|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
giờ nghĩ mày lại dùng cách hạ tiện này để trả thù tao.”
“Có thể chuyện này chẳng liên quan gì tới ông cả,” Nick nói, đôi lôngmày nhíu lại.
“Chết tiệt, chuyện này không liên quan đến tao sao. Mày ghét tao suốt cuộcđời mày, và mày ghen tị với Delaney từ cái ngày tao cưới mẹ nó.”
“Ông nói đúng. Tôi căm ghét ông trong suốt cuộc đời tôi. Ông là tên chóđẻ, và ơn huệ lớn nhất mà ông đã ban cho mẹ tôi là phủ nhận rằng ông đã từngngủ với bà.”
“Và cuối cùng mày đã trả thù được rồi đấy. Lý do duy nhất màyquan hệ với Delaney chỉ là trả thù tao.”
Nick khoanh tay trước ngực và dồn trọng lượng cơ thể lên một chân. “Có thểtôi quan hệ với cô ta bởi vì cô ta làm tôi có hứng.”
“Lẽ ra tao nên đập chết mày.”
“Cứ thử cố hết sức xem, ông già.”
“Chúa ơi,” Delaney rên rỉ khi nàng cài xong cúc trên váy.”Henry, chúng con không…”
“Vào xe ngay,” Henry ngắt lời nàng.
Nàng nhìn Nick, và người tình tuyệt vời làm nàng cảm thấy sung sướng đã biếnmất. “Nói với ông ấy đi!” Một lúc trước nàng còn cảm thấy thật gầngũi với anh, bây giờ nàng không còn biết chút gì về anh. Anh có vẻ thoải mái,nhưng nó chỉ là một ảo giác. Hoặc là nàng không biết một Nick như thế này.Người đàn ông nóng giận trước nàng là Nick đã cùng nàng lớn lên; người đàn ôngđã đón nàng mới đây chỉ là ảo ảnh. “Làm ơn, nói với ông ấy rằng không cóchuyện gì xảy ra cả,” nàng van vỉ anh giúp nàng thoát ra khỏi sự tình tồitệ nhất của việc này. “Nói với ông ấy chúng ta đã không làm gì cả!”
Một tia ranh mãnh hiện lên trên trán của anh. “Chính xác là em muốn tôinói dối về điều gì, thỏ hoang?” anh hỏi. “Ông ta bắt gặp em ngồi trênxe của tôi y hệt một vật trang trí trên nắp xe. Nếu ông ta tới sớm hơn vàiphút, có thể ông ta sẽ thấy nhiều thứ còn hay ho hơn thế.”
“Mày đã trả được thù rồi, phải không?” Henry tóm lấy tay Delaney và đẩy nàng tới chỗ Nick.”Mày chọn một con bé ngây thơ và làm ô uế nó chỉ vì muốn đối phó vớitao.”
Delaney nhìn vào ánh mắt khắc nghiệt của Nick và nàng không biết phải tin vàođiều gì. Nàng mong anh quan tâm dù chỉ một chút, nhưng đôi mắt đó đang nhìn lạinàng thật lạnh lùng. Vài phút trước nàng định nói với Henry đó chỉ là hiểu lầm, nhưngbây giờ nàng không biết phải nghĩ gì. “Đúng như thế không?” nàng hỏikhi một giọt nước mắt chảy xuống đôi má nóng bừng. “Có đúng anh dùng tôiđể trả thù Henry không?”
“Cô nghĩ như vậy?”
Những điều anh đã làm với nàng thật riêng tư, và thật thân mật, nàng không nghĩrằng nàng có thể chịu đựng nổi khi biết anh lợi dụng nàng. Nàng muốn anh nóivới Henry rằng ông đã sai, rằng anh hôn nàng và gần gũi nàng vì anh muốn nàng,không phải do anh ghét Henry. “Tôi không biết!”
“Cô không biết ư?”
“Không.”
Anh không nói gì trong một lúc lâu như hàng thế kỷ. “Vậy thì tin Henryđi.”
