watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8479 Lượt

tìm cơ hội chỉ bảo cho anh chàng này vài thứ mới được, sao mà dễ dàng cảm động thếkhông biết! Người khác tốt với anh ấy một phần là anh ấy lập tức dùngmười phần báo đáp lại. Nếu như thế này thì sớm muộn gì anh ấy cũng bịngười ta lừa bán đi cho xem!
“Nam Trúc Du, không cần phải chăm sóc em suốt đời suốt kiếp đâu, hay là anh…”
“Không được!”, tôi còn chưa kịp nói hết thì đã bị Nam Trúc Du cắtngang: “Tiểu Vũ, em phải tin anh, nhất định anh sẽ chăm sóc em suốt đờisuốt kiếp, anh thề đấy! Nhất định anh sẽ trở thành một người mạnh mẽ,mạnh mẽ đủ để có thể bảo vệ em!”
Mấy lời này sao mà ướt át thế nhỉ?
Tôi chớp chớp mắt, nhìn vẻ mặt cực kì nghiêm túc của Nam Trúc Du.
Tự nhiên tim tôi đập rất nhanh. Nếu cứ thế này thì không ổn…
Tôi lắc mạnh đầu mình để xua đi những liên tưởng kì lạ. Tôi và anh ấy chẳng qua chỉ là một đôi trong có một ngày, sau ngày mai, mọi thứ đềusẽ tan biến hết. Chính là như vậy đó, Lâm Xuân Vũ tôi tin chắc là nhưvậy!
Một tiếng đồng hồ sau, biết không còn sớm nữa, Nam Trúc Du liền giục tôi về nhà.
“Tiểu Vũ à, nếu như em thực sự thích, lần sau chúng ta lại đến đâychơi!”, Nam Trúc Du gần như phải lôi tôi ra khỏi chợ đêm, vừa lôi vừanói: “Nhưng mà hôm nay chúng ta đã đi chơi rất lâu rồi, em phải về nhàđi ngủ thôi, nếu không ngày mai tỉnh dậy sẽ rất mệt đấy!”
“Được rồi!”, nhìn thấy vẻ mặt kiên quyết của Nam Trúc Du, tôi đànhmiễn cưỡng chấp nhận. Trải qua một ngày bên nhau, tôi hiểu rằng mặc dùanh chàng này tính tình rất hiền hòa nhưng một khi đã kiên quyết điều gì thì còn cố chấp hơn ai hết!
Về tới nhà, chiếc đồng hồ trên tường đã chỉ gần 11 giờ đêm.
Tôi thả người trên chiếc ghế sô pha, đột nhiên phát hiện ra nhữngđiều Nam Trúc Du nói hoàn toàn chính xác: mặc dù khi vui chơi không cảmnhận thấy, nhưng một khi ngồi yên tĩnh lại sẽ thấy toàn thân đang vôcùng rệu rã!
“Reng…reng…reng…”, tôi đang chuẩn bị đi tắm thì đột nhiên điện thoại trong phòng đổ chuông.
Là Nam Trúc Du sao? Trực giác mách bảo tôi như vậy. Nhất định là anhấy. Chẳng nhẽ anh ấy cũng đang lưu luyến như tôi sao? Hài, mình lưuluyến gì chứ? Nam Trúc Du đâu phải là sở thích của mình? Tôi thêm mộtlần nữa hạ quyết tâm!
“A lô, Lâm Xuân Vũ nghe đây!”, tôi nhấc máy đưa sát vào tai nghe
“A lô, chào em, Tiểu Vũ!”, từ đầu dây bên kia, một giọng nói là lạ, quen quen vang lên. Không phải là giọng nói trong trẻo, đáng yêu và ngọtngào như kẹo bông của Nam Trúc Du, mà là một giọng nói này trầm ấm củacon trai, là giọng nói mà vô số lần tôi mong được nghe thấy qua điệnthoại.
“Hội…hội trưởng Mậu Nhất?”, tôi căng thẳng hỏi.
“Ha ha, vui quá, Tiểu Vũ nhận ra giọng anh à?”, Mậu Nhất cười khẽ trong điện thoại, tiếng cười sảng khoái vang lên bên tai tôi.
Hội trưởng à, làm sao em có thể không nhận ra giọng của anh được chứ? Trái tim tôi như muốn hét thật to điều đó!
