lắc đầu, cắt đứt mạch suy nghĩ củamình. Khó khăn lắm với có thể ở trong một bầu không khí hai người lítưởng như thế này, sao lại để cho “kẻ thứ ba” nhảy vào phá đám như vậychứ? Tôi cố gắng xóa bỏ hình ảnh khuôn mặt cười rạng rỡ của Nam Trúc Dutrong đầu rồi đưa tay đón lấy bộ trang phục trên tay Mậu Nhất, thích thú nói: “Hội trưởng, em có thể thử mặc nó không?”
“Đương nhiên rồi!”, Mậu Nhất gật đầu.
Năm phút sau.
Tôi kinh ngạc nhìn vẻ “bảnh bao” của mình ở trong gương, bộ trang phục mới này quả nhiên rất phù hợp với tôi!
“Hội trưởng, em rất thích bộ quần áo này, hơn nữa thật là kì lạ, nólại rất vừa với người em nữa chứ!”, tôi hào hứng lắc lắc tay Mậu Nhất,nhí nhảnh như một con thỏ non.
“Đương nhiên rồi, anh đã đặc biệt dặn dò người thợ may là nhất địnhphải may theo kích thước mà anh đưa cho ông ta mà!”, Mậu Nhất nhìn tôinói.
“Hơ…”
Tôi thôi không nhảy nhót như con thỏ non nữa mà ngây người ra nhìnMậu Nhất: nhất định phải may theo kích thước mà anh đưa cho? Câu nàynghĩa là sao? Hội trưởng Mậu Nhất biết được số đo của tôi sao? Nhưng màanh ấy làm sao biết được các số đo của tôi chứ?
“Thực ra…là anh đoán thôi, suy đoán kích thước của em căn cứ vào hình ảnh của Tiểu Vũ trong đầu anh, nào ngờ lại vừa như in!”, cả khuôn mặtanh đỏ bừng lên như một quả dâu tây chín mọng, đáng yêu đến mức chỉ muốn cắn một miếng thật to!
Đây là lần đầu tiên tôi phát hiện ra rằng hoàng tử đẹp trai củatrường Thần Nam cũng có điệu bộ ngại ngùng đáng yêu như thế này! Hơn nữa câu nói này của hội trưởng hình như có ý nói rằng thường ngày anh ấycũng rất hay chú ý đến tôi!
Oa, hội trưởng Mậu Nhất chú ý đến tôi rồi! Cảm giác kinh ngạc và vui mừng phút chốc ngập tràn trong lòng tôi.
“Tiểu…Tiểu Vũ, bây giờ chúng ta nghiên cứu kịch bản một chút nhé!”, Mậu Nhất nhìn tôi nói.
Trong hội trường của câu lạc bộ kịch nói, tôi và Mậu Nhất ngồi sátbên nhau. Ánh sáng mặt trời rắc xuống cửa sổ, rải ánh sáng vàng lên nềnnhà. Tôi cúi đầu, mỉm cười lắng nghe tiếng Mậu Nhất giới thiệu và giảithích về nhân vậy. Tôi thật sự hi vọng giây phút này có thể dừng lại,không bao giờ trôi qua!
“Quả nhiên hai người vẫn còn ở đây!”, không biết bao lâu sau đó, cánh cửa hội trường đột nhiên được mở ra, Mê Cúc mỉm cười xuất hiện ở trướccửa, “Mậu Nhất, mọi việc đã sắp xếp xong! Hãy mời tôi ăn cơm để biểu thị sự cảm kích của cậu đi!”
“Được thôi!”, Mậu Nhất nhìn tôi, nói tiếp: “Tiểu Vũ cũng cùng đi nhé!”
“Em á?”, Mậu Nhất nói muốn mời tôi ăn cơm kìa!
“Cảm ơn hội trưởng, em phải…”
“Tối cuối tuần nào Tiểu Vũ cũng phải về nhà ăn cơm với chú Lâm. MậuNhất à, chúng ta đừng phá vỡ cuộc hẹn mỗi tuần chỉ có một lần của chacon Tiểu Vũ!”
Ặc ặc…
Tôi và bố có hẹn ăn cơm vào mỗi cuối tuần lúc nào chứ? Tôi ngây người nhìn Mê Cúc, chưa kịp lên tiếng phủ nhận thì Mê Cúc đã đi đến bên cạnhtôi, khẽ nói thầm vào tai tôi.
“Tiểu Vũ, so với việc ăn cơm với Mậu Nhất thì cậu còn có việc quan trọng hơn phải làm đấy!”
“Hơ?”, tôi nhìn Mê Cúc, không hiểu cô ấy đang nói gì. Nhưng Mê Cúclại nhìn Mậu Nhất mỉm cười, sau đó dắt tôi tôi đi ra khỏi hội trường rồi nói: “Tiểu Vũ, chẳng phải cậu thích Mậu Nhất sao?”, một câu hỏi đithẳng vào vấn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