Tiếng nức nở ứ nghẹn trong cổ họng và nàng lập cập bước về phía chiếc xeLincoln. Bụng nàng trống rỗng, và nàng cố gắng vào xe trước khi một giọt nướcmắt khác chảy xuống má. Lớp da bọc ghế lạnh ngắt phía dưới cặp mông trần nhắccho nàng nhớ mình hoàn toàn trần trụi dưới lần váy. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổtới chỗ hai người đàn ông, và lớn hơn cả nhịp tim thình thịch của nàng, nàngnghe Henry đang dọa dẫm Nick.
“Mày hãy tránh xa con gái tao ra,” ông gào lên. “Mày tránh xa nóra nếu không tao sẽ khiến mày tàn đời.”
“Ông cứ làm thế đi,” Nick nói, lời nói của anh có thể dễ dàng nghethấy qua lớp kính dày. “Nhưng ông không làm gì được tôi đâu.”
“Để rồi xem.” Henry bước đến ghế tài xế chiếc Lincoln. “Tránh xaDelaney ra,” ông cảnh báo lần cuối và ngồi vào ghế trước. Ông vòng xe lại,và ánh đèn pha chiếu vào Nick vài giây ngắn ngủi. Và trong vài giây đó, chiếcáo thun của anh sáng lên màu trắng rực rỡ, lớp vải cotton mềm thốc lên nơi thắtlưng của anh, và khuy trên của quần jean vẫn chưa đóng. Anh cúi người để nhặtgì đó nhưng Henry đã quay bánh xe và chiếc xe hướng tới con đường trước khinàng có thể thấy anh nhặt gì trên mặt đất. Nhưng không cần phải nhìn, nàng đãbiết. Hết sức cẩn thận, nàng nhét nếp váy xuống dưới cặp mông trần.
“Chuyện này sẽ giết chết mẹ con,” Henry giận dữ.
Có lẽ thế thật. Delaney nghĩ. Nàng nhìn xuống bàn tay và một giọt nước mắt rơitrên ngón tay cái.
“Bà ấy đi vào phòng để chúc con ngủ ngon, nhưng con không có ở đó.”Chiếc xe Lincoln ra đến đường chính, và Henry tăng tốc. “Bà ấy phát ốm vìlo lắng. Bà ấy sợ con bị bắt cóc.
Delaney cắn môi để ghìm chặt lời xin lỗi cần thiết. Nàng đã không để ý rằngmình làm mẹ lo lắng.
“Hãy chờ cho tới khi bà ấy biết rằng sự thật còn tồi tệ hơn những gì mà bàấy có thể tưởng tượng.”
“Làm thế nào mà cha tìm thấy con?”
“Điều đó không thành vấn đề, nhưng vài người dưới chợ nhìn thấy con chuivào xe của Allegrezza. Nếu con không để mở cái cổng rào ở bãi biển Angel, cóthể ta sẽ phải mất nhiều thời gian hơn, nhưng ta sẽ tìm thấy con.”
Delaney không nghi ngờ ông. Nàng hướng mắt qua cửa sổ và nhìn vào bóng đêm.”Con không thể tin là cha đã đi tìm con. Con đã mười tám tuổi và con khôngthể tin rằng cha lái xe vòng quanh thị trấn để tìm con như thể con mới lênmười.”
“Và ta cũng không thể tin rằng ta bắt gặp con lõa lồ hệt như một con điếmrẻ tiền,” ông nói và tiếp tục nói liên hồi cho tới khi lui chiếc Lincolnvào ga ra.
Bình tĩnh hết mức trong tình huống xảy ra, Delaney ra khỏi xe và bước vào nhà.Mẹ nàng gặp nàng trong bếp.
“Con đã ở đâu vậy?” bà Gwen hỏi, ánh mắt của bà soi từ đầu tới chânnàng sau đó lại nhìn lên.
Delaney bước qua mà không trả lời. Sau đó họ sẽ cùng nhau quyết định số phậncủa nàng. Họ sẽ có thể dạy dỗ nàng như thể nàng là một đứa trẻ. Nàng bước lêncầu thang vào phòng ngủ và đóng cửa phía sau lưng mình. Nàng không muốn trốntránh. Nàng biết rõ hơn, và ngay cả nếu nàng không biết, thì bài học tối nay đãdạy cho nàng về sự phù phiếm của tính độc lập.