“Tiểu Vũ à, không biết ngày mai em có thể bớt chút thời gian đến câulạc bộ kịch nói để bàn bạc đôi chút về vở kịch lần trước anh nói với emkhông? Anh biết ngày mai là chủ nhật, là ngày nghỉ của em, nếu khôngphiền…”
“Không phiền gì đâu anh ạ! Có gì đâu mà phiền hả anh? Em mừng cònkhông kịp nữa là…”, hội trưởng Mậu Nhất còn chưa kịp nói hết, tôi đã hào hứng ngắt lời.
Chỉ là…thôi chết rồi, trong lúc vui mừng quá mức, tôi đã nói hết cả tâm trạng của mình ra rồi.
Cái gì gọi là “Em mừng còn không kịp nữa là…”. Ôi trời ơi, không biết anh Mậu Nhất đang nghĩ gì về câu nói vừa rồi của tôi đây?
‘Ha ha, thật sao? Vậy thì chiều ngày mai, anh đợi em ở câu lạc bộnhé!”, giọng nói dịu dàng và ấm áp của hội trưởng Mậu Nhất thoảng quabên tai tôi.
Hình như hội trưởng Mậu Nhất không phát hiện ra tình cảm của tôi dành cho anh. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không khỏi thất vọng: tôi đã nói rõ như vậy rồi, tại sao hội trưởng còn không nhận ra?
“Được”, tôi gật đầu đồng ý.
Cho dù thế nào thì hôm nay cũng được coi là một ngày hạnh phúc đốivới tôi! Đầu tiên là được cùng vui chơi đã đời cả ngày với Nam Trúc Du.Nói thực lòng, từ nhỏ tới lớn, những ngày được vui chơi thực sự vui vẻcủa tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay! Về đến nhà lại nhận được điện thoạicủa Mậu Nhất, hẹn gặp vào ngày mai ở câu lạc bộ…
Oa ha ha…Tối nay chắc là tôi sẽ hưng phấn đến không ngủ được mất!
Chương 7: oạn rồi, cuộc sống của tôi loạn mất rồi!
Vol 1.
Tôi đứng trước tấm gương to, kiểm tra kĩ lưỡng bản thân qua chiếc gương.
Một chiếc váy liền màu hồng phấn, hai dải lụa mềm mại vắt ngay qua cổ áo, kết thành hình cái nơ rất dễ thương ở trước ngực. Có thể nói, chiếc váy này đã giúp tôi tăng thêm vài phần “nữ tính”. Tôi đi một đôi giàymũi tròn, cao gót màu trắng, sau gót giày còn có dán một chiếc nơ hìnhcon bướm, gợi cảm và đáng yêu, vô cùng cân xứng với chiếc váy tôi đangmặc.

Ha ha ha…tôi hài lòng nhìn bản thân mình trong gương. Mặc dù chiếc váykhiến cho phần vai của tôi lộ ra ngoài, cảm giác có chút kì quặc, mặc dù đôi giày cao gót dưới chân khiến cho những bước đi của tôi trở nên lảođảo như người say rượu. Nhưng…cho dù thế nào đi chăng nữa, hôm nay nhấtđịnh tôi phải trở thành một cô gái dịu dàng và nữ tính.
Ha ha, Lâm Xuân Vũ, mày phải cố lên! Hãy lấy ngày hôm nay là điểm khởiđầu, hãy để cho hội trưởng Mậu Nhất nhìn thấy bộ dạng nữ tính và dịudàng của mày đi! Sau một hồi tự cổ vũ cho bản thân, tôi liền mở cửa,bước đi “uyển chuyển” trên đôi giày cao gót.
Tại câu lạc bộ kịch nói của trường trung học Thần Nam.
Cánh cửa đang khép hờ bị tôi nhẹ nhàng mở ra, nhưng cả hội trường rộng thênh thang mà không có lấy một bóng người.
“Hội trưởng Mậu Nhất, anh có ở đây không?”, tôi đi vào sâu trong hội trường câu lạc bộ, trong lòng cảm thấy bất an.
Mặc dù đang là buổi chiều nhưng do các cửa sổ của hội trường bị những tấm rèm cửa dày che hết cả ánh sáng nên cả hội trường chìm trong sự tăm tối, cộng thêm với âm thanh dội lại của tiếng gọi của tôi trong hộitrường trống không khiến cho toàn bộ cảnh tượng nơi đây trở nên cực kìkhủng khiếp!