Nàng nhìn xuống bóng mình trong tấm gương đứng. Nước mắt đã chảy xuống má nàng,đôi mắt nàng đỏ hoe, và khuôn mặt nàng tái nhợt. Ngoài ra thì nàng nhìn cũngbình thường. Trông không giống như thế giới của nàng đã sụp đổ dưới chân mà bâygiờ nàng đứng ở một vị thế hoàn toàn mới mẻ. Căn phòng vẫn y như cách đó vàigiờ khi nàng chui ra khỏi cửa sổ. Những tấm hình dán trên gương, và những bônghồng trên khăn trải giường vẫn vậy, nhưng mọi thứ đã khác. Nàng đã khác.
Nàng đã để Nick làm với nàng điều mà nàng không thể tưởng tượng trong cả nhữnggiấc mơ phóng túng nhất. Ôi, nàng đã nghe nói về tình dục qua đường miệng. Mộtvài cô gái trong lớp toán của nàng đã khoe khoang rằng mình biết cách, nhưngcho đến tận tối nay, Delaney chưa khi nào tin rằng người ta thực sự làm nhữngthứ như vậy. Bây giờ nàng đã biết nhiều hơn. Bây giờ nàng đã biết một người đànông có thể không cần phải thích cô gái mà anh ta làm chuyện đó. Bây giờ nàngbiết một người đàn ông có thể làm những chuyện riêng tư không tin nổi với ngườiđàn bà vì những lý do khác hơn là đam mê hay bị cuốn hút bởi nhau. Bây giờ nàngđã biết thế nào là cảm giác bị lợi dụng.
Khi nàng nghĩ về cái miệng ấm áp của Nick ấn vào trong đùi nàng, đôi má nhợtnhạt của nàng đỏ lên và nàng tránh nhìn bóng mình trong gương. Những gì nàngthấy khiến nàng bối rối. Nàng đã muốn được tự do. Thoát khỏi sự áp chế củaHenry. Thoát khỏi cuộc sống của nàng.
Nàng thật ngu ngốc.
Delaney thay quần jean và áo thun, sau đó rửa mặt. Khi xong, nàng tới phòng làmviệc của Henry, nơi nàng biết cha mẹ mình đang đợi. Họ đứng sau cái bàn gỗ gụ,và theo vẻ mặt của bà Gwen thì chắc Henry đã kể cho bà tất cả những chi tiết cụthể.
Đôi mắt xanh của bà Gwen mở to khi nhìn con gái. “À, mẹ không biết phảinói gì với con nữa.”
Delaney ngồi vào một trong những chiếc ghế dađối diện qua chiếc bàn. Không biết phải nói gì vốn trước đây chẳng bao giờ là việc khiếnmẹ nàng ngừng nói. Bây giờ, điều đó cũng không khiến nàng ngừng lại.
“Hãy nói với mẹ rằng Henry đã nhầm. Nói với mẹ rằng ông ấy không thấy controng tình trạng đồng tình quan hệ tình dục với thằng con trai nhà Allegrezzađó.”
Delaney không nói lời nào. Nàng biết rằng mình không thể cãi được. Nàng chưabao giờ thắng.
“Làm sao con có thể như vậy?” bà Gwen lắc đầu và đặt một tay lên cổhọng. “Làm sao con có thể làm một việc như vậy với gia đình này? Trong khicon leo ra ngoài qua cửa sổ phòng ngủ, con có nghĩ đến địa vị của cha con trongcái cộng đồng này không? Trong khi con để cho thằng Allegrezza đó đụng chạm,con có ngừng lại – dù chỉ một giây – để nghĩ rằng cha con sẽ tổn thương đến mứcnào vì hành động của con không?”
“Không,” Delaney trả lời. Khi đầu của Nick đang ở giữa đôi chân nàng,nàng không nghĩ chút gì về cha mẹ mình. Nàng còn bận tự sỉ nhục mình.
“Con biết thị trấn này thích ngồi lê mách lẻo thế nào rồi đấy. Chỉ khoảngmười giờ ngày mai, mọi người trong thị trấn sẽ biết hết về hành vi đáng xấu hổcủa con. Tại sao con có thể làm vậy?”
“Con
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