Tôi lấy tay dò dẫm trong bóng tối, đi về phía cửa, mò tìm công tắcđèn hội trường. nhưng khi chạm tay vào tường, cái mà tôi chạm phải không phải là một bức tường cứng đờ và lạnh băng mà là một cánh tay mềm mạinhư bông!
Tại sao trên tường lại có một cánh tay? Điều này khiến cho tôi lậptức liên tưởng ra cảnh tượng một bàn tay đột nhiên thò ra từ bức tườngtrong những phim kinh dị, một giây sau đó…
“Á…có ma!”
Tôi hoảng hốt thét lên, liên tục giật lùi về phía sau, không may chân tôi bị trật ra khiến cho toàn thân tôi đổ nhào sang bên cạnh.
Ôi thượng đế ơi! Tôi dám thề là nếu như là lúc bình thường, tôi chỉcần xoay người lại, chống một tay xuống đất là tránh được cú “vồ ếch”ngay, nhưng vấn đề chính là đôi giày cao gót dưới chân tôi, hơn nữa xung quanh chỗ tôi đứng đâu đâu cũng là những đạo cụ phục vụ cho việc diễnkịch, vì vậy tôi hoàn toàn không kịp trở tay. Cuối cùng, khi toàn thântôi chuẩn bị “tiếp đất”, điều duy nhất mà tôi có thể làm lúc này là nhắm chặt mắt lại chờ một cơn đau ập đến thì…
“Cẩn thận!”
Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, sau đó “Bịch” một tiếng, tiếng một vật nặng gì đó rơi xuống đất vang lên.
Tôi ngã nhào ra đất, nhưng lạ chưa, tại sao nền đất lại mềm như vậy nhỉ, hơn nữa mông tôi lại còn không cảm thấy đau nữa chứ?
Tôi đưa tay ra sờ xuống nền đất, tại sao nền đất lại mềm thế nhỉ? Lại còn âm ấm nữa chứ?
Tôi nghi hoặc cúi đầu xuống để xem xem mông mình đã ngồi lên vật gìmà lại không cảm thấy đau đớn. Nhưng trời ơi, “thứ” mà tôi nhìn thấychính là một cái mặt quỷ với cái miệng rộng ngoác.
Có hơi ấm…mặc dù biết rằng có hơi ấm thì đó chính là người, nhưng khi ánh mắt bất ngờ chạm phải cái mặt quỷ ấy, phản ứng đầu tiên của tôi là:
“Á…qu…quỷ…”, tôi lại lần nữa thét lên vì hoảng sợ, lập tức nhảy phắtra khỏi người “con quỷ” đó rồi lùi lại phía sau với vận tốc của mộtchiếc tên lửa với mong muốn tránh xa cái con quỷ đó ra, càng xa càngtốt. Nào ngờ, chân tôi lại một lần nữa bị trượt do giày cao gót, toànthân tôi lại đổ nhào về một phía do mất thăng bằng.
“Cẩn thận!”
Lại là giọng nói quen thuộc đó vang lên.
Khi đang vô vọng chờ đợi mông mình giáng phịch xuống đất thì tôi nhìn thấy người mặt quỷ kia ngồi bật dậy, bổ nhào về phía tôi.
“Bịch” một tiếng, lại là tiếng một vật nặng rơi xuống đất vang lêntrong hội trường. Nhưng cái mông của tôi vẫn “bình yên” như lần trước,không một chút đau đớn! Lần này thì tôi đã biết là vì sao rồi!
“Xin…xin lỗi!”, tôi ngại ngùng lên tiếng với người mặt quỷ vừa lao ra lấy thân làm đệm cho tôi, “Ở đây tối quá, tôi không nhìn rõ anh, thếnên mới…”
Thật là mất mặt, người ta lao ra cứu mình, thế mà mình lại tưởng người ta là quỷ!
“Tiểu Vũ, em không sao chứ? Đều tại anh cả, chỉ vì anh định trêu emmột chút nên mới đeo cái mặt nạ này xuất hiện. Em sợ lắm đúng không?”,dưới tấm mặt nạ, một giọng nói trầm ấm, dịu dàng vàng lên, ấm áp như ánh mắt trời sưởi ấm mùa đông giá rét, khiến cho những người nghe thấygiọng nói này đều cảm thấy ấm áp và dễ chịu.
Trái tim tôi chợt rung lên dữ dội, trên đời này,

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT